Chấn thương cứu rỗi cuộc đời Costa
Cẩm Chi

Chia sẻ

Bình luận 0

Tôn Tử là người lạc quan, ông nói: “Nếu, ở giữa những khó khăn, chúng ta luôn sẵn sàng để nắm bắt cơ hội, chúng ta có thể tự giải thoát bản thân khỏi mê cung bất hạnh”. Costa trông già hơn tuổi của mình, và có lẽ cũng trưởng thành hơn để hiểu tường tận câu nói này.

TỔN THƯƠNG KHỦNG KHIẾP
Tháng 7/2011, Costa lao vào luyện tập như một con thiêu thân. Trước trận đấu đầu tiên của mùa giải với Stromsgodset tại vòng loại Europa League, tân HLV của Atletico, Gregorio Manzano cực kỳ ấn tượng với màn thể hiện của Costa. Nhưng như Costa từng nói, vận đen luôn đeo bám hắn. Lần này là một tai nạn khủng khiếp.

Khi cố gắng thực hiện một cú volley bóng sống, chân trụ của Costa đặt không vững khiến cú xoay người sau đó tạo ra tổn thương khủng khiếp. Costa ngã gục xuống, miệng la lớn còn tay thì không ngừng ôm đầu gối. Các chẩn đoán sau đó kết luận: rách dây chằng đầu gối cùng một số tổn thương liên quan. Một cuộc phẫu thuật bắt buộc phải tiến hành. Ít nhất, Costa sẽ phải rời xa sân cỏ trong 6 tháng. Cũng có khi là 7.

Chấn thương khủng khiếp đã khiến Costa phải đối diện nguy cơ ngồi ngoài từ 6 đến 7 thángChấn thương khủng khiếp đã khiến Costa phải đối diện nguy cơ ngồi ngoài từ 6 đến 7 tháng

Đồng đội Paulo Assuncao đến thăm Costa trong bệnh viện. Hắn giờ giống con mèo hen nằm thu lu góc phòng vì lạnh. Khuôn mặt Costa sáng lên đôi chút khi trông thấy người bạn thân, cố trấn an tình hình bằng những câu nói quen thuộc “Không sao đâu, tôi ổn mà”.

Assuncao lúc đầu nghĩ đơn thuần đó chỉ là những lời xã giao. Nhưng nhìn sâu vào Costa, có lẽ hắn không biết nói dối. “Những điều phải đến đã đến”, Costa mới ở tuổi 20 nhưng suy nghĩ thì đi xa cả dặm. Hắn từ chối để tai nạn này khiến bản thân suy sụp và cố gắng chấp nhận những gì đã xảy ra. Đây là cách những người trưởng thành xử lý tình huống, nó khiến mọi việc trở nên dễ dàng hơn.

ĐẾN BỆNH VIÊN THAY VÌ THỔ NHĨ KỲ
Nhưng Assuncao hay phần lớn đồng đội tại Atletico không biết lúc đó Costa còn có một bước chuyển khác, khốc liệt không kém. Trước ngay chấn thương khủng khiếp kia xảy ra, Jorge Mendes đã gọi Costa chỉ để thông báo hắn sẽ sang Thổ Nhĩ Kỳ thi đấu. Atletico cũng đã chấp thuận những đề nghị mà Besiktas đưa ra và tất cả chỉ còn chờ chữ ký của Costa.

Costa sốc, nhưng biết làm sao được khi vận mệnh của mình nằm trọn trong tay Mendes. Hắn đồng ý đến gặp đại diện của các bên vào chiều hôm đó. Chuyện sau đó thì ai cũng rõ. Thay vì đến nơi hẹn, Costa nằm trong bệnh viện.

“Đây là điều tồi tệ nhất từng xảy ra nhưng tôi luôn tin tưởng tuyệt đối vào Chúa. Tôi cũng tin mỗi người có một số phận riêng và bình thản đón nhận sự việc. Chấn thương này đến chắc hẳn bởi một lý do nào đó. Nếu như Chúa không muốn tôi đến Thổ Nhĩ Kỳ thì sao? Tôi sẽ cố gắng và đứng dậy từ chỗ vấp ngã”, Costa tâm sự.

