“Biết yêu” khi… đợi máy bay Mối liên hệ của PCT David Dein với Arsene Wenger được bắt đầu khá tình cờ
Cẩm Chi

Chia sẻ

Bình luận 0

Arsene Wenger nhậm chức vào năm 1996, nhưng khởi nguồn cho sự vĩ đại đó diễn ra... 7 năm về trước, khi “Giáo sư” tình cờ gặp David Dein – PCT của Arsenal trong một lần quá cảnh ở London. 

Từ đó đến nay, vị thế của Wenger tại Arsenal ngày càng vững chắc. Dường như, Wenger sinh ra để dành cho Arsenal, còn Arsenal như chàng trai mù quáng vì tình bằng mọi giá giữ lấy “cô gái” Wenger bất kể tính nết “cô ta” ra sao. 

Wenger không giúp Arsenal giành những vinh quang chuyên môn, nhưng ông càng lụn bại, Arsenal càng… yêu ông. Mới đây, GĐĐH Ivan Gazidis cho biết CLB đang có ý định giữ Wenger thêm 3 năm, tức là tới mùa Hè 2020. 

Từ hôm nay, BĐ&CS sẽ gửi tới bạn đọc loạt truyện kể về mối tình 21 năm giữa Wenger và Arsenal với rất nhiều tình tiết chưa từng được tiết lộ.


CHUYẾN THĂM KHÔNG HẸN TRƯỚC
Ngày 2/1/1989, Arsene Wenger, khi ấy là HLV trưởng của Monaco quá cảnh ở London sau chuyến trinh sát Galatasaray tại Thổ Nhĩ Kỳ nhằm chuẩn bị cho trận đấu ở Cúp châu Âu. Thời gian chờ chuyến bay tiếp theo kéo dài tới 24 giờ đồng hồ. 

Để giết thời gian, Wenger gọi điện cho Dennis Roach – người đại diện của Glenn Hoddle (học trò của Wenger tại xứ công quốc) nhờ tìm mua vé vào cửa một trận bóng đá bên trong thủ đô. Cùng ngày, Arsenal gặp Tottenham trong trận derby Bắc London. Thế là Wenger đến Highbury với tư cách của một CĐV. 

Ấn tượng ban đầu của Wenger về Arsenal không mấy tốt đẹp dù “Pháo thủ” giành chiến thắng 2-0. Ông nhận xét Arsenal là một đội bóng yếu ớt, các cầu thủ lười chạy và CĐV thiếu nhiệt tình. 

Nhưng những gì khiến ông thích thú không nằm ở dưới sân. Cách bố trí chỗ ngồi trên khán đài mới tạo ra cảm giác khoan khoái cho Wenger. Vé của Wenger ở khu vực Cocktail Lounge, nằm kế bên phòng VIP dành riêng cho khách mời cao cấp, và chỉ đàn ông mới được phép vào đây. 

PCT David Dein (quàng khăn đỏ) đã nhận ra sự phù hợp của Arsene Wenger với Arsenal ngay lần gặp đầu tiênPCT David Dein (quàng khăn đỏ) đã nhận ra sự phù hợp của Arsene Wenger với Arsenal ngay lần gặp đầu tiên

Thời ấy, có hẳn một vạch kẻ ngăn cách giữa phòng của hai giới. Quý ông được vào phòng VIP, trang bị bởi những công nghệ tân tiến nhất nhằm phục vụ mục đích giải trí. Phía đối diện là phòng quý bà (Ladies Room), dành cho vợ của khách mời hoặc những đấng mày râu lạ mặt. 

Tò mò, Wenger tiến tới Ladies Room. Bên bàn rượu, ông vô tình ngồi cạnh Barbara Dein, vợ của PCT David Dein. Biết được Wenger đang dẫn dắt Monaco, Barbara nhắn tin cho chồng: “Anh sang đây đi, có đồng nghiệp từ Pháp đến chơi này”. 

David Dein chưa biết đấy là ai, song thói quen nghề nghiệp mách bảo ông cần gặp vị khách lạ mặt đó. Câu hỏi đầu tiên được đặt ra: “Ông ở đây bao lâu?”. “Tới chiều mai”, Wenger đáp. “Đến nhà bạn tôi mở tiệc nhé, cùng dân đá bóng cả”. “OK, được thế thì mừng quá”, Wenger hồ hởi nhận lời. 

TRÒ CHƠI ĐỐ CHỮ
Tối cùng ngày, Wenger lên xe hơi cá nhân của Dein đến nhà người bạn của vị phó chủ tịch tham gia bữa tiệc nướng ngoài trời. Trong trí nhớ của Dein, Wenger lạc lõng, thu mình vào vỏ bọc thường thấy của những người lạ mặt. 

Đến phần trò chơi đố chữ (một người miêu tả bằng ngôn ngữ cơ thể, người còn lại phải nói trúng tên ẩn ý), Wenger diễn lại một cảnh trong vở hài “A Midsummer Night’s Dream” (Giấc mộng đêm Hè) của nhà soạn kịch đại tài Shakespeare. 

