Cách ăn mừng bàn thắng đã tiến hóa như thế nào?
Sơn Hải

Chia sẻ

Bình luận 0

Những pha ăn mừng bàn thắng dù đẹp, xấu, hay thậm chí phản cảm vẫn là một phần trong bóng đá. Không cảm giác nào có thể so sánh nổi khoảnh khắc ghi bàn trong cuộc đời gắn liền với bóng đá của mỗi người, dù đó là bàn đá bồi trong trận đấu trên sân phủi, hay là bàn thắng ấn định chiến thắng một trận chung kết World Cup.

Các cầu thủ trên thế giới mang muôn hình vạn trạng tính cách, và vì thế, họ cũng tận hưởng cảm giác ăn mừng bàn thắng theo những cách khác nhau. Có những người thể hiện mình quá mức, nhưng cũng có người chẳng thể hiện gì. Sau mỗi bàn thắng được ghi, không khí ăn mừng trên khán đài vẫn cuồng nhiệt chẳng khác gì nửa thế kỷ trước. Nhưng những pha ăn mừng bàn thắng thì không, vì nó ngày càng trở nên mang tính cá nhân. Bóng đá hiện đại ngày càng khó ghi bàn hơn, vậy nên mỗi bàn thắng càng thể hiện tầm quan trọng của người ghi được.

Trò chơi Pro Evolution Soccer ở thời điểm 5 năm trước đã xây dựng tới 108 kiểu ăn mừng dành cho các cầu thủ. Ở thời điểm 60 năm trước, mọi thứ rất khác. Nhảy lên, rồi chạy về bắt tay đồng đội trước khi trở về sân nhà đợi đối phương giao bóng, thế là quá đủ. Đó là lúc châu Âu vẫn đang trong quá trình tái thiết hậu Thế chiến II, ngành truyền hình vẫn trong giai đoạn đầu phát triển, camera chưa thể bao quát toàn sân. Phần lớn trận đấu chỉ được biết đến trong phạm vi sân vận động, chứ không có cả thế giới theo dõi. Danh tiếng một cầu thủ được tạo dựng bằng những gì họ thể hiện trên sân, chứ không phải một điệu nhảy, một động tác ăn mừng.

Espana 82, Marco Tardelli vang danh thế giới nhờ kiểu ăn mừng bàn thắng đầy cảm xúcEspana 82, Marco Tardelli vang danh thế giới nhờ kiểu ăn mừng bàn thắng đầy cảm xúc

Điều này bắt đầu thay đổi từ thập niên 80, khi các cầu thủ dần truyền cảm xúc cá nhân vào mỗi pha ăn mừng bàn thắng. Kỳ Espana 82 ghi nhận hình ảnh một số cầu thủ trong giải đấu bắt đầu ăn mừng bàn thắng theo những cách khác nhau. Có người chạy về phía đồng đội ăn mừng, người lại quỳ gối, nhưng tại đây, một danh thủ đặc biệt ghi dấu bằng việc thể hiện nỗi phấn khích chưa từng có lúc ghi bàn. Anh là Marco Tardelli.

Sau khởi đầu đầy khó khăn ở World Cup, đội tuyển Italia khi đấy cũng trầy trật bước vào vòng bảng thứ hai nhằm kiếm một vé vào vòng bán kết. Cú đúp của Paolo Rossi trên sân Camp Nou vào lưới Ba Lan là quá đủ để giúp Italia lần đầu tiên vào chơi một trận chung kết kể từ năm 1970. Ở trận bán kết còn lại, Tây Đức vượt qua Pháp trên loạt đá phạt đền cân não. Trận chung kết trên sân Bernabeu, Rossi ghi bàn mở tỷ số, nhưng khoảnh khắc ấn tượng nhất thuộc về Tardelli.

Một pha phản công của ĐT Italia vào phút thứ 70, khi họ đang dẫn trước 1-0. Scirea nhảy múa trước hàng phòng ngự Tây Đức, rồi nhả bóng lại cho Tardelli đang đà lao tới. Ông đỡ bóng bằng chân phải, bóng hơi nẩy lên, và có một cầu thủ Tây Đức lao tới. Trong tình thế không trụ vững, Tardelli vẫn quyết định vung chân sút. 

