Chuyến đi hỗn loạn của người Iraq tới Mexico 86
Mạnh Tùng

Chia sẻ

Bình luận 0

Mặc dù đất nước đang lâm vào hoàn cảnh tê lệt trong cuộc chiến tranh với Iran và sự can thiệp chính trị quá mức của chính quyền, nhưng bóng đá Iraq vẫn tạo nên được kì tích khi xuất sắc giành được tấm vé tham dự World Cup 1986.

MÀN LỘI NGƯỢC DÒNG KỲ VĨ
Bóng đá Iraq sở hữu thành tích đáng nể, khi họ từng 3 lần vô địch Cúp Vùng Vịnh; giành quyền góp mặt tại Thế vận hội 1980, 2004 và 2016; và lên ngôi vô địch một cách đầy thuyết phục tại AFC Asian Cup 2007. Tuy nhiên ở vòng loại World Cup, người Iraq vẫn luôn tỏ ra kém duyên. 

Cho đến tận bây giờ, World Cup 1986 vẫn là lần duy nhất Iraq vượt qua được vòng loại để giành quyền góp mặt tại giải bóng đá lớn nhất hành tinh. Bởi vậy, những kí ức về thành tích ở thời kì đó vẫn luôn là một trong những kỉ niệm đẹp nhất được người hâm mộ Iraq nhắc nhớ đến.

ĐT Iraq đã lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất vượt qua vòng loại World Cup sau màn lội ngược dòng ngoạn mục trước UAEĐT Iraq đã lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất vượt qua vòng loại World Cup sau màn lội ngược dòng ngoạn mục trước UAE

Thất bại 2-3 trước UAE ở trận lượt đi vòng play-off, lại phải thi đấu trận lượt về trên sân trung lập tại Ả rập Xê út, thử thách dành cho Iraq không hề nhỏ một chút nào.

Thậm chí, một bình luận viên nổi tiếng của đài truyền hình Emirati còn tự tin tuyên bố rằng ông sẽ tận hưởng khoảnh khắc hạnh phúc nhất của đời mình bằng cách kêu gọi mọi người ra sân bay để đón các cầu thủ UAE chiến thắng trở về. Tuy nhiên điều đó đã không thể xảy ra.

Thắng lợi với tỉ số 2-0, trong đó có pha ghi bàn bằng cú volley đẹp mắt Karim Saddam ở những phút cuối cùng đã giúp Iraq giành quyền tới World Cup 1986, bốn năm sau khi đối thủ nhiều duyên nợ Kuwait làm được điều tương tự.

CÔNG TÁC CHUẨN BỊ KỲ LẠ
Không dễ để khẳng định bóng đá Iraq bị can thiệp quá sâu bởi yếu tố chính trị, tuy nhiên người ta vẫn luôn ngầm hiểu với nhau về sự chi phối này.

Con trai của cố Tổng thống Saddam Hussein, Uday, đã đảm nhận vai trò chủ tịch liên đoàn bóng đá Iraq trong quãng thời gian từ năm 1984 cho đến tận năm 2003, khi chính quyền tại Iraq bị lật đổ bởi phương Tây.

Trong thời điểm sau khi Iraq giành quyền tham dự Mexico 86, chủ tịch Uday đã có những quyết sách gây ra khá nhiều dư luận trái chiều.

Sau chiến dịch vòng loại thành công, Uday quyết định thay thế huấn luyện viên Jorge Vieira bằng một người Brazil khác. Edú Coimbra, anh trai của huyền thoại Zico, được giao nhiệm vụ chuẩn bị cho World Cup.

Chủ tịch liên đoàn bóng đá Iraq lúc đó là con trai của cố Tổng thống Saddam Hussein, Uday, đã có những thay đổi gây nhiều tranh cãi khiến đội bóng không có được sự chuẩn bị tốt nhất cho giải đấu trên đất MexicoChủ tịch liên đoàn bóng đá Iraq lúc đó là con trai của cố Tổng thống Saddam Hussein, Uday, đã có những thay đổi gây nhiều tranh cãi khiến đội bóng không có được sự chuẩn bị tốt nhất cho giải đấu trên đất Mexico

Tuy nhiên kết quả tệ hại trong những trận giao hữu và thành tích chỉ đứng thứ 6 tại Gulf Cup khiến cho Edú Coimbra bị mất việc, vào thời điểm World Cup chỉ còn một tháng nữa sẽ khởi tranh.

