Những tháng ngày đen tối trong cuộc đời Iniesta
Anh Dũng (Theo The Guardian)

Chia sẻ

Bình luận 0

6 năm trước, Andres Iniesta từng rơi vào trạng thái tâm lý tồi tệ. Nỗi buồn đau vì mất bạn thân suýt đánh gục anh, ngăn cản anh thay đổi dòng chảy lịch sử bóng đá Tây Ban Nha và thế giới.

KHÔNG TRẦM CẢM, KHÔNG BỆNH TẬT NHƯNG BẤT AN
Trước khi kết thúc cuốn tự truyện “The Move of My Life”, Iniesta nhắc tới cái chết của hậu vệ Dani Jarque (Espanyol), người bạn rất thân với anh hồi đó: "Khi Barca trở về từ Mỹ trong tour du đấu trước thềm mùa giải, tôi nhận được tin về cái chết của Dani. Tất cả những gì tôi có thể nói lúc đó chỉ là: ‘Các cậu chắc chắn không? Tôi không tin Dani, người bạn Dani thân yêu đã ra đi”.

Trái tim Iniesta thắt lại. Những ngày ở Barcelona sau đó thật khủng khiếp. Bị sốc nặng, anh bắt đầu rơi tự do đến một nơi không xác định. Vực thẳm hiển hiện trước mắt và anh nói với các bác sĩ: “Tôi không thể tiếp tục nữa".

Iniesta từng có những lúc suy sụp về tinh thần tưởng như không thể gượng dậy nổiIniesta từng có những lúc suy sụp về tinh thần tưởng như không thể gượng dậy nổi

Đêm muộn trước ngày diễn ra trận chung kết World Cup 2010, khi mọi người đang say ngủ, Iniesta khe khẽ mở cửa phòng, làm nóng người rồi thực hiện bài chạy nước rút ngay trong khách sạn. Dọc hành lang, anh cố guồng chân nhanh nhất có thể, cho tới khi mệt nhoài. 4 giờ sáng, Iniesta gõ cửa phòng bác sỹ tâm lý và nhận cam kết mọi chuyện sẽ ổn. Dù thâm tâm bác sĩ không tin điều đó. Trước trận chung kết, Iniesta bị tổn thương ghê gớm.

Còn hơn cả những tổn thương về thể chất, nó chế ngự tâm trí Iniesta. “Không trầm cảm, không bệnh tật nhưng suy nghĩ bất an luôn đeo đuổi. Có cảm giác mọi thứ đều chệch hướng”. Trước khoảnh khắc sút tung lưới Hà Lan là sự hoang mang. Một tháng trước World Cup 2010, Iniesta vô địch La Liga cùng Barcelona. Iniesta đang ở trong giai đoạn đẹp nhất cuộc đời cầu thủ, chứ không phải năm tồi tệ nhất.

Đến Barcelona cũng muốn Costa

“Dụng binh đỉnh cao có thể lấy trứng chọi với đá. Điều này chỉ có thể đạt được khi hiểu rõ điểm mạnh và yếu...
CẦU THỦ CŨNG LÀ CON NGƯỜI
Quay ngược kim đồng hồ về thời điểm cách đó mấy tháng. Pep Guardiola đảm bảo với cậu học trò rằng Barca sẽ chờ anh, và chính xác họ đã chờ. Pep cho phép Iniesta đi bộ trên sân bất cứ khi nào anh muốn. Tiền vệ sinh năm 1984 được tạo điều kiện tốt nhất để phục hồi. Thế nhưng, tháng Tư đến và mang theo một chấn thương. Nguồn sáng World Cup trở nên le lói và có nguy cơ bị dập tắt.

Iniesta lúc này khủng hoảng thực sự. Trong tự truyện, anh bảo mình lâm vào trạng thái “rơi tự do”. Không thể bước tiếp, Iniesta tìm đến bác sĩ nhờ tư vấn phương pháp điều trị tâm lý chuyên nghiệp. Iniesta cần sự trợ giúp. Anh đang đứng chông chênh trên miệng vực, chỉ cần một cú đẩy nhẹ là sẽ rơi xuống vực thẳm trầm cảm. 

Nhà báo nổi tiếng Sid Lowe nói rằng làm như vậy có thể kéo theo sự kỳ thị, đặc biệt trong thể thao. Nhưng Iniesta quả quyết: "Khi bạn cần giúp đỡ, bạn phải tìm đến bác sĩ. Họ là chuyên gia, họ có kiến thức mà bạn muốn tìm hiểu. Bạn phải khai thác”.