Đến World Cup 1990, Roger Milla tạo nên thương hiệu của mình với màn ăn mừng lắc hông bên cột cờ phạt gócĐến World Cup 1990, Roger Milla tạo nên thương hiệu của mình với màn ăn mừng lắc hông bên cột cờ phạt góc

Bóng cắm thẳng vào góc lưới. Harald Schumacher bất lực đứng yên nhìn bóng bay vào khung thành. Còn Tardelli chạy ra ăn mừng, với hai bàn tay nắm chặt, còn miệng gào thét. Tardelli là một trong những người hùng của ĐT Italia ở World Cup năm đó, nhưng phần lớn mọi người chỉ nhớ đến ông với pha ăn mừng đầy cảm xúc đó. Ở đầu thập niên 80, chẳng cầu thủ nào lộ rõ cảm xúc chân thực như vậy trước truyền hình thế giới cả.

Đến kỳ Italia 90, người để lại ấn tượng ăn mừng bàn thắng là cái tên Roger Milla. Ở tuổi 38, ông vẫn là thủ lĩnh đưa Cameroon lọt vào tứ kết. Ở World Cup năm đó Milla ghi 4 bàn, và sau mỗi bàn thắng, bao gồm cả pha sút tung lưới Colombia ở vòng 16 đội, Milla lại chạy ra cột cờ phạt góc thực hiện một điệu nhảy disco, lắc hông đầy gợi cảm. Kể từ sau Milla, các cầu thủ bắt đầu thực hiện những điệu nhảy ăn mừng bàn thắng của riêng mình. Ở tuổi 38 và trở thành siêu sao thế giới cho thấy chẳng điều gì quá muộn với bạn cả.

Bebeto của Brazil thì luôn được nhắc tới nhờ màn ăn mừng theo kiểu ru con ở World Cup 1994Bebeto của Brazil thì luôn được nhắc tới nhờ màn ăn mừng theo kiểu ru con ở World Cup 1994

Đó cũng là lúc cột cờ phạt góc bị nhắm trở thành mục tiêu để các chân sút chạy tới ăn mừng bàn thắng. Tim Cahill đã ghi bàn ở 3 kỳ World Cup, và anh nổi tiếng với màn ăn mừng kiểu đấm bốc bên cột cờ phạt góc sau khi ghi bàn. Didier Drogba ngẫu hứng hơn, anh nhổ cột cờ ra và biến nó thành... đàn ghi ta, với Florent Malouda làm động tác đánh trống bên cạnh. Màn ăn mừng ấy tới vào ngày khép lại Premier League 2009/10, khi Chelsea của Ancelotti thắng Wigan 8-0 và lên ngôi vô địch.

Tuy vậy, xét về độ ngẫu hứng sau mỗi bàn thắng, chẳng ai vượt qua được các cầu thủ Nam Mỹ. Kỳ World Cup 1994 trên đất Mỹ, Bebeto ghi lại hình ảnh để đời sau khi sút vào lưới Ed de Goey. Để ăn mừng cậu con trai mới sinh, ông ăn mừng bằng động tác giơ hai tay trước mặt, sau đó đưa qua đưa lại như thể đang ẵm một em bé, hát ru cho em ngủ. Romario và Mazinho cũng chạy tới ăn mừng tương tự.

Huyền thoại Maradona cũng có màn ăn mừng đậm chất "mãnh thú" ở USA 94Huyền thoại Maradona cũng có màn ăn mừng đậm chất "mãnh thú" ở USA 94

Maradona để lại ấn tượng mạnh mẽ nhất ở kỳ Mexico 86, với bàn thắng thế kỷ và bàn tay của Chúa vào lưới đội tuyển Anh, nhưng ông cũng ghi dấu bằng pha ăn mừng đậm chất "mãnh thú" ở USA 94. Đó là kỳ World Cup cuối cùng của Cậu bé vàng, khi ông bị phát hiện dương tính với chất kích thích. 

