Wenger hà tiện vì mang dòng máu Đức?
Kinh Thi Các bài viết

Chia sẻ

Bình luận 0

Quê hương của HLV Arsene Wenger là vùng Alsace-Lorraine, nơi có liên hệ mật thiết với nước Đức. Phải chăng vì thế mà ông mang những đặc trưng của các nhà quản lý bóng đá Đức?

Bạn liên tưởng điều gì khi tình cờ nhìn vào danh sách này: Geistel - Munch, Jungbluth, Kopp, Roth - Heckmann, Weber, Fenger, Hubscher - Denny, Wenger? Nó giống như một đội hình bóng đá ở Anh, Pháp, hay Đức?

Đấy là những cái họ phổ biến từ thời xa xưa ở vùng Alsace-Lorraine, quê hương của HLV Arsene Wenger. 9 năm trước khi Wenger chào đời, Đức chiếm được Pháp trong Đệ nhị thế chiến. Phần phía Bắc và phía Tây của Pháp được đặt dưới sự kiểm soát của quân đội. Phần phía Nam thuộc chế độ bù nhìn Vichy. Riêng vùng Alsace-Lorraine thì được sáp nhập hẳn vào Đức.

Alsace-Lorraine từng thuộc về Pháp dưới thời vua Louis XIV, rồi lại thuộc Đức vào năm 1870, trở lại Pháp vào năm 1918, rồi lại là Đức vào năm 1940. Ngay sau thời điểm ấy, hàng loạt CLB bóng đá ở vùng Alsace-Lorraine bắt đầu thi đấu trong làng bóng đá Đức. Có rất nhiều gia đình ở Alsace-Lorraine tuy vẫn tự xem họ là người Pháp, nhưng lại chỉ nói tiếng Đức. Và, hãy xem những cái họ "rặt Đức" của những gia đình ấy.

Tất nhiên, ai cũng biết Wenger là HLV người Pháp, sinh tại Strasbourg, lớn lên ở Duttlenheim. Nhưng, với lịch sử rắc rối của vùng Alsace-Lorraine (bao gồm cả Strasbourg và Duttlenheim) như vừa nêu, cộng với cái họ Wenger, người ta đã từng đặt ra câu hỏi: "Có bao nhiêu chất Đức trong người Wenger?".

Hồi còn Uli Hoeness ở địa vị tối cao về quản lý, CLB số 1 nước Đức là Bayern Munich được biết đến bởi cái nguyên tắc quen thuộc của nhân vật... hà tiện này: "Ở Bayern, không bao giờ có loại cầu thủ đáng giá 20 triệu USD" (đấy là thời kỳ mà bóng đá đỉnh cao đã có hàng chục ngôi sao trị giá 30-50 triệu USD).

Wenger có vẻ giống Hoeness, và nói chung là giống một nhà quản lý bóng đá Đức? Ông có vẻ ngoài khắc khổ, trầm tĩnh. Ông nghiền ngẫm trên ghế chỉ đạo, hầu như không nhảy chồm chồm hoặc chạy suốt đường biên để bộc lộ cảm xúc như các nhân vật sôi nổi trong trường phái Latin. Ông luôn xem trọng kỷ luật, tuân thủ cả những quy định... bất lợi nhất đối với chính mình. Ông không dùng tiểu xảo, không tìm cách lách luật - hoặc ít ra thì đấy chẳng bao giờ là đặc điểm đáng kể của ông.

Wenger vẫn đang kiên quyết nói không với kiểu mua sắm điên cuồng của thời nayWenger vẫn đang kiên quyết nói không với kiểu mua sắm điên cuồng của thời nay

"Giáo sư" Wenger có chứng chỉ về toán học, kinh tế, và chơi thân với nhiều nhà triết học nổi tiếng. Ông đặc biệt say mê lĩnh vực đánh giá con người qua những lăng kính khác nhau. Ông luôn cho rằng trong hàng tỷ con người trên thế giới này, không ai hoàn toàn giống ai - kể cả những cặp song sinh.

Hồi xưa, Wenger liên tục thành công trên thị trường chuyển nhượng, đáng được xem là bậc thầy với "cặp mắt xanh" có một không hai. Bây giờ, ông toàn thất bại, theo kiểu thất bại của một ông già "cổ lỗ sĩ". Đấy là do thời thế, do hoàn cảnh bóng đá mỗi lúc mỗi khác.

Nhưng hãy lưu ý một điều bất di bất dịch: Wenger không bao giờ "tình cờ gặp cầu thủ ưa thích trong một nhà hàng", như hồi Jose Mourinho tiếp xúc sai luật với Ashley Cole và chiêu dụ hậu vệ xuất sắc của Arsenal sang Chelsea. Ông không bí mật lái xe hàng trăm cây số và "tình cờ gặp người muốn gặp khi cùng... đổ xăng", như hoàn cảnh Alex Ferguson gặp (cũng sai luật) và chiêu dụ Jaap Stam từ PSV sang Man United. Wenger không thích, không cần, hoặc không giỏi làm thân với các tay trùm chuyển nhượng, qua danh xưng mỹ miều "siêu đại diện".

Một bản hợp đồng "nặng ký" không bao giờ là chuyện đơn giản: xem tài, đàm phán và ký kết qua con đường "chính ngạch". Wenger hiểu chứ, nhưng ông không thuộc mẫu người phải cố đạt được mục đích bằng mọi giá, mọi cách làm.

Chia sẻ

Bình luận 0