Những bí mật ở Clairefontaine – nơi đóng quân của ĐT Pháp Clairefontaine đã trở thành 1 phần lịch sử của ĐT Pháp
Cẩm Chi

Chia sẻ

Bình luận 0

Kể từ thập niên 80 thế kỷ trước, Clairefontaine đã trở thành đầu não trong công tác huấn luyện, đào tạo trẻ của bóng đá Pháp. Rất nhiều ngôi sao của xứ lục lăng thành danh từ đây, kèm theo đó là những giai thoại chưa từng được tiết lộ. 

Vào năm 1976, LĐBĐ Pháp (FFF) thành lập Clairefontaine – trung tâm đào tạo trẻ, lấy đây làm cơ sở nguồn cung cấp tài năng cho bóng đá nước nhà. Có thể kể đến một vài sản phẩm tiêu biểu của Clairefontaine như Henry, Anelka hay Matuidi, Giroud. 

Nhưng Clairefontaine nổi tiếng không chỉ nhờ chất lượng học viên của mình. Nơi đây tọa giữa… rừng xanh, bị cô lập hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Nếu ở Anh, các học viện danh giá được trang bị tận răng các trang thiết bị tối tân thì ở Clairefontaine, tìm một quầy tạp hóa còn khó hơn lên trời. 


Đây là nơi đóng quân của ĐT Pháp tại EURO 2016. Câu hỏi được đặt ra: Một tháng qua, thầy trò Deschamps đã làm gì ngoài giờ tập?

GIỮA ĐẠI NGÀN RỪNG SÂU 
Chính xác thì ĐT Pháp tập trung ở lâu đài Montjoye có tuổi đời hơn 300 năm. Để tìm đến đây phải băng qua đoạn rừng dài hơn 20 km, rợp bóng lá và cây cổ thụ phía trên. 

FFF hoàn tất thủ tục sang tên cho tòa lâu đài vào năm 1982, khi mua lại từ ông chủ cũ Lazard. Thực ra, số dân chúng ít ỏi gần đấy, khoảng 815 người không thích sự hiện diện của Les Bleus cho lắm. Bóng đá quá ồn ào,khác xa với lần tiếp đón nhà soạn nhạc người Nga Rachmaninoff hay diễn viên gạo cội Jean-Paul Belmondo. 

Ở đây chỉ có 20 phòng ngủ, với những bức tường dựng đứng thường chỉ dành cho giới học gia cần không gian tĩnh lặng nghiên cứu. Vỏn vẹn một quầy bar nhỏ tọa gần khu lễ tân.

Trung tâm Clairefontaine nằm sâu trong khu vực thưa thớt dân cưTrung tâm Clairefontaine nằm sâu trong khu vực thưa thớt dân cư

Tại World Cup 1998, Zidane từng phát rồ vì không tìm nổi hiệu hớt tóc. Anh phải giãy nảy, liên đoàn mới cử thợ cắt tóc chuyên nghiệp bay từ Marseille về phục vụ nhu cầu anh em trong những ngày tập trung. 

Louis Saha kể rằng chẳng có gì để làm ở đây, muốn mua cái kẹo mút cũng khó vì phải đi thêm tầm… 30 km nữa mới tìm được hàng bánh kẹo gần nhất. Gregory Coupet thậm chí đã trở thành chuyên gia chính trị nhờ những ngày lên tuyển vì trong thời gian rảnh, anh chẳng biết làm gì ngoài tán gẫu với các bậc bô lão tới từ các trường đại học danh giá. 

PHIM CẤP BA VÀ TRÒ “VƯỢT RÀO” 
Có một vài môn thể thao ở đây cho các cầu thủ giải trí. Song cũng chẳng nhiều nhặn gì. 

Với bi-da, họ thường “đánh độ”. Luật khá đơn giản: Mỗi người bỏ 150 euro lên bàn làm tiền cược, ai thắng cầm hết. Benzema đợt tháng 3/2014 thậm chí đã bỏ túi 1.000 euro. 

Sagna và Pogba thích bóng bàn, Debuchy mê bơi lội, Griezmann thì chúi mũi vào chiếc máy chơi game tay cầm duy nhất. 

Trò giải trí ở Clairefontaine rất ítTrò giải trí ở Clairefontaine rất ít

Chơi xong thì làm gì? Câu hỏi ấy đặt ra như muốn làm khó giới quần đùi ở Pháp. Tại Clairefontaine, lựa chọn khả dĩ còn lại là đọc sách trong thư viện được khánh thành vào năm 1998. Song, những anh thợ cày phàm phu kia liệu có thích thưởng thức tinh hoa của nhân loại bằng việc ngồi hàng giờ bên tách trà và tỉ mẩn tra cứu không?

