Pep Guardiola cũng chỉ coi Man City là “Chuột bạch”
Hoàng Hải

Chia sẻ

Bình luận 0

Trong cuộc phỏng vấn gần nhất sau trận thua Barcelona 0-4 tại Camp Nou, Pep khẳng định: “Tôi thà về quê còn hơn là thay đổi phong cách của mình!”. Xét một cách sâu xa hơn, đó là một tuyên ngôn về sự bảo thủ của HLV người Tây Ban Nha. Pep dường như coi trọng những thử nghiệm chiến thuật của mình hơn là thành tích CLB mà ông đang dẫn dắt, và nếu thực sự khát khao danh hiệu, Man City phải cẩn thận với sự lựa chọn của mình.

CON NGHIỆN CHIẾN THUẬT
Bóng đá là toàn bộ tâm hồn của Pep Guardiola. Không có gì phải nghi ngờ về điều đó. Người ta nói rằng Pep thậm chí còn tự đặt ra một quy tắc mang tên “luật 32 phút”. Đó là khoảng thời gian nhiều nhất để ông quên đi những sơ đồ chiến thuật. Sau những buổi tập và thời gian làm việc trong văn phòng của mình, Pep có thể trở lại hình ảnh của một người đàn ông trung niên bình thường, ví dụ như về nhà và chơi đùa với những đứa con của mình. Nhưng chỉ sau 32 phút không hơn, ông sẽ vào phòng riêng đóng kín cửa để tiếp tục nghiên cứu về những ý tưởng của mình.

Pep là một thiên tài với những sáng tạo không ngừng về chiến thuật. Ông không bao giờ hài lòng với những gì đã có, đang có và thường xuyên day dứt vì những thất bại. Ông từng ngồi trong văn phòng tới 2h sáng sau khi Bayern để thua Real Madrid 0-4 ở trận bán kết Champions League mùa 2013/14 để phân tích nguyên nhân dẫn đến trận thua.

Nhưng về bản chất, Pep không phải là kẻ hiếu thắng và muốn chiến thắng bằng mọi giá như Mourinho. Ribery từng nói về người thày cũ của mình: “Ông ấy thà chơi đẹp mà thất bại còn hơn thực dụng mà thắng cuộc”. Nhận xét ấy nói lên bản chất của Guardiola. 

Pep là 1 con nghiện chiến thuật đến điên cuồng, đến mức không màng đến thành tích của CLBPep là 1 con nghiện chiến thuật đến điên cuồng, đến mức không màng đến thành tích của CLB

Đúng, ông không ghét cảm giác thất bại mà chỉ muốn tìm hiểu nguyên nhân vì sao mình thua cuộc. Nói một cách dễ hiểu hơn, Pep là một người theo đuổi chủ nghĩa hoàn hảo và luôn khát khao tìm ra phương pháp đạt đến sự hoàn hảo. Ham muốn ấy còn mạnh hơn cả những chiến thắng đơn thuần và cả các danh hiệu, vốn được người khác xem là mục tiêu tối thượng trong bóng đá.

Điều đó đã nhiều lần được thể hiện ở Barcelona và Bayern. Khi Barcelona vẫn đang ở trong giai đoạn hoàng kim, Pep bất ngờ chuyển từ sơ đồ 4-3-3 quen thuộc sang 3-4-3 ở mùa 2011/12. Kết quả là Barcelona bị Real Madrid vượt qua tại La Liga và Chelsea loại ở Champions League. 

Tại Bayern, Pep sử dụng tới 9 sơ đồ chiến thuật trong thời gian dẫn dắt “Hùm xám”. Trong trận bán kết Champions League mùa 2014/15, ông đưa Bayern đến Camp Nou thi đấu trận lượt đi với hệ thống 3 trung vệ gồm Boateng, Benatia và Rafinha. Gary Neville khi bình luận trận đấu đã phải thốt lên: “Pep là người đầu tiên và duy nhất dám đá ở Camp Nou với 3 hậu vệ”. Kết quả là Bayern thua 0-3.

Mọi chuyện có thể đơn giản hơn với Barcelona và Bayern ở hai tình huống trên nếu họ cứ đá với những gì đã quá quen thuộc. Nhưng Pep không thích như thế, ông là một con nghiện chiến thuật và sẵn sàng thử nghiệm những ý tưởng mới ngay cả khi ý tưởng cũ chưa kịp lỗi thời. Thử nghiệm bất chấp kết quả.

Giống như một nhà khoa học điên cuồng tìm ra một công thức hoàn hảo giải quyết mọi vấn đề, cả sự nghiệp của Pep cũng là một hành trình tìm kiếm ra một chiến thuật vạn năng có thể chiến thắng trong mọi trận đấu, trước mọi đối thủ. Để thỏa mãn “cơn nghiện” đó, Pep sẵn sàng biến mọi đội bóng mình dẫn dắt thành một dạng “chuột bạch” để thử nghiệm. Bây giờ là Man City.