Uday tiếp tục lựa chọn một HLV Brazil khác trong vội vàng. Evaristo de Macedo là cái tên được bổ nhiệm. Dù đã đạt được một số thành công đáng kể tại Qatar, tuy nhiên thời gian ngắn ngủi còn lại dường như chỉ kịp cho ông học thuộc hết tên các cầu thủ của mình.

Trong một động thái khác, vị chủ tịch Liên đoàn bóng đá Iraq cũng có một quyết định gây tranh cãi mới khi thay thế trang phục thi đấu của đội tuyển. Uday bỏ đi trang phục với màu xanh lá cây và trắng truyền thống của Iraq và thay bằng hai mẫu áo mới có màu vàng và màu xanh da trời nhạt.

Nhưng dù có nhiều nỗ lực thay đổi ở nhiều khía cạnh như vậy, khi bước vào giải đấu tại Mexico, Iraq vẫn không thể tạo nên được bất ngờ nào.

MỘT GIẢI ĐẤU KHẮC NGHIỆT
Mexico 86 vẫn luôn là một trong những kì World Cup để lại nhiều ấn tượng nhất trong lịch sử.

Sự góp mặt của những nhà vô địch châu Âu, với Platini, Giresse và Tigana; một đội tuyển Brazil hùng mạnh với Socrates, Zico và Careca; những người Tây Đức luôn nguy hiểm với sức mạnh tập thể; và trên hết là một Argentina với Diego Maradona huyền diệu.

Nhưng trong những thước phim quay chậm về giải đấu năm đó, dường như tất cả đều không chú ý và lãng quên đi 3 trận đấu có sự góp mặt của đội tuyển Iraq. Lý do có lẽ bởi ngay từ đầu, việc phải nằm cùng bảng B với chủ nhà Mexico, Bỉ và Paraguay đã khiến cho giới chuyên môn không đánh giá cao khả năng có thể làm nên được bất ngờ của Iraq.

Iraq có trận mở màn đen đủi với ĐT Paraguay khi bị trọng tài từ chối 1 bàn thắngIraq có trận mở màn đen đủi với ĐT Paraguay khi bị trọng tài từ chối 1 bàn thắng

Tuy nhiên đối với các cổ động viên Iraq, họ vẫn có lý do để hi vọng. Đây không phải là một bảng đấu tử thần và nhiều người vẫn chờ đợi điều kì diệu tới từ thế hệ với thủ môn kỳ cựu Raad Hamoudi, hai cầu thủ xuất sắc nhất của Iraq là Hussein Saeed và Ahmad Radhi.

Nhưng rồi tất cả nhanh chóng phải trở lại với mặt đất. Iraq thất bại 0-1 trước Paraguay trong trận ra quân. Tình huống đáng chú ý có lẽ pha bóng trọng tài chính không công nhận bàn gỡ hòa của Iraq. Trọng tài Mauritius Edwin Picon-Ackong đã thổi còi kết thúc hiệp một ngay sau khi Iraq vừa thực hiện pha đá phạt góc, và trớ trêu thay Ahmed Radhi lại đánh đầu đưa được bóng vào lưới chỉ một giây sau khi tiếng còi vang lên.

Đây không phải là lần đầu tiên World Cup chứng kiến sự cương quyết như vậy của các trọng tài. Tại World Cup 1978 trên đất Argentina, Brazil cũng đã bị từ chối bàn thắng quyết định trong trận đấu với Thụy Điển ở tình huống tương tự.

Đến trận thứ hai gặp Bỉ, Iraq đã có bàn thắng đầu tiên tại đấu trường World Cup nhưng vẫn phải nhận tiếp 1 thất bạiĐến trận thứ hai gặp Bỉ, Iraq đã có bàn thắng đầu tiên tại đấu trường World Cup nhưng vẫn phải nhận tiếp 1 thất bại

Trận đấu tiếp theo lại càng khó khăn hơn. Đội tuyển Bỉ với Enzo Scifo, Nico Claesen và Jan Ceulemans nhanh chóng vươn lên dẫn trước 2-0 chỉ sau 21 phút thi đấu. Bất mãn với một số quyết định của trọng tài, các cầu thủ Iraq bắt đầu mất kiểm soát. Họ liên tục phạm lỗi thô bạo và phải nhận tới năm thẻ vàng. Và đến phút 54, Basil Gorgis phải rời sân sau thẻ vàng thứ hai.

Ở vào hoàn cảnh mất người, lại thiếu vắng ngôi sao Saeed vì chấn thương, nhưng Iraq bất ngờ vùng lên đầy mạnh mẽ. Chỉ 5 phút sau khi bị đuổi người, Iraq có bàn thắng rút ngắn tỉ số do công của Ahmad Radhi. Đáng tiếc, những nỗ lực tìm kiếm bàn gỡ 2-2 của họ đã không thành công. Và cho đến tận ngày nay, đó vẫn là bàn thắng duy nhất của Iraq tại một kì World Cup.

Điều an ủi duy nhất với Iraq có lẽ là việc họ cũng đã vinh dự được thi đấu tại sân Azteca, một trong những sân vận động lớn nhất thế giới, khi đối đầu với đội chủ nhà Mexico dưới sự chứng kiến của 103.000 khán giả ở lượt đấu cuối.

Trận đấu cuối gặp chủ nhà Mexico, Iraq tiếp tục nhận thất bại 0-1 và rời giải mà không có được điểm nàoTrận đấu cuối gặp chủ nhà Mexico, Iraq tiếp tục nhận thất bại 0-1 và rời giải mà không có được điểm nào

Một lần nữa, trong bộ trang phục thi đấu màu xanh da trời nhợt nhạt lạ lẫm, Iraq phải nhận một thất bại với tỉ số 0-1.

3 trận đấu, 3 thất bại, chỉ ghi được 1 bàn thắng, và sớm phải trở về nước, một kết quả thất vọng cho đội tuyển Iraq dưới bàn tay "kiến trúc sư" Uday Hussein. Đối với nhiều người Iraq, đặc biệt là những người yêu bóng đá ở Trung Đông, đó là một cách không mong muốn để chấm dứt những năm tháng tuyệt vời của Iraq.

LỤI TÀN SAU WORLD CUP
Ở thời điểm đó, những câu chuyện khen thưởng, trừng phạt, và tra tấn các vận động viên có màn trình diễn không đáp ứng được những yêu cầu ngớ ngẩn Uday Hussein vẫn chưa xảy ra. Mọi chuyện chỉ bắt đầu sau chiến tranh vùng Vịnh vào năm 1991.

Nhưng với đội tuyển Iraq, những tàn dư cuối cùng của thế hệ làm khuynh đảo Trung Đông và Châu Á đang dần đi đến đoạn cuối chặng đường sự nghiệp của mình.

Raad Hamoudi quyết định treo giày chỉ một năm sau khi World Cup khép lại. Hussein Saeed theo chân người đồng đội của mình vào năm 1990 với kỉ lục cho số lần ra sân nhiều nhất (137 trận, sau này thành tích bị soán ngôi bởi Younis Mahmoud) và kỉ lục ghi bàn cho đội tuyển (78 bàn). Thành tích này cũng giúp Hussein Saeed gia nhập danh sách những cầu thủ lập công nhiều nhất cho ĐQTG, cùng với Ali Daei của Iran, Ferenc Puskas của Hungary, Kunishige Kamamoto của Nhật Bản và Godfrey Chitalu của Zambia, và thậm chí còn nhiều hơn Pele một bàn.

Sau kỳ World Cup lịch sử, các thành viên của ĐT Iraq dần giải nghệ và lụi tàn nhưng những ký ức về lần duy nhất tham dự ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh sẽ giúp họ mãi được ghi danh vào sử sáchSau kỳ World Cup lịch sử, các thành viên của ĐT Iraq dần giải nghệ và lụi tàn nhưng những ký ức về lần duy nhất tham dự ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh sẽ giúp họ mãi được ghi danh vào sử sách

Ahmad Radhi được bình chọn là Cầu thủ bóng đá xuất sắc nhất châu Á năm 1988, điều mà không có cầu thủ nào của Iraq làm được cho đến tận bây giờ.

ĐTQG Iraq cũng lần thứ ba lên ngôi tại Gulf Cup vào năm 1988, danh hiệu thứ ba và cũng là cuối cùng cho họ tại giải đấu này.

Cuộc xâm lược Kuwait của Saddam Hussein và cách đối xử tàn bạo của Uday Hussein với các cầu thủ có nghĩa là bóng đá Iraq - cũng giống như mọi khía cạnh của xã hội – phải trải qua một thời kỳ bi thảm. Vinh quang chỉ có thể trở lại với họ khi Iraq lên ngôi vô địch tại Asian Cup 2007.

Dẫu vậy, câu chuyện về chuyến đi hỗn loạn của người Iraq tới Mexico 86 vẫn sẽ luôn có một vị trí trang trọng trong kí ức của nền bóng đá quốc gia này. Đơn giản bởi đó vẫn là lần duy nhất, đất nước Iraq được cảm nhận bầu không khí của một kì World Cup.

Chia sẻ

Bình luận 0