Bí mật đằng sau khoảnh khắc định mệnh của Công Vinh
Bình Nguyên

Chia sẻ

Bình luận 0

ĐT Việt Nam lầm lũi tiến vào chung kết trong ánh mắt ngờ vực của tất cả. Và đứng sừng sững trước mặt thầy trò Henrique Calisto là ngọn núi mang tên Thái Lan. Chúng ta đã làm thế nào để vượt qua ngọn núi ấy?

QUẬT NGÃ BẦY VOI TRÊN ĐẤT THÁI

Thái Lan - khi đó được dẫn dắt bởi cựu tuyển thủ Anh Peter Reid, tràn đầy vẻ quyết tâm đoạt lại cúp vàng sau hai giải đấu liên tiếp thất bại, đặc biệt là trận thua khó nuốt bởi Singapore chỉ 1 năm trước đó. Cộng với nguồn sức mạnh được thị uy suốt từ đầu giải đấu, Bầy voi bước ra thảm cỏ Rajamangala như thể họ đã là những nhà vô địch.

Khi đối thủ không còn giữ đôi chân trên mặt cỏ, thì đó là lúc Việt Nam tung ra những đòn chí mạng. Ở trận chung kết lượt đi và ngay trên đất Thái, Vũ Phong cùng Công Vinh liên tiếp ghi 2 bàn chỉ trong vòng 3 phút (40 - 42). Trước đó, khung thành Dương Hồng Sơn đã chao đảo trong suốt một khoảng thời gian dài.

Nhưng dưới sự chỉ đạo tài tình của Calisto cùng sự tập trung với hơn 100% khả năng của các tuyển thủ, chúng ta đã đứng vững. Đó là một trong những trận đấu hay nhất sự nghiệp của Dương Hồng Sơn, và thủ thành thuộc biên chế Hà Nội T&T chính là điểm tựa mang đến sự tự tin cho các đồng đội ở tuyến trên. Sau này, thủ thành xứ Nghệ chính là người được bình chọn danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất giải đấu.

Việt Nam giành chiến thắng 2-1 ở lượt đi ngay trên sân TháiViệt Nam giành chiến thắng 2-1 ở lượt đi ngay trên sân Thái

Ngay cả khi bung toàn bộ nguồn sức mạnh bình sinh ở hiệp thứ hai, Thái Lan cũng chỉ ghi được 1 bàn. Thonglao, Dangda, Suchao, Teerathep… và những đại diện ưu tú khác của bóng đá Thái Lan trong giai đoạn đó, không hiểu họ đã sai ở đâu và tại sao đối thủ lại có màn lột xác ngoạn mục đến nhường vậy.

Sau 8 năm, phải đến bài phỏng vấn của Thạch Bảo Khanh trên tạp chí FourFourTwo, cả người trong cuộc lẫn ngoài cuộc mới vỡ lẽ. Sự tinh tế và khả năng ứng biến linh hoạt của vị tướng đứng đầu luôn rất quan trọng trong mỗi trận chiến, và đội bóng được mệnh danh là “Những ngôi sao vàng” khi đó đã may mắn sở hữu một vị phù thủy bên đường pitch.

Nếu như các trận vòng bảng hay bán kết, HLV Calisto luôn nói rất nhiều, đòi hỏi khắt khe cả về kỹ chiến thuật lẫn thúc đẩy các học trò vượt qua giới hạn của bản thân. Thế nhưng trong cuộc tái đấu với người Thái, nhà cầm quân người Bồ lại nói rất ít, và cố gắng tạo ra sự thoải mái tối đa cho các tuyển thủ. Bởi lẽ, ông hiểu rằng sau hơn 10 lần thất bại ở đủ các đấu trường và cấp độ, sự quyết tâm của toàn đội là điều không cần phải nói thêm nữa.

CÔNG VINH VÀ KHOẢNH KHẮC CỦA LỊCH SỬ

Mỹ Đình ngày 28/12/2008. Một màu đỏ rực rỡ như nuốt chửng cả 4 phía khán đài. 4 vạn người trên khán đài, 23 tuyển thủ dưới sân và 90 triệu trái tim trải dọc dải đất hình chữ S như hòa chung một nhịp đập. Ai nấy cùng hồi hộp, thấp thỏm lo âu nhưng cũng tràn đầy niềm hy vọng vào chiến thắng sau cùng. Sau 10 năm, từ Tiger Cup 98, chúng ta mới lại ở gần chiếc cúp vàng mơ ước đến thế.

Nhưng Thái Lan vẫn làm chủ cuộc chơi ở trận lượt vềNhưng Thái Lan vẫn làm chủ cuộc chơi ở trận lượt về

Nhưng rất nhanh thôi, bầu trời Mỹ Đình tưởng chừng đổ sập. Thất bại 1-2 ở trận lượt đi như cú tát mạnh vào niềm kiêu hãnh của đội bóng số 1 Đông Nam Á. Trong lần tái đấu, người Thái mau chóng dốc toàn lực để kiếm tìm chiến thắng. Và người Thái chỉ mất 20 phút để cụ thể hóa các cơ hội thành bàn mở tỷ số. Tài năng 20 tuổi sáng giá bậc nhất xứ sở Chùa vàng, Teerasil Dangda trừng phạt pha băng ra không thực sự hợp lý của Hồng Sơn bằng một cú băng cắt đánh đầu chuẩn xác.

