Cái chết của thú cưng nhấn chìm Costa
Cẩm Chi

Chia sẻ

Bình luận 0

Áo ngắn tay và tất chẳng bao giờ kéo qua đầu gối, đó là hình ảnh nhếch nhác đặc trưng của Diego Costa trong mùa đầu tiên chính thức khoác áo Atletico. Trùng hợp thay, nó như báo trước một tai ương sẽ đến.

TRƯỞNG THÀNH VÀ MA MÃNH HƠN
Cho đến trước khi mùa giải kết thúc, người ta đã thôi nói về mối bất hòa giữa Quique Flores và Diego Forlan, thay vào đó là dồn toàn bộ trọng tâm vào Costa. Kể cả khi Forlan không làm mất lòng HLV, tiền đạo người Uruguay cũng sẽ chịu đe dọa đáng kể bởi Costa quá tốt để ngồi dự bị.

Tuy nhiên, mọi chuyện lại không diễn ra tốt đẹp với Atletico. Họ chỉ nằm ở nửa trên BXH tại La Liga và vừa bị Bayer Leverkusen loại khỏi Europa League. Không khí toàn đội xuống mức thê thảm. Trên sân tập, Aguero và Forlan thậm chí còn chả buồn tranh chấp. Mặc cho Costa cứ hùng hục chạy, như thể hắn ta thiếu thời gian thi đấu vậy.

Sau thời gian tu nghiệp ở nhiều CLB, Costa đã biết kiềm chế cơn nóng nảy và cu xử khôn ngoan với các trọng tàiSau thời gian tu nghiệp ở nhiều CLB, Costa đã biết kiềm chế cơn nóng nảy và cu xử khôn ngoan với các trọng tài

Đồng đội tại Atletico truyền tai nhau câu nói đùa rằng Costa mang 2 bộ mặt. Khi ngoài sân, hắn vui vẻ, thích làm trò và hay giúp đỡ người khác. Nhưng khi đối đầu nhau trên sân bóng, Costa là một thằng khốn nạn. Sẵn sàng giở mọi trò bẩn để đạt mục đích bất kể người theo kèm có thân thiết cỡ nào. Dường như hắn hiểu chuyện gì cũng có 2 chiều và càng bị chơi xấu lại, Costa… càng thích.

Costa là kẻ bị tổn thương bởi lời nói hơn là những vết thương vật lý. Ở trên sân, hắn bị đá vào người và quay lại cười với đối thủ. Nhưng khi trêu trọc quá lâu, Costa sẽ nổi điên và đuổi bằng được kẻ pha trò. Costa không muốn làm mất lòng ai, nhưng chỉ ở ngoài sân mà thôi. Hắn sẵn sàng đấm bạn khi giành nhau quả bóng. Nhưng một khi tiếng còi chung cuộc vang lên, hắn chạy ra ăn năn và xin lỗi bạn.

Nhưng Costa không còn là thằng bé chỉ biết hiếu chiến ngày trước. Hắn giờ đã trưởng thành và ma mãnh hơn nhiều. Đôi khi Flores căn dặn “Costa, nhờ là cậu ăn thẻ rồi đấy”. Nhưng hắn hiểu giới hạn của mọi hành động. Costa đã biết cách đối phó với trọng tài và thường xuyên lách được những thẻ phạt.

CHUNG THỦY VỚI VỢ VÀ ÂM NHẠC
Nhưng chuyện trên đường pitse hãy cứ để lại đường pitse. Costa còn có cuộc sống riêng của mình. Ở đó, hắn cưới Isa, cô bạn gái từ thuở niên thiếu. Chuyện tình này thật khó với nhiều người vì khoảng cách địa lý. Isa vẫn ở lại Brazil cho đến khi Costa thành danh tại Atletico. Tình yêu chỉ được nuôi nấng bằng những cuộc điện thoại và những lần tranh thủ bay về quê của Costa. 

Nhưng như vậy là đủ. Trái tim dã thú đã trao thì sẽ trọn vẹn cho một người duy nhất. Costa không phải kẻ tử tế nhưng đủ chung thủy để chỉ yêu một người. Khoảnh khắc hạnh phúc nhất với Costa không phải những lần ghi bàn. Đó là cuộc dạo chơi trên bãi cát dài cùng Isa, san sẻ cho nhau từng chút picanha và feijoada (những món ăn đặc trưng của Brazil).

