Barcelona - đứa con ghẻ của bóng đá Tây Ban Nha
Bình Nguyên

Chia sẻ

Bình luận 2

Cùng với Real Madrid, Barcelona là đội bóng giàu thành tích nhất của xứ đấu bò. Thế nhưng khác với Real, Barca lại chưa bao giờ là niềm tự hào chí ít trong mắt giới quan chức. Từ quá khứ đến hiện tại đều chỉ ra điều rõ ràng ấy.

NỖI ĐAU ĐEO ĐẲNG THEO THỜI GIAN
Pique bị CĐV chỉ trích đến nỗi phải rời ĐT Tây Ban Nha sau World Cup 2018, dù đã được minh oan không hề có lỗi trong vụ cắt ống tay áo ở trận gặp Albania. Các cầu thủ Barcelona bị CĐV Valencia tấn công ngay tại sân. Sự việc sờ sờ trước ống kính trực tiếp trên truyền hình.

Vậy nhưng, thay vì xoa dịu cơn giận dữ của đội bóng Catalan, Chủ tịch La Liga, Jaiver Tebas lại có những phát ngôn mỉa mai cầu thủ Barca, thậm chí đổ lỗi cho họ ăn mừng “quá khích” và “phi thể thao”?! Ngọn lửa đang cháy lại được đổ thêm dầu, BLĐ đội bóng quyết định đệ đơn lên Tòa án hành chính Thể thao (TAS), yêu cầu xử phạt thật nặng vị quan chức hàng đầu của bóng đá Tây Ban Nha.

Các cầu thủ Barcelona bị tấn công ở MestallaCác cầu thủ Barcelona bị tấn công ở Mestalla

Đó chỉ mới là những chi tiết nhỏ nhặt trong một bức tranh chung nhuốm màu thù hận mà Barcelona phải hứng chịu. Pique và CLB Barcelona ủng hộ kế hoạch ly khai xứ Catalan khỏi Tây Ban Nha. Ở bất cứ nơi đâu ngoài lãnh thổ Catalan, Pique luôn bị CĐV chủ nhà la ó, chửi bới thậm tệ. Ngược dòng lịch sử, đội bóng giàu truyền thống và niềm tự hào này còn gặp phải muôn vàn bất công.

Đó là quãng thời gian tăm tối, bài hát Els Segadors cùng thứ ngôn ngữ bản địa đã bị cấm trên toàn lãnh thổ xứ Catalan dưới triều đại Franco. "Nếu không xây dựng được một chính quyền dân chủ, thì hãy xây ở nơi đó một chính phủ độc tài", đó là phương châm chính trị của người đứng đầu TBN suốt giai đoạn 1936-73. Tất nhiên, một biểu tượng chiến đấu vĩ đại của xứ Catalan như Barcelona cũng chẳng thể thoát khỏi thảm cảnh bị đàn áp.

TÌNH YÊU BÓNG ĐÁ DƯỚI GÓT GIÀY VÀ HỌNG SÚNG

Catalan có một hệ giá trị rất riêng biệt. Trong tham vọng độc tài toàn trị của Franco, mảnh đất này như cái gai trong mắt. Những giá trị của Catalan mà Barcelona là một phần trong đó, đều là kẻ thù của chế độ phát xít ở xứ đấu bò. 

Cho đến hôm nay, người Catalan yêu Blaugrana còn kể lại câu chuyện về sự xảo trá của Francisco Franco: Trận chung kết Cúp Nhà Vua năm 1936, Madrid FC (tiền thân của Real Madrid) đụng độ Barcelona tại Mestalla, Valencia. Đó là lúc cuộc nội chiến TBN chưa nổ ra và Francisco Franco vẫn chưa nắm quyền thống lãnh. Nhưng với sự xuất hiện của vị tướng 44 tuổi trên sân, các trọng tài dường như rất biết ý lèo lái trận đấu, gián tiếp giúp Madrid FC chiến thắng rất sát nút 2-1.

