Đỗ Tuấn

Chia sẻ

Bình luận 0

Giới bóng đá Việt Nam không khá duy tâm và thường quan niệm “có thờ có thiêng, có kiêng có lành”. Thậm chí những chuyện mang màu sắc tâm linh ngày càng xuất hiện nhiều và gần như là một phần không thể thiếu trong giới bóng đá. Vậy thật sự về quan niệm về chuyện đá thắng đá bại nhờ "cõi âm" là thế nào?
CÚNG LỚN VẪN THUA LÀ SAO HẢ TRỜI?
Chuyện thắp hương cầu may trong bóng đá đã có từ lâu và xuất phát từ phong tục truyền thống. Trước đây, khi các sĩ tử “lai kinh ứng thí” cũng nhang khói rất chi thành kính trước  chuyện quan trọng của cả đời người. Nay đội ra sân thi đấu, nhất là ở những trận then chốt, âu cũng là một “khóa thi” quan trọng, nên cũng có chuyện hương khói.

Bắt đầu từ khi các doanh nghiệp đổ xô vào làm bóng đá thì chuyện “có thờ có thiêng”, cúng bái thần linh ngày càng được… “nâng cao”. Nói về chuyện này, có lẽ đội Hà Nội T&T được xếp vào hàng “khấn hay như ngâm thơ, vái dẻo như múa”. Ở đội bóng này, mỗi khi thua vài trận hoặc có hậu trường xuất hiện những khó khăn là y như rằng các cầu thủ lại đổ xô nhau đi chùa, thắp hương cầu xin, xem này xem nọ để nhằm tìm cách… giải đen.
 
Các cầu thủ HN.T&T ở mùa giải 2010 còn tiết lộ, trước mỗi trận đấu, đội bóng thường “bấm quẻ” để xem cầu thủ nào hợp tuổi trong ngày hôm ấy thì ôm quả bóng ngồi ở đầu xe. Nhân vật tốt vía này đương nhiên cũng là người bước xuống xe đầu tiên khi đến sân.
 
Có lần do bị thầy bà phán rằng xuất hành hôm ấy không tốt, nhưng giờ thi đấu thì chẳng thể trì hoãn nên phải hóa giải bằng cách bắt xe chở đội bóng đưa thủ môn Dương Hồng Sơn và cầu thủ Hồng Minh chạy vòng vòng phá vía xấu rồi mới quay lại đón cả đội ra sân. Trong khi đó, đội ngũ an ninh ở SVĐ Hàng Đẫy và Mỹ Đình lại quá quen thuộc với hình ảnh chủ tịch Nguyễn Quốc Hội và HLV Phan Thanh Hùng của HN.T&T (nay đã chia tay CLB), trước mỗi trận đấu trên sân nhà lại tay xách nách mang vàng hương, hoa quả vào cúng sân để mong Thổ Công giúp quân ta sút quả nào ghi bàn quả đấy, còn đối thủ thì sút mãi không vào. Thậm, chí khi đá sân khách, lãnh đạo đội HN.T&T cũng cố gắng xin vào cúng vái nhưng thường bị từ chối.

Các cầu thủ ĐT.LA thành tâm cúng bái trước mùa giải, nhưng rốt cuộc vẫn xuống hạng ở mùa 2011Các cầu thủ ĐT.LA thành tâm cúng bái trước mùa giải, nhưng rốt cuộc vẫn xuống hạng ở mùa 2011
Các cầu thủ ĐT.LA thành tâm cúng bái trước mùa giải, nhưng rốt cuộc vẫn xuống hạng ở mùa 2011

Còn nhớ, trước vòng đấu cuối cùng của mùa giải 2011 có tính chất tranh chức vô địch với đối thủ trực tiếp Sông Lam Nghệ An, Hà Nội T&T dự định xuất hành tới đóng quân tại Ninh Bình từ ngày thứ Tư 16/8/2011 để tập trung. Nhưng do hôm ấy ngày âm lịch lại rơi vào 17/7 (tức ngày tam nương) không tốt cho việc xuất hành nên cả đội phải đi chuyển sớm ngay từ chiều 15/8.
 
Nhiều người kể lại, sau khi vào Nghệ An, lãnh đạo đội bóng và một số thành viên trong BHL đã đến đền ông Hoàng Mười để cầu may mắn. Tuy nhiên, HLV Hữu Thắng của đội chủ nhà cũng đã đi xin bùa ở một ông thầy tại Quỳnh Lưu để “trấn” cho đội nhà. Kết quả cuối cùng thì ai cũng rõ, SLNA đã vô địch nhờ kết quả hòa 1-1 khiêm tốn. Có lẽ ông Thổ Công của xứ Nghệ cũng thấm nhuần phương châm “ăn cây nào, rào cây đấy” nên tích cực phù hộ cho đội nhà, dù HN.T&T có đến vài cơ hội mười mươi ở những phút cuối cùng để có thể đảo ngược thế trận…

Rõ ràng, ở các đội bóng của ta, ngày xuất quân trước mùa giải luôn diễn ra long trọng, đồng thời làm lễ rất to nhằm mong thần linh, ông trời hay người âm (tùy theo cách quan niệm của mỗi người) phù hộ đội nhà. Tuy nhiên, chẳng phải lời khẩn cầu nào cũng linh nghiệm. Thế mới có chuyện các cầu thủ của CLB Đồng Tâm Long An “tương” trên facebook tấm ảnh cả đội thành tâm khấn vái trước một mâm lễ linh đình và trang trọng ngay giữa sân Long An kèm theo lời chú thích: “Cúng lớn mà vẫn thua là sao hả trời?” khi đội này thua liểng xiểng ở mùa giải 2011, và kết quả là… rớt hạng. Họ có lẽ quên “lời phán” của giới chuyên môn: “Đá kém như thế, thay HLV nhiều như thế thì trụ hạng làm sao được”.

CHUYỆN GÌ CŨNG ĐỔ TẠI TRỜI!
Ở hầu hết đội bóng, các cầu thủ đều không được quên ngày mùng một và ngày rằm mỗi tháng, bởi đấy là ngày họ phải lễ chùa để cầu Trời Phật phù hộ cho những chấn thương tránh xa đôi chân của họ, ghi bàn đều đặn, thậm chí xin trở thành “Vua phá lưới”. Bần cùng bất đắc dĩ lắm mà không đi lễ chùa được thì họ phải thắp hương tại nơi trú ngụ. Trong phòng ngủ của cầu thủ ở đội Hà Nội T&T, họ còn lập hẳn những bàn thờ và mỗi ngày đều thắp hương rất thành kính.

Ngoài ra, nếu gặp những vấn đề trục trặc về chuyên môn (thậm chí là ngoài chuyên môn) thì tất cả lại đổ cho… bị dính sao “quả tạ”, bị hạn nặng. Còn nhớ năm 2009, sau khi nhận danh hiệu Quả bóng vàng 2008, thủ môn Dương Hồng Sơn (Hà Nội T&T) đã bị báo chí “dập” cho tơi tả vì cái tội “rước quân đội khác về đánh quân nhà”. Sau việc này, Hồng Sơn đã xin HLV Triệu Quang Hà cho nghỉ vài ngày để về quê ở Nghệ An cúng giải hạn.

Công Vinh thắp hương tại Yên Tử cầu giải hạnCông Vinh thắp hương tại Yên Tử cầu giải hạn
Công Vinh thắp hương tại Yên Tử cầu giải hạn

Trong khi đó, chàng tiền đạo số 1 Lê Công Vinh sau vụ lạy lục trọng tài rồi dính chấn thương nặng phải nghỉ gần hết mùa giải 2010. Đi nhờ thầy nhờ bà thì được phán là bị “người âm” hành vì dám đi xe ô tô mầu đỏ, xăm mình vào ngày xấu… Một Công Vinh yếu “bóng vía” đã phải tốn khá nhiều sức lực cho việc giải hạn ở đền chùa được cho là linh thiêng ở khu vực phía Bắc. