Vịnh San

Chia sẻ

Bình luận 0

Vào năm 1955, nhà khoa học vĩ đại Albert Einstein qua đời. Thế nhưng dường như một thế lực siêu nhiên nào đó đã can thiệp và đặt bộ não thiên tài này vào đầu cậu bé sinh ra sau đó 32 năm ở Rosario. Phải, chúng ta đang nói về Lionel Messi.
BÍ MẬT NẰM Ở KHẢ NĂNG TƯ DUY
Thật ra, ngay khi Einstein đi vào cõi vĩnh hằng, bộ não phát minh nên thuyết tương đối và phân hạch hạt nhân đã được lấy đi. Ngày hôm sau, một cậu bé đã tự hào nói với bạn bè của mình: “Bố tôi có bộ não của Einstein”. Anh không nói dối. Bác sĩ Thomas Harvey đã có bộ não của Einstein trong nhiều thập kỷ - chia tách chúng thành 240 khối nhỏ và lát cắt - cho đến khi ông cho phép các nhà khoa học khác nghiên cứu nó trong những năm đầu thập kỷ 1980.

Theo nhà thần kinh học Marian Diamond, người đã nhận được mẫu não trong một lọ… mayonnaise, tỷ lệ phần trăm tế bào thần kinh đệm của Einstein nhiều hơn so với một người có trí tuệ vừa phải. Đây thực sự là phát hiện lớn bởi nó cho thấy, thiên tài có một cơ sở sinh học mà bạn có thể nhìn thấy qua kính hiển vi.
 
Các nghiên cứu khác cũng nói thêm rằng, não của Einstein có số nơ-ron thần kinh được xếp gần nhau, do đó xử lý thông tin nhanh chóng hơn; và tiểu thùy đỉnh dưới, phần não liên quan đến nhận thức không gian và tính toán, rộng hơn và tích hợp tốt hơn so với bình thường. Ngoài ra, ông cũng có 4 vạch kẻ rộng ở thùy giữa, thay vì 3 như những người khác.

Tuy nhiên, nhiều người nghi ngờ về điều này và đặt câu hỏi, đây là những đặc thù dẫn đến trí tuệ siêu phàm hay là hệ quả của sự thiên tài? Walter Isaacson, tác giả của một trong những cuốn tiểu sử của Einstein cho rằng, nếu muốn khám phá bí mật của Einstein, nguồn đáng tin cậy nhất có lẽ là từ lời nói của chính Einstein.

Khi còn sống, trả lời câu hỏi điều gì đã khiến ông trở nên khác biệt, Einstein nói: “Tôi không có tài năng đặc biệt, chỉ là luôn say đắm với những tò mò”. Ông cũng nói thêm: “Người lớn thường không bao giờ đau đầu với các câu hỏi tại sao. Còn tôi, như một người phát triển chậm, thường đặt ra những câu hỏi này khi đã trưởng thành”.

Khá rõ ràng, theo Einstein, bí quyết để thành công nằm ở khả năng nhận thức và ra quyết định, nhưng thực hiện với tư duy của một đứa trẻ, kết hợp với cường độ làm việc của một người lớn. Điều này tương tự Lionel Messi, người luôn miệt mài tìm kiếm những điều mới lạ như một đứa trẻ.

NHỮNG NGƯỜI KHÔNG BAO GIỜ LỚN
Theo nhà nghiên cứu Ken Robinson, con người có tiềm năng sáng tạo to lớn khi còn nhỏ và dần bị mài mòn lúc trưởng thành, sau khi chịu ảnh hưởng của hệ thống giáo dục và những phiền muộn trong cuộc sống. Với những đứa trẻ, chúng không quan trọng chuyện đúng sai mà chỉ cố gắng tìm hiểu mọi thứ. Bên cạnh đó, trẻ em có khả năng tư duy hội tụ, tập trung mạnh mẽ vào một thứ duy nhất. Einstein cũng vậy. Ông không bao giờ tiếp cận vấn đề theo hướng tìm ra câu trả lời cụ thể. Ông say mê với các cuộc thử nghiệm, tìm kiếm các giải pháp sáng tạo và dẫn dắt tư duy đến bất cứ đâu.

Còn với Messi, nhà báo Eduardo Galeano cho rằng, cầu thủ này tạo nên những điều kỳ diệu và duy trì sự nhất quán trong thời gian dài đến vậy bởi đôi khi, Messi không nghĩ rằng anh là Messi. Anh không quan tâm tới sự vĩ đại hay trách nhiệm phải tỏa sáng. Anh ra sân với tất cả niềm vui của một đứa trẻ khi chơi trên đường phố.

Siêu sao người Argentina từng tiết lộ, lần duy nhất anh cảm thấy bị áp lực là ở trận đầu cùng với Newell Old Boys khi 8 tuổi. Từ đó về sau, anh không còn bị ám ảnh chuyện thắng thua hoặc bận tâm tới những tính toán thực dụng, mà đơn thuần là nô đùa cùng đam mê, mặc cho óc khám phá tuôn chảy. Chính Messi cũng không biết được mình sẽ chơi như thế nào ở trận tiếp theo. Không có công thức, thói quen hay một kịch bản lên sẵn, tất cả trong bí mật cho đến khi anh bước ra đường hầm và chạm vào trái bóng.

Trong phần lớn thời gian, Messi quên những gì bản thân đã tạo ra. Anh luôn cảm thấy khó khăn để nhớ số danh hiệu, các thống kê quan trọng hay số lượng bàn thắng. Tại Barcelona, để giúp La Pulga nhớ số lần lập hat-trick, các đồng đội đã giữ lại quả bóng, cùng ký vào đó để anh mang về nhà. Khi nó quá nhiều (cho đến nay là 33), ngôi sao này vẫn bất lực để nói chính xác khi được hỏi. Anh không bị phân tâm bởi sự vĩ đại dù hàng ngày, đều đặn vun đắp sự vĩ đại.

Danh họa Michelangelo từng nói, có hai loại thiên tài: Thiên tài bẩm sinh và thiên tài tập thành. Ví dụ như Cris Ronaldo thuộc nhóm thiên tài tập thành. Anh ta cố gắng chăm chút cho sự nổi bật của mình, từ vóc dáng cho đến việc yêu cầu sự phục vụ từ các đồng đội, sau đó hả hê khi chiến thắng hoặc đau khổ khi thất bại.

Messi là thiên tài bẩm sinh - cũng như Einstein. Họ tiếp tục nhìn thế giới với con mắt, sự sáng tạo và niềm đam mê của một đứa trẻ ngay cả khi đã phát triển đến độ tuổi nhất định. Trong mọi trường hợp, trí não của cả hai luôn bận rộn khác thường, không ngừng vận động theo từng vài phần trăm giây.

Vậy, có nhất thiết phải nghiên cứu bộ não của Messi để giải mã sự thiên tài? Có lẽ là không cần bởi chỉ cần áp dụng những phát hiện từ bộ não của Einstein là tìm ra câu trả lời. Cả hai cùng có sự nhìn nhận và cách thức tư duy khác biệt so với phần còn lại của thế giới. Bí ẩn lớn nhất là, không hiểu bằng cách nào, bộ não của Einstein lại được đặt một cách hoàn chỉnh trong đầu của Messi. 

Chia sẻ

Bình luận 0