3 vua phá lưới, không bàn thắng và nước mắt của Zidane
Sơn Hải

Chia sẻ

Bình luận 0

Trước World Cup 2010, ĐT Pháp cũng từng trải qua một kỳ World Cup tệ hại vào năm 2002. Không ai nghĩ đội bóng đang là đương kim vô địch châu Âu và thế giới khi đó lại có thể chơi tệ đến như vậy và sớm bị loại ngay từ vòng bảng.

Năm 2002, ĐT Pháp bước vào kỳ World Cup trên đất châu Á với vị thế của nhà đương kim vô địch. Pháp được đánh giá là ứng cử viên sáng giá nhất, khi đã thống trị ở cả World Cup lẫn kỳ EURO gần nhất. Nhưng họ sớm rời cuộc chơi khi bị loại ngay vòng bảng. Hình ảnh ĐT Pháp vùi dập Brazil và thắng ngược dòng Italia đầy cảm xúc không còn nữa, thay vào đó họ yếu ớt đến lạ trước những đối thủ kém tiếng tăm hơn.

Trước ĐT Pháp, chỉ có Brazil mới có hành trình bảo vệ chức vô địch tệ hại đến như vậy ở kỳ World Cup 1966, khi Pele và các đồng đội không thể thể hiện sức mạnh tuyệt đối trên đất Anh. Tuy nhiên, cái cách Pháp bị loại càng khiến ta phải ê chề thất vọng, nếu nhìn vào cái cách họ bị loại: sa sút, bạc nhược, thiếu sức sống.

Tệ hại hơn là phong độ ghi bàn của Pháp. Họ thậm chí đã mang đến Nhật Bản và Hàn Quốc 3 chân sút là vua phá lưới ở Premier League, Serie A và Ligue 1. Không ai có thể tưởng tượng trước cảnh họ dừng cuộc chơi ngay vòng bảng: 2 trận thua, 1 trận hòa, không ghi nổi bàn thắng nào.

ĐT Pháp dự VCK World Cup 2002 đầy khí thế khi vừa là ĐKVĐ Thế giới và Châu ÂuĐT Pháp dự VCK World Cup 2002 đầy khí thế khi vừa là ĐKVĐ Thế giới và Châu Âu

Trước World Cup, ĐT Pháp khởi động hoàn hảo bằng chức vô địch Confederations Cup vào năm 2001. Họ tiếp tục thể hiện sức mạnh áp đảo khiến các đối thủ khác. Vì thế, Pháp được đánh giá là ứng cử viên nặng ký nhất cho chức vô địch năm ấy. Thiếu vắng duy nhất của Pháp chỉ là việc Robert Pires phải vắng mặt vì chấn thương.

Trước giải, HLV Lemerre chia sẻ: "Chúng tôi biết các cầu thủ đã thi đấu với mật độ dày đặc trong cả mùa giải. Họ trở nên mong manh và dễ chấn thương, và Pires là một người như thế. Pires và Henry là những cầu thủ chơi nhiều nhất cho Arsenal ở mùa giải qua, khoảng 45-47 trận gì đó. Khi thể chất vượt quá giới hạn như vậy, mọi thứ đều trở nên rất nguy hiểm. Áp lực tại các trận đấu rất lớn, và họ phải trả giá bằng sức khỏe của mình".

Một thủ khác cũng vắt kiệt sức tại CLB là Zinedine Zidane. Ngày 15/5, "chàng hói" lập siêu phẩm vô lê vào lưới Bayer Leverkusen, đưa Real Madrid lên ngôi vô địch Champions League. Nhưng chỉ trong vòng 15 ngày tiếp theo, anh đã phải có mặt ở đội tuyển Pháp và thi đấu trận khai mạc gặp Senegal. Trước đó còn là 1 trận giao hữu tại châu Á.