Nhờ sự động viên đúng lúc của Pep Guardiola mà Iniesta dần tìm lại được niềm vui trong cuộc sốngNhờ sự động viên đúng lúc của Pep Guardiola mà Iniesta dần tìm lại được niềm vui trong cuộc sống

Trong tự truyện “The Artist” mới xuất bản, Iniesta cảm thấy mình là “nạn nhân của tác động gây tổn thương". Đồng đội không ai biết. Iniesta chưa bao giờ tiết lộ công khai. Anh từng nói về khoảnh khắc World Cup 2010 siêu việt, nhưng không ai rõ sự thật đằng sau và tác động của nó đến cuộc đời Iniesta. Không có “tác phẩm của lực hút Trái Đất”, Iniesta sẽ ra sao? Liệu Tây Ban Nha có vô địch World Cup? Một câu hỏi không dễ có lời đáp.

Iniesta còn đề cập tới một chi tiết đáng chú ý: Anh hiểu tại sao mọi người có thể hành động điên khùng. 

"Khi bạn cảm thấy không ổn, những khoảnh khắc trong quá khứ sẽ quay trở lại ám ảnh bạn", anh nói. "Những ký ức rất tệ hại. Tôi nhớ ngày đầu tiên đến La Masia, ngồi một mình ở cột cờ góc và khóc tu tu. Tôi nhớ đêm đầu tiên không ngủ nổi và nằm khóc vì xa bố mẹ. Tôi cảm thấy nghi ngờ tràn ngập quanh mình”.

Iniesta chưa bao giờ rơi vào trạng thái từ bỏ, chưa bao giờ nghĩ đến việc dừng chơi bóng. Nhưng anh biết mình có thể thụt lùi một ngày nào đó. Đó là một quá trình phải vượt qua. “Mọi người luôn nhìn các cầu thủ bằng con mắt thần tượng long lanh, họ không thể chạm tới, sẽ chẳng có chuyện khó khăn nào xảy đến với họ. Nhưng chúng tôi là con người. Dĩ nhiên chúng tôi có vài đặc quyền, tuy vậy về tổng thể, chúng ta đều giống nhau”.

BÀN THẮNG DÀNH CHO NGƯỜI THÂN CỦA DANI JARQUE
Bố Iniesta làm nghề thợ xây, ông luôn đối mặt nguy cơ tai nạn khi bước đi trên giàn giáo. “Nghề nào cũng có rủi ro”, Iniesta tự nhủ. Siêu tiền vệ sinh năm 1984 đã luôn đối mặt với áp lực và chỉ trích từ khi còn bé, anh quyết tâm mạnh mẽ và bước tiếp.

Bằng nghị lực và may mắn, Iniesta vượt qua trạng thái tâm lý tồi tệ. 11 tháng sau ngày Dani Jarque qua đời, Iniesta tìm thấy thuốc tiên chữa lành vết thương tâm lý. Cuối hiệp phụ thứ hai của chung kết World Cup 2010. Cesc Fabregas xẻ đường chuyền, Iniesta khống chế 1 nhịp. Quả bóng nảy lên, rơi xuống, lại bật lên, và lực hút của Trái Đất sẽ dìm nó xuống. 

Iniesta cảm thấy thời gian như cô đặc. Anh biết phải làm gì. Giống Isaac Newton. Trong lúc lực hấp dẫn thực hiện nhiệm vụ của nó, Iniesta chớp lấy thời cơ sút tung lưới Stekelenburg. Đồng hồ điểm qua phút 116, anh chạy về góc sân, lột bỏ áo đấu để lộ ra chiếc áo trắng mặc lót, mặt trước có ghi dòng chữ: “Dani Jarque, chúng tôi luôn ở bên anh”.

Và anh đã thăng hoa trong trận chung kết với bàn thắng đưa Tây Ban Nha lần đầu giành Cúp Vàng World Cup, bàn thắng mà anh dành tặng người bạn thân quá cố Dani Jarque và gia đình anh ấyVà anh đã thăng hoa trong trận chung kết với bàn thắng đưa Tây Ban Nha lần đầu giành Cúp Vàng World Cup, bàn thắng mà anh dành tặng người bạn thân quá cố Dani Jarque và gia đình anh ấy

Cách Johannesburg 10.000 dặm, cả đất nước Tây Ban Nha vỡ òa trong hạnh phúc. Jessica, cô vợ của Dani Jarque bật khóc nức nở. Người góa phụ đã thấy Dani trên áo Iniesta.

Chung kết World Cup 2010 đánh dấu lần đầu Jessica theo dõi một trận bóng kể từ lúc người chồng Dani Jarque qua đời 11 tháng trước. Cô chứng kiến màn thư hùng đỉnh cao qua tivi cùng người mẹ Maria và đứa con Martina 10 tuổi. Theo lời kể của Iniesta trong cuốn tự truyện “Nghệ sĩ”, khoảnh khắc anh vung chân vô-lê cháy lưới Hà Lan còn hơn cả một bàn thắng. Anh dành tặng nó cho người thân của Dani Jarque. Chính nó đã kéo Jessica lẫn Iniesta ra khỏi bóng tối cuộc đời.

Chia sẻ

Bình luận 0