Nhưng vì hiểu nhầm, Dein đoán đó là cụm “Arsene in Arsenal”, một cách chơi chữ của người Anh, nghĩa đen là “Kho thuốc súng”, nghĩa bóng là “Cái mông của Arsenal” – tấm biểu ngữ của hội CĐV “Pháo thủ” được dùng trong những trận derby gặp Tottenham (ám chỉ hình ảnh Arsenal quay mông chĩa xuống Tottenham như một sự khẳng định về quyền lực tại London). 

Wenger chết lặng đi một hồi. Trên đường trở về sân bay, ông nói với Dein: “Tôi chưa bao giờ tin vào định mệnh, chắc phải rất lâu nữa mới có dịp trở lại Totteridge”. 

Đó là cách chữa ngượng cho đôi bên, chính Wenger tâm sự với người viết khi cuốn sách này đang trong quá trình xuất bản. Dein cùng chung suy nghĩ, và trong nhiều đêm liền, ông liên tục tưởng tượng ra viễn cảnh có một ngày Wenger sẽ về làm việc ở Highbury. 

Bà vợ Barbara của David Dein (thứ 2 từ trái sang) là cầu nối cho Wenger và DeinBà vợ Barbara của David Dein (thứ 2 từ trái sang) là cầu nối cho Wenger và Dein

Năm đó, Arsenal vô địch Premier League sau 18 năm chờ đợi dưới thời George Graham còn Wenger vật lộn với cuộc sống tại Monaco. Graham là huyền thoại của Arsenal dưới tư cách cầu thủ lẫn HLV nhưng tính xấu của ông ta là quá tỉ mỉ. Graham ghi chép từng khoảnh khắc trong đời, từng cột mốc của đội và thao thao bất tuyệt trong tất cả các buổi họp chiến thuật.

Graham chính là hình ảnh tiêu biểu đại diện cho tính cục bộ của bóng đá Anh. Dein biết rằng người Anh cần thay đổi và Arsenal cũng vậy. Tư duy của ông rất cởi mở: Đôi khi, chỉ cần một làn gió mới có thể đưa CLB lên một tầm cao mới. Dù chưa chắc chắn, nhưng Dein luôn tâm niệm Wenger sẽ tái hợp với ông một ngày nào đó. 

TỪ BẠN THÂN TỚI ĐỒNG NGHIỆP
Trước khi lên máy bay quay về Pháp, Arsene Wenger nhắn nhủ David Dein: “Nếu đến Pháp, ông nhớ gọi điện nhé, tôi sẽ mời ông một bữa ra trò”. Kể từ ngày hôm đó, Dein thường xuyên xuất hiện ở miền Nam đất nước hình lục lăng với tư cách khách mời danh dự của Wenger. Hai tuần một lần, Dein lại đáp máy bay tới Monaco.

Lần đầu tiên chứng kiến Wenger chỉ đạo các học trò trên sân tập, Dein không khỏi ngỡ ngàng. Wenger trong mắt Dein là một HLV dị biệt của làng túc cầu thế giới: Biết nói 5 thứ tiếng, có bằng cử nhân kinh tế, từng theo học ngành dược, xây dựng trung tâm trị liệu cho cầu thủ. Những thứ đó hoàn toàn mới mẻ với Dein và ông tin chắc rằng mình không sai khi kết thân với Wenger.

Sau khi Wenger quyết định nghỉ việc ở Monaco, Dein ngỏ ý muốn mời chiến lược gia này về làm việc ở Arsenal. Nhưng Wenger cần quãng nghỉ, ông thích trải nghiệm những nền văn hóa lạ lẫm trước khi quay về bóng đá đỉnh cao. Khi đi, ông để lại lời hứa sẽ thường xuyên nghiên cứu Arsenal và giải Ngoại hạng lúc ở Nhật Bản.

Ngày ấy, công nghệ số chưa phát triển như bây giờ. Chiếc máy fax Wenger nhận lại từ Gary Lineker (cựu cầu thủ của Nagoya Grampus) trở thành phương tiện liên lạc duy nhất giữa hai người. Chủ nhật mỗi tuần, Dein gửi băng ghi hình tất cả các trận đấu diễn ra trong 7 ngày để Wenger nghiên cứu. Để đảm bảo tính khách quan của thông tin, Dein tự mình soạn ra văn bản ghi lại những gì ông thấy, ông quan sát được và gửi qua cho Wenger. 

Trong lúc này, Dein đồng thời tham gia một lớp về kinh tế học, xem cách thế giới kiếm tiền từ truyền hình ra sao. Ý tưởng đó nảy sinh sau một lần ông tình cờ đọc được doanh thu của đài Sky Sports. Ít lâu sau, Dein hạ quyết tâm đưa Wenger về London bằng mọi giá. 
(Còn tiếp)

Chia sẻ

Bình luận 0