Nhưng anh không hề nản chí khi phải vào viện mổ dù phải bỏ lỡ cơ hội được thi đấu thường xuyên hơn ở BesiktasNhưng anh không hề nản chí khi phải vào viện mổ dù phải bỏ lỡ cơ hội được thi đấu thường xuyên hơn ở Besiktas

Thay vì một khởi đầu mới ở Thổ Nhĩ Kỳ, Costa sẽ bước vào cuộc hành trình khó khăn hơn nhiều và hắn còn phải đi một mình. Ngày Costa lên bàn mổ cũng là ngày Atletico đối đầu Stromsgodset tại Vicente Calderon. Các đồng đội không muốn Costa phải đi một mình, do đó họ đã viết lên đồng phục dòng chữ “Animo, Diego” (Mạnh mẽ lên, Costa). 

Hai bàn thắng của Reyes giúp đội chủ nhà thắng chung cuộc 2-1. Ở mặt trận còn lại, sau hàng giờ đồng hồ nỗ lực, Costa cùng 3 bác sỹ Fernando Garcia de Lucas, Gloria Lopez và Jose Ramon Almoguera cuối cùng cũng có được thắng lợi. Ca phẫu thuật thành công tốt đẹp.

Liệu trình được vạch ra tỉ mỉ. Costa rời bệnh viện sau đó 3 ngày. Hắn phải cố định chân và đeo nẹp trong 10 ngày tiếp theo cho đến ngày rút chỉ. Rút chỉ xong, Costa sẽ lao vào vật lý trị liệu bằng những bài tập dưới nước để bôi trơn khớp cũng như mau lành sẹo. Bước cuối cùng sẽ là đạp xe và tập chạy trong phòng gym trước khi Costa có thể nghĩ về bóng đá.

TRỞ LẠI VỚI BÓNG ĐÁ Ở… VALLECANO
Người thân cận nhất với Costa trong những ngày khó khăn đó là HLV thể lực của Atletico, Oscar Pitillas. Cũng trong bệnh xá của Atletico thời gian đó còn có thủ môn Sergio Asenjo. Chấn thương của Asenjo không nghiêm trọng bằng và anh ta khiến Costa có cảm giác bị bỏ lại. Vậy là Costa tự guồng mình vào vòng quay luyện tập. Nhảy lên xà rồi tiếp đất bằng chân phải. Costa khiến các bác sỹ ở đó phải gào ầm lên như bố mẹ quát con: “Cẩn thận. Đừng có làm thế mà!”.

Bỏ ngoài tai những lời can ngăn, Costa chạy lên chạy xuống cầu thang như con thoi. Hắn không chỉ làm thế một mà rất nhiều lần trong một ngày. Pitillas ngao ngán mỗi lần phải đuổi theo Costa: “Cậu muốn họ sa thải tôi luôn hả Costa?”.

Đầu tháng 1/2012, Costa rốt cuộc cũng được tập luyện trở lại với bóng. Nhưng vấn đề duy nhất là hắn sẽ tập… ở đâu? Ngay cả lúc Costa khỏe mạnh, Atletico đã muốn bán đi để kiếm về chút tiền. Thử hỏi với bộ dạng bây giờ, ai còn muốn thấy hắn ở Calderon. Costa hiểu rõ điều đó và khúc mắc này làm hắn không mấy vui với ngày trở lại sân cỏ.

Costa sau đó nỗ lực hồi phục và may mắn đã mỉm cười khi anh được Vallecano liên hệCosta sau đó nỗ lực hồi phục và may mắn đã mỉm cười khi anh được Vallecano liên hệ

Nhưng cơ hội luôn đến với những người sẵn sàng nắm bắt. Một buổi chiều nọ, Costa nhận cuộc gọi từ số máy lạ. “Tôi đã quan sát cậu tập luyện tại Atletico và đó là lý do tôi muốn có cậu. Tôi tin cậu và cậu cũng nên làm thế. Nếu cậu đến đây và thể hiện những gì tốt nhất, cậu sẽ thành ngôi sao số 1 tại Rayo”. Đó là Jose Ramon Sandoval, HLV của Rayo Vallecano.        

“Chưa một ai từng nói với tôi theo cách đó. Ông được chấp nhận”, Costa chẳng mảy may suy nghĩ. Hắn chỉ cần một người tin mình vào lúc này, như vậy là quá đủ. Đó là thứ ánh sáng màu nhiệm và hiếm hoi trong những ngày u ám vừa qua. Costa luôn tin vào Chúa và người đã đáp lại. Được thi đấu và còn ở lại Tây Ban Nha, Costa còn mong chờ điều gì hơn thế. Rời Atletico là một bước lùi, nhưng đến được với Vallecano còn hơn cả một cơ hội. Bước ngoặt này đã thay đổi Costa mãi mãi.

Còn tiếp...

Chia sẻ

Bình luận 0