4 phát kiến của Wenger

Có cái gì đó không đúng lắm với Arsenal. Sau khi bị đánh tơi tả bởi Liverpool trong trận mở màn mùa này, khó ai...
MAN CITY CẦN GÌ?
Trước hết, chúng ta phải đồng ý với nhau rằng mọi chuyện sẽ chẳng có gì to tát nếu như Pep vẫn thử nghiệm còn đội bóng vẫn thành công. Đúng như câu hỏi mà ông dành cho các phóng viên: “Tôi đã có 21 danh hiệu lớn trong 7 năm qua, các bạn có ý kiến gì không?”.

Nhưng thành tích quá khứ không phải là thứ có thể bao biện cho những gì đang xảy ra ở thì hiện tại. So với Barcelona và Bayern, Man City có xuất phát điểm thấp hơn và một lực lượng không thể sánh bằng về mặt đẳng cấp. Bên cạnh đó, môi trường Premier League cũng có sức cạnh tranh khác xa La Liga và Bundesliga.

Trong hoàn cảnh đó, những thử nghiệm của Pep trở thành con dao hai lưỡi và mặt tiêu cực của nó đã được thể hiện rất rõ ràng ở mạch 4 trận không thắng vừa qua của Man City mà thất bại tan nát trước Barcelona là một bản tổng hợp đầy đủ.

Pep đã bước vào trận đấu tại Camp Nou với sơ đồ 4-6-0, cất trung phong tốt nhất là Aguero trên băng ghế dự bị. Về mặt lý thuyết, đó là một lựa chọn tốt khi số lượng người áp đảo ở trung tuyến giúp Man City hạn chế khoảng trống cho các cầu thủ chủ nhà phối hợp.

Nhưng thử nghiệm được đưa ra vào một thời điểm không hợp lý. Trên sân một đối bóng mạnh, cảm giác quen thuộc về chiến thuật của các cầu thủ có ý nghĩa hơn một thử nghiệm chỉ mới thể hiện tính ưu việt trên giấy tờ. Những gì diễn ra cho thấy trừ vài phút đầu khởi sắc, các cầu thủ Man City thực sự loay hoay trong hệ thống mới, với cả 4 bàn thua đều xuất phát từ lỗi vị trí hoặc lỗi chuyền hỏng. 

Nếu Man City muốn có danh hiệu, có lẽ họ nên mời HLV khác chứ không phải là PepNếu Man City muốn có danh hiệu, có lẽ họ nên mời HLV khác chứ không phải là Pep

Kolarov là một ví dụ điển hình cho sự bối rối trước những thử nghiệm liên tục của Pep. Hồi đầu mùa, anh được đưa vào đá trung vệ. Sau đó Kolarov trở về vị trí hậu vệ trái sở trường nhưng phải chơi theo yêu cầu mới của Pep (các hậu vệ cánh dâng lên rất cao và có xu hướng bó vào trung lộ để khai thác hành lang trong – khoảng trống nằm giữa trục dọc sân và hai biên). 

Trong bàn thua đầu tiên của Man City trước Barcelona, dù Messi xuất phát từ bên cánh của Kolarov nhưng không ai thấy một sự can thiệp nào từ hậu vệ Serbia, đơn giản vì anh đứng sai vị trí. Kolarov là nạn nhân tiêu biểu của những thử nghiệm liên tiếp do Pep đưa ra, đôi khi khiến các cầu thủ không kịp thích ứng. Đó là lý do vì sao mà Pep thích làm việc với những người thông minh, như Busquets, Iniesta ở Barca hay Philipp Lahm, Xabi Alonso ở Bayern. Dĩ nhiên không phải cầu thủ nào cũng có IQ cao như Pep mong muốn.

Ngay cả khi Man City đang ở trong một cuộc khủng hoảng, Pep cũng hoàn toàn có thể đưa ra một “phát kiến” nào đó trong trận gặp Southampton ở vòng đấu này. Nếu những HLV khác chỉ đơn giản quay về hệ thống từng hoạt động nhuần nhuyễn thì chiến lược gia người Tây Ban Nha luôn muốn tạo ra một thứ gì đó hoàn toàn mới để thỏa mãn “cơn nghiện chiến thuật”. Sẽ rất tốt cho Man City nếu thử nghiệm thành công và họ trở lại quỹ đạo chiến thắng, nếu không, sẽ lại có những thử nghiệm mới, không ngừng.

Xa hơn, nếu Man City muốn có danh hiệu, họ có lẽ cần tìm một HLV “nghiện danh hiệu” chứ không phải Pep, một triết gia đầy vị kỷ và hướng đến những thứ vĩ mô (như một cuộc “cách mạng chiến thuật” chẳng hạn) hơn là các thành tích thông thường.

Chia sẻ

Bình luận 0