Nếu theo luật bàn thắng sân nhà - sân khách hiện hành, ĐT Việt Nam vẫn sẽ vô địch ngay cả khi thua 0-1 ở Mỹ Đình. Nhưng tại thời điểm đó, chúng ta cần tối thiểu một trận hòa. Mục tiêu thì đơn giản, nhưng thực hiện lại chẳng giản đơn chút nào. Thái Lan, hàng thủ phòng ngự chặt chẽ, phía trên thì không ngừng tạo ra sức ép khiến HLV Calisto không dám xua quân lên dốc toàn lực chơi một phen “chết bỏ”.

Lúc này, Việt Nam phải đối mặt với quá nhiều kẻ thù, trong đó có thời gian. Tỷ số 0-1 được duy trì, còn thời gian cứ não nuột trôi đi trong khi các cơ hội thì lần lượt trôi qua mũi giày của Công Vinh, Tài Em, Việt Thắng…

Phút 88, Tài Em thực hiện một cú sút xa kỹ thuật, bóng hướng về phía góc cao khung thành Kosin, nhưng thủ môn tuyển Thái Lan lại có thừa sự tỉnh táo để hóa giải. Trên khán đài, những tiếng suýt xoa tiếc nuối, những cái ôm đầu lo cho vận mệnh đội bóng một khi phải bước vào hiệp phụ.

Khi niềm hy vọng tưởng chừng đã tắt, thì Công Vinh xuất hiệnKhi niềm hy vọng tưởng chừng đã tắt, thì Công Vinh xuất hiện

Cả không gian lẫn thời gian tưởng chừng như đặc quánh lại khi trận đấu trôi đến những phút bù giờ. Những chàng trai áo trắng cho dù đã vắt kiệt sức lực trong 90 phút, vẫn dốc nguồn nội lực bình sinh để tạo ra những cơ hội sau cuối. Nhưng có lẽ không ai dám tin phép màu sẽ xảy ra, khi mà chúng ta đã gục ngã trước ngưỡng cửa thiên đường quá nhiều lần, trong đó phần lớn trước người Thái.

Phút 90+4 - phút bù giờ cuối cùng, ĐT Việt Nam được hưởng một quả đá phạt chếch bên góc trái khu cấm địa. Minh Phương bước lên, thực hiện một quả tạt hiểm hóc vào bên trong. Người hùng lịch sử Lê Công Vinh như từ dưới đất chui lên, chọn đúng nơi đúng chỗ để thực hiện một cú đánh đầu ngược, lái trái bóng về phía góc xa. Kosin cho dù đã phán đoán trước nhưng vẫn không tài nào cản phá được cú đánh đầu lịch sử của Công Vinh.

Liền sau đó trận đấu kết thúc, ĐT Việt Nam lần đầu tiên bước lên ngai vàng bóng đá Đông Nam Á một cách bất ngờ tựa hồ câu chuyện về những chiến công của chàng dũng sỹ Hercules trong thần thoại Hy Lạp.

CẢ DÂN TỘC CHUNG NIỀM HẠNH PHÚC

90 triệu trái tim tựa hồ như bị nén lại sau hơn một tiếng rưỡi, đến thời khắc ấy như bật tung khỏi lồng ngực. Thạch Bảo Khanh - khi chia sẻ với FourFourTwo, nói rằng anh nhìn lên khán đài và người hâm mộ khi đó còn ngỡ như mình đang trong một cơn mơ không có thật vậy. Bên trong Mỹ Đình, 4 vạn khán giả điên cuồng cổ vũ.

ĐT Việt Nam lần đầu tiên vô địch một kỳ AFF CupĐT Việt Nam lần đầu tiên vô địch một kỳ AFF Cup

Ở bên ngoài, cả một dân tộc như bừng tỉnh sau giấc ngủ dài. Niềm hạnh phúc tràn trề trên những con phố, những tuyến đường, triệu triệu người hâm mộ dâng trào trong men say chiến thắng, thứ vinh quang mà sau rất nhiều nước mắt và đôi khi là cả máu mới có được. Bảo Khanh nói, anh chưa bao giờ chứng kiến cảnh tưởng hùng tráng như thế trong cuộc đời mình.

Đến nỗi, khi rước cúp về phòng truyền thống, chiếc xe bus của đội tuyển không dám để cảnh sát hộ tống bởi nếu người hâm mộ biết, chắc chắn họ sẽ không để cho những người hùng của mình rời đi. Ấy vậy mà vẫn phải mất đúng một vòng quanh Hà Nội, men theo mọi lối trống, đội tuyển mới về được đến đại bản doanh. Nhưng ở đó cũng đã tập trung rất đông người đến chia vui với thầy trò Calisto.

Các tuyến phố đông nghẹt người hâm mộCác tuyến phố đông nghẹt người hâm mộ

Cảm giác lâng lâng chiến thắng còn đeo đẳng tất thảy người hâm mộ trong rất nhiều ngày sau đó. Chỉ tiếc rằng ký ức chưa một lần tái hiện trong 8 năm qua, và “Những ngôi sao vàng” sẽ phải chờ thêm ít nhất 2 năm nữa cho ước vọng tưởng như rất gần mà lại xa xôi vạn dặm ấy…

Chia sẻ

Bình luận 0