Ở trận giao hữu đó, Zidane bất ngờ gặp chấn thương và nhanh chóng bị thay ra ở đầu hiệp 2. Ngày hôm sau, đích thân Chủ tịch LĐBĐ Pháp Claude Simonet lên tiếng: "Tôi có một số tin tức đáng lo ngại. Kết quả chụp X quang tôi vừa nhận được, khẳng định Zidane sẽ vắng mặt trong 2 trận". Mất đi trái tim nơi hàng tiền vệ, đội hình Pháp bỗng trở nên mong manh lạ thường.

Thế nhưng một kỳ Cúp Thế giới đầy nhục nhã đã diễn raThế nhưng một kỳ Cúp Thế giới đầy nhục nhã đã diễn ra

Cuối cùng, chẩn đoán của các bác sĩ đã chính xác. Tuy vậy, tin chấn thương của Zidane lại chìm nghỉm giữa vô số dòng tin khác: Cơn sốt David Beckham tại châu Á, cùng màn hục hặc của Roy Keane với HLV Mick McCarthy ở ĐT Ireland.

Việc Keane bỏ về nhà sau đó khiến mọi thứ càng trở nên đáng chú ý, vì Keane đang là đội trưởng Man United. Còn người hâm mộ vẫn đinh ninh vắng Zidane, họ vẫn có 3 ngôi sao đủ sức khoả lấp hàng công: Thierry Henry - vua phá lưới Premier League, David Trezeguet - vua phá lưới Serie A, Dibrjil Cisse - vua phá lưới Ligue 1.

Cuối cùng, ĐT Pháp bắt đầu hành trình bảo vệ chức vô địch World Cup vào ngày 31/5 gặp Senegal, trong hoàn cảnh không có Zidane. Trước đám đông 62 ngàn khán giả ở Seoul, trận đấu bắt đầu diễn ra lúc 8h30 tối. 12 năm trước đó, Argentina cũng khai mạc giải đấu vào giờ như thế gặp Cameroon. Dường như mỗi sự trùng hợp đều mang một điềm báo rủi.

Tuyến tiền vệ của các nhà đương kim vô địch hôm đó bỗng yếu ớt đến lạ. Họ không thể chống chọi quyết liệt với bộ tứ El Hadji Diouf, Khalilou Fadiga, Papa Bouba Diop và Salif Diao ở giữa sân. Djorkaeff bị Diao cướp bóng rồi lật đật chạy theo như thể bà già bị giật ví trên đường. Anh lập tức tạt vào từ cánh trái cho Bouba Diop dứt điểm tung lưới Barthez.

Khởi đầu là trận thua mất mặt 0-1 trước ĐT Senegal nhỏ bé, khởi đầu cho sự tồi tệ tiếp theoKhởi đầu là trận thua mất mặt 0-1 trước ĐT Senegal nhỏ bé, khởi đầu cho sự tồi tệ tiếp theo

Sau đó, Pháp tràn lên tấn công nhưng những pha dứt điểm của Henry hay Trezeguet không thể đánh bại khung thành đội bóng mới lần đầu tham dự World Cup. Kết thúc trận đấu, Senegal gây sốc bằng thắng lợi 1-0 trước nhà đương kim vô địch. Một chiến thắng chấn động của đội bóng châu Phi.

Ở trận đấu thứ hai, HLV Lemerre lập tức thay đổi nhân sự. Djorkaeff già cỗi sau sai lầm ở trận đầu tiên được thay thế bằng Johan Micoud, cầu thủ kiến thiết lối chơi tại Werder Bremen. Lần đầu ra sân trong màu áo ĐT Pháp năm 1999, Micoud được đánh giá rất giống với Zidane. Nhưng mọi thứ nhanh chóng đi trật đường ray tính toán ở ĐT Pháp.

Phút 17, Leboeuf phải rời sân nhường chỗ cho Candela. 8 phút sau, đến lượt Henry mắc sai lầm ngớ ngẩn. Anh vào bóng thô bạo ngay trước mặt trọng tài Felipe Ramos. Một thẻ đỏ trực tiếp dành cho "Titi" là điều không thể tránh khỏi. Mất đi chân sút xuất sắc nhất trên hàng công, lại phải chơi thiếu người, lối chơi của Pháp mờ nhạt hơn và kết thúc trận đấu với tỷ số hòa 0-0.

