Bơi gần 4 tiếng cứu 20 mạng người
Cẩm Chi

Chia sẻ

Bình luận 0

“Đội tuyển Người tị nạn”, nghe đã thấy tò mò khác thường. Nhưng tị nạn cũng có vô vàn “kiểu” tị nạn. Câu chuyện của Yusra Mardini – nữ VĐV bơi lội người Syria bởi thế càng đặc biệt. 

Olympic là sân chơi toàn cầu, là dịp để các quốc gia thể hiện bản sắc và tinh thần dân tộc qua hình ảnh thể thao. Nhưng ở Rio 2016, có một “quốc gia” không lãnh thổ, không đường biên giới, với số dân vỏn vẹn là 10. Họ là “đội tuyển VĐV Người tị nạn”. 

Những hệ lụy của cuộc khủng hoảng nhập cư châu Âu và bất ổn chính trị tại Syria đang tiếp tục đào những hố sâu ngăn cách con người tiếp cận những giá trị văn minh. Thể thao không tránh khỏi vòng xoáy đó, khi hàng loạt VĐV đầy tài năng ở những vùng đất “chết chóc” buộc phải tha hương, tìm đường sang các khu tị nạn và trở thành dân nhập cư không quốc tịch. 

Vì thể thao mang trên mình sứ mệnh hòa bình, Ủy ban Olympic thành lập “đội tuyển VĐV Người tị nạn” gồm 10 VĐV (cả nam và nữ), vừa là tạo điều kiện cho họ tham gia thi đấu, vừa là hồi chuông cảnh tỉnh về tình trạng bạo động chính trị đẩy thế giới tiến gần hơn tới “thế chiến thứ ba”. 

“Đội tuyển Người tị nạn”, nghe đã thấy tò mò khác thường. Nhưng tị nạn cũng có vô vàn “kiểu” tị nạn. Câu chuyện của Yusra Mardini – nữ VĐV bơi lội người Syria bởi thế càng đặc biệt. 

MẤT TƯƠNG LAI VÌ CUỘC NỘI CHIẾN
18 tuổi, lần đầu dự Olympic đã là giỏi. Về nhất lượt bơi của mình (nội dung 100m bơi bướm) lại càng đáng nể hơn, dù thành tích 1’09’24 không giúp Mardini lọt vào vòng bán kết (đứng hạng 41). 

Nhưng giành được chiến tích ấy trong điều kiện tập luyện đầy rẫy bom lửa khói đen, hiểm nguy rập rình cái chết cận kề thì chẳng gì sánh bằng. Mardini, một người Syria kiểu mẫu, từng có những giấc mộng đêm Hè tại thành phố Damascus cổ kính yên bình không thể tin rằng, cuộc đời cô lại thay đổi chóng mặt chỉ sau cái chớp mắt. 

Mardini từng là VĐV được cơ cấu từ nhỏ của Ủy ban Olympic Syria. Song rồi, những bất đồng sâu sắc trong lòng xã hội Syria dưới chế độ cai trị của cha con Tổng thống Bashar al-Assad đẩy đất nước vào cuộc nội chiến đẫm máu. Những lỗ hổng xuất hiện, tạo thời cơ cho phiến quân IS tràn vào, thêm nhấn chìm thành phố Damascus xuống hố sâu. 

Từ giới thượng lưu con nhà nòi, Mardini đành chấp nhận cảnh tập chay trong khu liên hiệp thể thao “lộ thiên” do nóc nhà bị bom đạn thổi bay. 

Cố bám trụ chờ ngày giải phóng, nhưng giờ phút mái trường phổ thông biến thành bãi hoang tàn sau cuộc tấn công của nhóm nổi dậy theo dòng Shia, Mardini đành dứt áo ra đi cùng cô chị gái Sarah.

Yusra cùng chị gái Sarah đã phải rời bỏ quê hương vì chiến tranhYusra cùng chị gái Sarah đã phải rời bỏ quê hương vì chiến tranh

600 GIỜ ĐỐI DIỆN TỬ THẦN 
Tháng 9/2015, Mardini, Sarah và một người bạn của gia đình quyết đánh cược tính mạng tìm đường sang Đông Đức, điểm dừng chân “lý tưởng” của dòng người nhập cư từ Syria và Trung Đông. 

Họ sẽ qua đảo Lesbos ở Hy Lạp, men theo con đường mòn tới Macedonia, băng rừng sang Serbia, Hungary, Áo rồi mới tới Berlin. Nhưng trước hết cần vượt qua ải Thổ Nhĩ Kỳ, cũng là thử thách lớn nhất trên chuyến tàu tìm về miền ánh sáng. 

Từ Thổ Nhĩ Kỳ tới Lesbos, đường vượt biên duy nhất là đi qua biển Aegea trên những chiếc xuồng nhỏ chạy bằng mô-tơ điện. Tiêu chuẩn của nó chỉ là 6 người/xuồng, nhưng những kẻ kinh doanh trên “máu và nước mắt của người khác” luôn tối ưu hóa nguồn lợi nhuận. 20 người mỗi xuồng, đi được thì đi, bỏ mạng tự chịu. 

Không ngoài dự đoán, 30 phút sau khi khởi hành từ biên giới Thổ Nhĩ Kỳ, mô-tơ ngừng hoạt động. Trên xuồng, ngoài nhóm của Mardini và một người khác, không ai biết bơi. 

Còn duy nhất hai lựa chọn. Một là, tất cả cùng ngồi im chờ chết. Hai là, 4 người kia chấp nhận mạo hiểm sinh mệnh, lao ra vùng nước xoáy ngoài khơi, vừa bơi vừa kéo xuồng trôi theo dòng nước và cầu mong vận may mỉm cười. Cách nào cũng là “tự sát” cả, chỉ là cách nào đỡ “rủi ro” hơn mà thôi. 

Một tay bám dây cột thành xuồng, tay kia quạt nước, hai chân quẫy mạnh. 3 giờ 30 phút, Chúa đã ở bên Mardini. Lên đến bờ, chân cô thâm tím không còn cảm giác gì. 

25 ngày lênh đênh khắp mặt biển, chân trần vượt sỏi đá băng qua những cánh rừng chưa được khai phá ở Trung Âu, Mardini tới Berlin, đoàn tụ với cha mình. Cô được nhận vào CLB bơi lội Wasserfreunde Spandau 04, tập luyện dưới sự hướng dẫn của HLV Sven Spannekrebs. 

Ban đầu, không ai nói gì về mục tiêu Olympic. Việc trước mắt là giúp Mardini lấy lại phong độ sau 2 năm tạm nghỉ. Không ngờ, Mardini tố chất hơn người, lại chăm chỉ quá sự tưởng tượng. Sáng tập 3 tiếng, chiều bổ túc văn hóa, tối tập thêm 2 tiếng, tuần 7 ngày không sót lịch nào. 

Từ Olympic 2020, ban huấn luyện quyết lên kế hoạch cho Mardini tới Rio 2016, tạo đòn bảy, sức bật cho cô học trò tỏa sáng tại Tokyo. 

“Sau khi giải nghệ, tôi sẽ quay lại Syria và kể với mọi người về trải nghiệm có một không hai này”, Mardini chia sẻ với Guardian.

Chia sẻ

Bình luận 0