Chuyện Maradona phê pha suốt sự nghiệp không phải chuyện lạ, nhưng bằng chứng cho việc đó càng rõ hơn ở trận gặp Hy Lạp. Sau khi ghi bàn, Maradona chạy về phía ống kính máy quay, mắt trợn trừng, răng nhe ra. Một pha ăn mừng cảm xúc, nhưng đó cũng có thể chỉ do Maradona đang... phê thuốc giữa trận.

Alan Shearer thì chỉ trung thành với 1 kiểu ăn mừng sau 260 bàn ở Premier LeagueAlan Shearer thì chỉ trung thành với 1 kiểu ăn mừng sau 260 bàn ở Premier League

Thập niên cuối thế kỷ 20, bóng đá thế giới ghi nhận một màn ăn mừng biểu tượng khác. Một cậu trai trẻ nổi lên trở thành cây săn bàn hàng đầu tại Anh, từ Southampton đến Blackburn lẫn Newcastle. Cứ mỗi lần ghi bàn, Alan Shearer lại giơ thẳng cánh tay lên trời, với ngón trỏ chĩa lên như một đầu tàu. Trong 260 bàn thắng Shearer ghi được ở Premier League, anh đều ăn mừng như vậy. Với người hâm mộ "Chích chòe", đó vẫn là hình ảnh không thể nào quên, khi chứng kiến thần tượng ăn mừng bàn thắng trên sân St James' Park.

Những giữa thời những pha ăn mừng ngày càng phức tạp và màu mè, đơn giản đôi khi lại tạo hiệu ứng đặc biệt hơn cả. Chẳng ai làm được điều này tốt hơn Eric Cantona. Năm 1996, trận gặp Sunderland trên sân Old Trafford, Cantona ghi bàn bằng một cú lốp. Thay vì chạy ra góc sân ăn mừng, anh... đứng yên. Khuôn mặt không cảm xúc, với chiếc cổ áo dựng đứng, Cantona đứng nhìn xung quanh, rồi dang rộng hai tay ăn mừng cùng đồng đội. Một pha ăn mừng cho thấy đẳng cấp của vị "Vua" tại sân Old Trafford.

King Eric đi vào huyền thoại với kiểu ăn mừng đầy ngạo nghễKing Eric đi vào huyền thoại với kiểu ăn mừng đầy ngạo nghễ

Bóng đá thế kỷ 21 ngày càng chứng kiến những pha ăn mừng mang chủ nghĩa cá nhân. Chẳng ai làm điều này rõ ràng hơn Jimmy Bullard. Tháng 12/2008, chứng kiến Hull City bị Man City dẫn tới 0-4 chỉ sau hiệp 1, HLV Phil Brown đã thất vọng tới mức không để đội vào phòng thay đồ, mà họp bàn ngay trên sân. 

Tròn 1 năm sau, ở đúng vòng đấu đó, Bullard ghi bàn trên chấm phạt đền. Các đồng đội chạy ra ăn mừng ở góc sân, Bullard chỉ trỏ "ngồi xuống". Rồi anh làm động tác giống hệt Brown 1 năm trước, giả bộ giận dữ, quát tháo các cầu thủ. Chính Brown sau đó cũng phải lắc đầu chép miệng khen pha ăn mừng đó "độc nhất vô nhị".

Bullard không phải một cầu thủ hàng đầu tại Anh, nhưng anh luôn ghi dấu bằng tính cách vui nhộn của mình. Một người khác cũng vậy, nhưng có phần quá đà là "Lord" Nicklas Bendtner. Hiếm ai như anh, bị phạt, thậm chí treo giò chỉ vì ăn mừng bàn thắng. Tất cả vì Bendtner "lỡ" khoe quần nhỏ sau khi ghi bàn vào lưới Ba Lan ở EURO 2012. 

Brian Laudrup cũng có màn ăn mừng đáng nhớ tại France 98Brian Laudrup cũng có màn ăn mừng đáng nhớ tại France 98

Đàn anh của Bendtner ở ĐT Đan Mạch, Brian Laudrup để lại dấu ấn phong cách hơn ở France 98. Trận tứ kết gặp Brazil, sau khi ghi bàn gỡ hòa 2-2, Laudrup trượt trên sân cỏ, nhưng tay chống cằm, làm khuôn mặt "điển trai" trước toàn thế giới.