Kết quả đó cũng đồng nghĩa Pháp chỉ có 1 điểm sau 2 trận đầu tiên. Trận đấu cuối cùng với Đan Mạch sẽ quyết định tấm vé đi tiếp cho Zidane và các đồng đội, và họ buộc phải thắng, Dưới áp lực này, Zidane ra sân trong tình cảnh đôi chân vẫn còn đau âm ỉ vì chấn thương. Trận đấu diễn ra lúc 3h30 chiều mùa hè nóng bức càng khiến đôi chân của Zidane thêm nặng nề.

Thua 2 hòa 1, bị loại từ vòng bảng, nhiều người coi đó là màn báo oán cho trận chung kết đầy uẩn nghi năm 1998Thua 2 hòa 1, bị loại từ vòng bảng, nhiều người coi đó là màn báo oán cho trận chung kết đầy uẩn nghi năm 1998

Zidane cho thấy rõ ràng anh chưa thể trở lại thi đấu, thể hiện qua việc chơi vật vờ như một bóng ma trên sân bóng. Đan Mạch sớm mở tỷ số ở phút 22. Đến phút 67, họ tiếp tục nhân đôi cách biệt. Bị dẫn trước, nhưng Pháp gần như không có cơ hội ghi bàn nào nguy hiểm. Họ rời giải ngay sau vòng bảng khi không ghi được bàn thắng nào. Zidane tiếc nuối đến mức phát khóc vì bất lực. Điều gì đã khiến mọi thứ tồi tệ như vậy?

Đầu tiên, sai lầm nằm ở chính... Zidane. Anh quá xuất sắc, vậy nên khi Zidane chấn thương và không thể thi đấu, không một cầu thủ nào có thể thay thế anh dù chỉ ở mức tròn vai. Youri Djorkaeff đã 34 tuổi khi đến dự kỳ World Cup năm đó. Một số trụ cột khác của ĐT Pháp đều là những lão tướng: Desailly 33 tuổi, Leboeuf gần 34 tuổi, Lizarazu 32 tuổi, Petit 31 tuổi.

Những cầu thủ trẻ hơn đá ở cùng vị trí với Zidane như Micoud lại không có nhiều thời gian làm quen cùng đội tuyển. Một số cầu thủ khác như Patrick Vieira và Thierry Henry đã vắt kiệt sức mình để giúp Arsenal soán ngôi vô địch Premier League của Manchester United vào năm đó. Vieira sau này thừa nhận anh cảm thấy cực kỳ đuối sức vào cuối mùa giải, và gần như không có ý niệm gì về việc tham dự World Cup cả.

Giọt nước mắt của Zidane cũng chẳng thể cứu vãn được một kết cục cay đắng cho nhà ĐKVĐGiọt nước mắt của Zidane cũng chẳng thể cứu vãn được một kết cục cay đắng cho nhà ĐKVĐ

Sau kỳ World Cup thảm họa đó, Roger Lemerre bị sa thải và Jacques Santini lên thay, rồi đến Raymond Domenech vào năm 2004. Với những cựu binh trong đội hình khi đó như Zidane, Henry, Barthez, Vieira, Thuram và Makélélé, bên cạnh những ngôi sao mới nổi Ribéry, Malouda, Abidal, Sagnol và Gallas, Pháp đã hồi sinh mạnh mẽ.

Trở lại kỳ World Cup 2002, việc Pháp bị loại đơn giản chỉ đến từ những đôi chân rệu rã vốn đã quá mệt mỏi sau khi bị vắt kiệt sức ở CLB. Câu chuyện của ĐT Pháp năm đó đã khiến World Cup về sau phải dời lịch về giữa tháng 6, giúp các cầu thủ có nhiều thời gian tập trung và phục hồi thể lực hơn sau một mùa giải dài hơi đầy căng thẳng.

Chia sẻ

Bình luận 0