Không, không rồi. Họ thích thỏa mãn bản thân bằng ham muốn nhục dục. Luật bất thành văn là đội ngũ hậu cần phải chuẩn bị khoảng 100 đĩa phim người lớn, chia đều cho từng cầu thủ để họ “thưởng thức”. 

Jean-Pierre Paclet, nguyên bác sỹ của ĐT Pháp tiết lộ trước thềm World Cup 2010, toàn bộ 23 tuyển thủ Pháp đồng loạt “tự sướng” khi tất cả cùng nhốt mình trong phòng kín, bật máy chiếu xem một phim đồi trụy. “Ai cũng trong cảnh trần như nhộng, thật là lõa lồ”, Paclet kể. 

Tuy nhiên, trò tiêu khiển bệnh hoạn này không giúp các cầu thủ thôi chán chường trước khung cảnh ảm đạm, heo hắt ở Clairefontaine. Thiết kế của tòa lâu đài có một cửa hậu, cho phép người đi ra đi vào thoải mái một khi đã lọt vào khuôn viên. 

Pires nhớ lại có lần, anh và Anelka uống rượu chay say quá, bụng đói cồn cào đành phải trèo tường, cuốc bộ 13 km tới xã Trappes để mua một chiếc hamburger ở McDonald’s. 

Vào đêm trước chung kết World Cup 1998, Thuram và Petit đã cố lẻn ra ngoài, đợi sẵn là chiếc taxi đặt trước để chở lên quán bar “French X” thác loạn. Nhưng khi vừa định bước ra cửa, họ đã thấy bên ngoài đầy rẫy những chiếc xe buýt cổ động của NHM, không cái nào chạy quá 5 km/h. 

Đấy là lần duy nhất, Clairefontaine thoát khỏi lớp vỏ bọc yên bình.


SỐ PHÒNG, THUỐC LÁ VÀ SOCOLA TRẮNG 
Trong 12 trung tâm huấn luyện kỹ thuật cao, người ta phải nhắc đến Clairefontaine vì nhiều lý do phi chuyên môn. 

Ở đây, có hẳn bảng nội quy hướng hoạt động và cung cách vận hành ĐT Pháp trong những ngày tập trung. Điều 1, là cầu thủ nhỏ phải nhường phòng cho đàn anh. Ví dụ như World Cup 1998, Jacquet chỉ định Henry vào phòng 17, nhưng Deschamps thích số này nên ngủ trên giường Henry. 

Oái ăm là thế, song các anh đại lại rất “bẩn tính”. Họ không nhường phòng của mình cho đàn em, mà bắt những anh lính học viện ngủ trên nền gỗ, lót ở trên là tấm chăn mỏng hay mảnh vải bất kỳ. 

Trong cuốn tự truyện Maverick, Petit rùng mình nhớ lại cảnh thủ môn Barthez bắt anh tuân theo điều 2, tức là bài nhập môn. Để chào hỏi các bậc đàn anh, mỗi cầu thủ phải hút 2 điếu thuốc, rít đủ 20 hơi và nhả khói đều đặn. 

Một điều thú vị khác là trong những lần hội quân của ĐT Pháp, HLV được mặc định làm… chủ tịch liên đoan. Thay vì gọi Jacquet hay Deschamps bằng “thầy”, các cầu thủ phải răm rắp đồng thành “Chào chủ tịch”. 

“Ông chủ tịch” này có phòng làm việc nhìn thẳng ra sân tập chính, cửa sổ làm từ hai tấm kính trong suốt hạn chế tầm nhìn từ ngoài vào trong. Giữa phòng làm việc, trên khoảng tường trống rộng nhất là bức chân dung của HLV đương nhiệm. 

Thực đơn ở Clairefontaine không khiến cầu thủ cảm thấy thoải máiThực đơn ở Clairefontaine không khiến cầu thủ cảm thấy thoải mái

Thực đơn dinh dưỡng ở đây cũng là vấn đề gây tranh cãi. Tại World Cup 1998, các cầu thủ kêu trời đất vì phải ăn quá nhiều hành (tốt cho sức bền), trong khi suốt 8 tuần “cắm cọc” ở khu “khỉ ho cò gáy”, chỉ 1 bữa được ăn món chiên xào. 

Không quen ăn ít đạm, Thuram nảy ra ý tưởng: Đút lót cho đầu bếp trưởng Andre Bisson. Hàng ngày, ông ta vẫn nấu ăn như thường, nhưng sau đó sẽ giả bộ vào thư viện đọc sách, thực chất là giấu sẵn bịch socola trắng. 

Một cầu thủ có trách nhiệm đi vào, vờ kiểm tra tư liệu trên giá và nhanh nhẩu đút bịch socola kia vào túi áo. Làm thế để mang về phòng, chia nhau socola, tán nhỏ sao cho nó trông giống chất phụ gia, mang vào bữa ăn rắc lên hành ăn cho “đỡ ngán”. 

Chia sẻ

Bình luận 0