Trong thời buổi ai ai ghi bàn cũng ăn mừng, ngay cả trên sân phủi, thì việc không ăn mừng khi ghi bàn lại gây chú ý hơn. Phần lớn họ làm vậy khi sút tung lưới đội bóng cũ. "Vua sư tử" Batigol thậm chí suýt khóc chỉ vì ghi bàn vào lưới Fiorentina khi khoác áo Roma. Frank Lampard, Cristiano Ronaldo, Mohamed Salah, Fernando Torres và Andrea Pirlo cũng từng làm vậy. Nhưng cũng có những người thay đổi 180 độ.

Robin van Persie bị xúc phạm là "giả vờ tử tế" khi không ăn mừng bàn thắng vào lưới Arsenal. Một năm sau, khi đánh đầu tung lưới đội bóng cũ trên sân Old Trafford, anh lao đi ăn mừng như điên dại. Adebayor cũng ăn mừng đầy khiêu khích fan Arsenal khi ghi bàn trong màu áo Man City. Có lẽ Wenger cũng không hiểu sao ông lại đào tạo ra nhiều học trò có cá tính trái khoáy như vậy.

Hình ảnh đáng nhớ nhất của Balotelli tới giờ vẫn là pha vạch áo khoe dòng chữ "Why Always Me" sau khi ghi bàn vào lưới Man UnitedHình ảnh đáng nhớ nhất của Balotelli tới giờ vẫn là pha vạch áo khoe dòng chữ "Why Always Me" sau khi ghi bàn vào lưới Man United

Nhưng xét đến những khuôn mặt không cảm xúc khi ghi bàn, chẳng ai hơn được Mario Balotelli. Anh gây rối cả trong lẫn ngoài sân cỏ bằng tính cách chẳng giống ai. Một ngày trước trận derby Manchester năm 2012, Balotelli bị phát hiện suýt đốt nhà vì... nghịch pháo hoa, kết quả anh chỉ bị... nổ bồn tắm. Hôm sau, anh sút tung lưới M.U

Balotelli lập tức cởi áo đấu ra, để lộ bên trong là một chiếc áo khác có dòng chữ "Why Always Me?". Dòng chữ đó cùng chiến thắng 6-1 hôm ấy là thất bại đau đớn nhất của Sir Alex, và ông vẫn căm thù Balotelli và thông điệp tai quái kia tới mức chẳng thèm nhắc tên anh trong cuốn tự truyện sau này.

Balotelli chưa dừng lại ở đó. Vài tháng sau, khi dự World Cup cùng ĐT Italia, anh tiếp tục ăn mừng bằng màn khoe cơ bắp sau khi sút tung lưới Neuer ở bán kết EURO 2012, cùng khuôn mặt lạnh lùng. Hình ảnh đó của Balotelli trở thành nguồn cảm hứng chế ảnh bất tận đến ngày nay. "Khi tôi ghi bàn, tôi không ăn mừng, vì đó là công việc hàng ngày. Bạn có thấy người đưa thư ăn mừng khi gửi thư không?", Balotelli giải thích như vậy.

Nới về những pha ăn mừng tạo cảm hứng thì Cristiano Ronaldo luôn thuộc hàng top đầuNới về những pha ăn mừng tạo cảm hứng thì Cristiano Ronaldo luôn thuộc hàng top đầu

Mỗi cầu thủ lại xây dựng một pha ăn mừng độc nhất cho riêng mình. Nhưng chẳng ai xây dựng hình ảnh ăn mừng đa dạng được như Cristiano Ronaldo. Dường như CR7 thậm chí còn tập luyện riêng cách ăn mừng bàn thắng để tạo dựng thương hiệu bản thân, qua đó truyền cảm hứng cho các cầu thủ trẻ. 

Ngày nay Neymar, Lingard và Dele Alli thậm chí còn selfie cảnh họ tập ăn mừng bàn thắng... ngay cả khi không ghi bàn. Nhưng đó cũng là chỉ dẫn cho thấy bóng đá đang ngày càng tôn sùng hình ảnh cá nhân, thay vì tập thể. Nhưng đó mới là điều thú vị trong bóng đá, một lĩnh vực luôn phản ánh cuộc sống.

Chia sẻ

Bình luận 0