Balotelli và sự sụp đổ của một thiên tài (Kỳ 1) Balotelli từng vượt lên bi kịch để thành công nhưng rồi lại tự mình chìm vào bi kịch
Vịnh San

Chia sẻ

Bình luận 0

Mario Balotelli là một nhân vật kỳ quái. Từ khi còn là một cậu bé, anh đã chiến đấu chống lại sự ngược đãi của cuộc đời và bằng nghị lực tuyệt vời, vươn lên đỉnh cao mơ ước. Thế nhưng, khi đã đạt được, Balo lại... từ từ tụt xuống và trở về vũng bùn mà anh đã cố gắng thoát ra.

Đó là tháng 10/2011 và Balotelli bắt đầu mùa giải thứ hai tại Man City, với 4 bàn thắng chỉ trong 5 trận ra sân. Daily Mail phấn khích giật dòng tít: “Ai cần Tevez khi đã có Super Mario siêu phàm?”. 

Pha lập công đầu tiên được ghi vào lưới Everton, một pha dứt điểm đẳng cấp cao. Để ăn mừng, Balo chạy đến và ôm chầm lấy Mancini, người mà anh mô tả “như một người cha”. Đáp lại, Mancio âu yếm gọi “Mario của tôi, một chàng trai tốt”.


Vài tháng sau, Balotelli bất lực để ghi bàn. Trong những ngày tháng bực bội, anh và “người cha đáng kính”... tẩn nhau trên sân tập. Một lần tiền đạo người Italia tiết lộ, Mancini gọi anh là “thằng ngu” và “hét lên rằng, ước gì chưa bao giờ mang anh ta về Etihad”. 

NHÂN VẬT ĐẦY MÂU THUẪN

Câu chuyện này có thể khái quát một phần về Balotelli. Hôm nay anh ta là thiên thần, ngày mai là quỷ dữ. Balo là cuộc tranh cãi bất tận giữa rất tốt và cực xấu, đúng và sai, đáng yêu và điên dại, kỳ vọng và tuyệt vọng. Với anh ta, bạn không bao giờ biết được điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Khi Balo mới được sinh ra, không ai nghĩ đứa trẻ này có thể sống được với ổ bụng có vấn đề. Khi gửi Balo đến một gia đình khác ở tuổi lên 3, bố mẹ đẻ của anh không hình dung nổi tương lai con mình sẽ trở nên giàu có và nổi tiếng. Vài năm trước, các đội bóng xếp hàng để có anh. Bây giờ, Milan ném trả anh về Liverpool và Liverpool vứt anh ra đường như một búi giẻ lau. 

Cuộc đời Balotelli là một chuỗi hỗn độn và có vẻ như không tuân theo bất cứ một quy luật nào. Tuy nhiên, theo nhà toán học Edward Lorenz, mọi hiện tượng rời rạc và đến với nhau một cách tình cờ vẫn có lý giải nếu tìm ra điểm bắt đầu. 

Trong một nỗ lực giải thích kết cục bất hạnh của Super Mario, chúng ta hãy quay ngược thời gian, trở về những năm 2000 khi Balotelli còn là một đứa trẻ. Thời điểm đó, trong một đất nước mà tính địa phương và dân tộc rất cao như Italia, sở hữu màu da đen thực sự là nỗi bất hạnh. Điều đó còn tồi tệ hơn trong bóng đá. Theo nhà báo Anh Richard Gizbert, sân cỏ trở thành diễn đàn cho những đối tượng có tư tưởng tân phát xít gieo rắc ý thức hệ tiêu cực.

Balotelli phải chịu nhiều sự kỳ thị khi còn nhỏBalotelli phải chịu nhiều sự kỳ thị khi còn nhỏ

QUÁ KHỨ NHIỀU ĐAU KHỔ

Mặc dù lớn lên trong gia đình khá giả và bố mẹ nuôi, ông bà Francesco và Silvio Balotelli là người bản địa, nhưng Balotelli không thể thay đổi sự thật về màu da và gốc gác Ghana. 

Khi còn chơi ở đội bóng địa phương Monpiano, trong số 250 cậu bé, chỉ duy nhất Balotelli là người da đen. Cậu phải chịu sự miệt thị từ đồng đội cho đến cả những phụ huynh có con em đang chơi ở đó. Quân số đội bóng cứ rơi rụng dần bởi nhiều người không muốn con cái chơi cùng một đứa tóc xoăn da đen nhẻm.

Đó là nỗi thống khổ không gì diễn tả nổi. Đến mức bà mẹ nuôi Silvio đã gợi ý con trai nên chuyên tâm học hành và trong trường hợp muốn giải trí, nên chuyển sang chơi bóng rổ (vì có thể chơi một mình). 

Chơi bời đã vậy, chuyện yêu đương còn tệ hơn. Không cô gái nào ở Italia muốn cặp kè với một gã da đen. Họ xa lánh và nếu Balotelli vô tình xuất hiện trước mặt, sẽ giả vờ như không nhìn thấy. Có một lần cậu cố thử vận may và kết quả nhận lại quá đỗi ê chề: cô gái được ngỏ ý hẹn hò đã mang Balotelli ra làm trò cười trước bàn dân thiên hạ. Cậu thiếu điều muốn chết ngay cho rảnh nợ.  

Không thể tẩy rửa được làn da, nhưng họ tên, gốc gác thì có. Balotelli cố xóa mọi dấu vết liên quan đến đất nước Ghana và họ Barwuah. Cậu từ chối bố mẹ đẻ và khoác lên mình những gì có thể để chứng minh bản thân không khác gì với người Italia bản địa. Balo tìm mọi cách để hòa nhập với thế giới của những người da trắng, của thượng lưu, của những kẻ ăn trên ngồi chốc. Than ôi, khát vọng tưởng như chính đáng đó lại chính là con đường dẫn tới bi kịch...   
(Còn nữa)

Chia sẻ

Bình luận 0