Những giờ phút thư giãn cùng âm nhạc chính là 1 trong những lý do khiến gã điên này kìm hãm lại sự hung hãnNhững giờ phút thư giãn cùng âm nhạc chính là 1 trong những lý do khiến gã điên này kìm hãm lại sự hung hãn

Và nếu không trở thành cầu thủ, có lẽ Costa sẽ là một gã công nhân sáng đi làm hát nghêu ngao, tối đến quán bar nhảy sập sình mất. Costa bị cuồng âm nhạc. Cứ ngồi vào xe là hắn bật nhạc, đặc biệt là những bài hát địa phương tại Lagarto. Cứ nghe có buổi nhạc hội nào gần nơi mình sống là hắn sắm sửa đến ngay, bất chập việc nó kết thúc muộn như thế nào.

Đồng đội Assuncao nhớ lại: “Costa luôn mồm nói về âm nhạc tại quê nhà. Tôi có cả núi đĩa CD mà hắn cho. Tại Brazil, Costa quen rất nhiều ca sĩ và ban nhạc và thường mang những bản thu của họ về chia sẻ cho đồng đội tại Atletico”.

Nhưng âm nhạc hay bất cứ thứ gì khác không thể tác động đến Costa ở trên sân. Hắn đã nghĩ như thế, tất cả mọi người đã nghĩ như thế. Trước khi một bi kịch xảy ra và suýt chút nữa lấy đi phần “quái vật” bên trong Costa.

VẾT GỢN DÀI TRONG LÒNG
Còn nhớ chú chó săn giống Yorkshire mà Costa nhận nuôi Albacete chứ. Hắn đã mang nó về Madrid và coi như một thành viên không thể thiếu trong gia đình. Nhưng một ngày khi Costa đang cố gắng đỗ xe, hắn loay hoay và không nhận ra chú chó ở ngay phía sau. Cứ thế nhấn ga, chiếc xe chèn qua sinh vật tội nghiệp.

Quá bàng hoàng, Costa lao xuống nhưng mọi chuyện đã muộn. Tuyệt vọng, chán chường, Costa như kẻ mất hồn suốt hơn 1 tháng sau đó. “Tôi vẫn không tin nổi. Chính mình đã giết nó. Nó chỉ chạy ra khỏi nhà để mừng tôi trở về vậy mà tôi lại không nhìn thấy. Tại sao tôi lại có thể làm thế với con chó của mình chứ?”. 

Nhưng cái chết của chú cún cưng suýt chút nữa đã khiến cơn giận của Costa bùng nổNhưng cái chết của chú cún cưng suýt chút nữa đã khiến cơn giận của Costa bùng nổ

Costa cứ tự trách mình như vậy hàng ngày. Có khi người ta nhìn thấy hắn ngồi thu lu trong góc phòng thay đồ và khóc. Những giọt nước mắt thương cảm, tự trách, buồn bã, tuyệt vọng đồng thời đổ xuống. Có lẽ tên tội phạm trên sân cỏ này chưa bao giờ cảm thấy tội lỗi đến thế. 

Bản thể lạ lẫm này chỉ những người thân cận Costa mới được chứng kiến. Ngoài sân cỏ, hắn chẳng bao giờ nặng lời với ai. Nhưng đến mức buồn bã như thế này thì là lần đầu. Ít lâu sau, Costa nhận nuôi 2 chú chó khác. Cảm giác trống trải nguôi ngoai nhưng kỷ niệm buồn thì chẳng bao giờ phai nhạt. 

Mùa giải 2010/11 đã kết thúc như vậy với Costa. Atletico xếp thứ 7 tại La Liga, vừa đủ dự vòng sơ loại Europa League. Với bản thân, 8 bàn thắng cùng một bi kịch là một vết gợn dài trong lòng Costa. Dẫu sao, với tất cả những nỗi đau phải trải qua, Costa luôn nhận đó là một phần của mình. Hắn cần những thứ như vậy để bước tiếp vì cuộc chiến giành suất chính thức tại Atletico còn lâu mới kết thúc.

Còn tiếp…

Chia sẻ

Bình luận 0