Franco dùng Real để tấn công BarcaFranco dùng Real để tấn công Barca

Chủ tịch Barca lúc đó, Josep Sunyol đã rất bất bình về điều này và ông công khai thể hiện sự phẫn nộ. Hai tháng sau cuộc gặp gỡ, trên đường di chuyển từ Valencia đến thủ đô Madrid, Josep Sunyo trở thành nạn nhân của màn trả thù bẩn thỉu. Ông bị bè lũ phát xít dưới trướng Franco bắt giữ, tra tấn và sau đó là xử bắn không kết án. Sự kiện diễn ra ngày 6/8/1936 này là một dấu mốc bắt đầu cho những sự khủng bố tiếp theo, buộc toàn đội Barcelona phải lưu vong ở Mexico và Mỹ trong hai năm 1937-38.

TẬN CÙNG BẤT CÔNG

Sau cột mốc đầu tiên đó, mọi thứ còn trở nên kinh hoàng hơn gấp bội. Tháng 1/1939, Catalan “thất thủ”, hoàn toàn nằm dưới gót giày của quân đội Franco. Không gì khác ngoài một cuộc khủng bố đẫm máu đang chờ đợi xứ sở miền Đông Tây Ban Nha. Tất cả những gì gã độc tài thiếu chỉ là một cái cớ. Và nó đã đến, rất sớm. Trận giao hữu giữa ĐT Tây Ban Nha với đội trẻ Athletic Bilbao tại SVĐ Les Corts, tướng Jose Solchaga đại diện cho chính phủ độc tài tuyên bố thanh lọc những tư tưởng ly khai và cách mạng.

Sau quân lệnh này, Catalan chìm trong biển lửa. Theo một thông cáo mà mãi sau này mới được phát đi, 35.000 người con của xứ sở đã bị tàn sát theo mật lệnh của Franco. Không ít trong số đó là những người có mối liên hệ mật thiết với CLB, thậm chí có công lao to lớn như Lluis Companys. Chính vị cố Tổng thống Catalan này đã giúp các cầu thủ Barcelona chạy trốn năm 1937.

Barcelona là trái tim của Catalan, và CLB Barcelona là niềm tự hào của thành phố này. Kim chỉ nam Mes que un club (Hơn cả một CLB) luôn đi cùng tầng lớp công nhân của xứ sở chống lại những tội ác của tên độc tài. Trong khi đó, Franco cố gắng sử dụng hình ảnh của Madrid FC và sau này là Real Madrid để tấn công vào biểu tượng tinh thần của Catalan.

Bắt bớ, khủng bố - đó là những gì Barca từng phải chịuBắt bớ, khủng bố - đó là những gì Barca từng phải chịu

Không chỉ ủng hộ Real bằng sức mạnh tinh thần, Franco còn thô bạo sử dụng sức mạnh chính trị vào các trận đấu giữa hai đội. Bán kết Cúp Nhà Vua năm 1943, Barca giành chiến thắng 3-0 ở lượt đi. Valle, Escola và Sospedra là những người ghi bàn ngày hôm đó, cho dù trọng tài đã ra sức cản trở bằng những quyết định có lợi cho đội bóng đến từ Madrid.

Nhưng ở trận tái đấu tại Bernabeu, Giám đốc An ninh Quốc gia bước vào phòng thay đồ của các cầu thủ xứ Catalan. Theo những gì được mô tả trong cuốn sách “Barca” do Jimmy Burns chấp bút thì gã tay sai của Franco nói rằng: “Đừng quên rằng một vài người trong các người được chơi bóng vì sự nhân từ của Thống chế, ngài đã tha thứ cho tội thiếu lòng yêu nước của các người”. Ngày hôm đó, Real thắng Barca với tỷ số… 11-1!

Đây vẫn là tỷ số đậm nhất của một trận Siêu kinh điển, nhưng sau 73 năm, nhắc về nó người ta chỉ càng thêm thống hận gã độc tài. Trong lịch sử Barcelona, đây là một trang bi tráng nhưng hào hùng. Chỉ có điều sau gần một thế kỷ, dường như đội bóng giàu thành tích nhất châu Âu trong 1 thập kỷ trở lại đây vẫn chưa thoát được thân phận con ghẻ của bóng đá Tây Ban Nha.

Chia sẻ

Bình luận 2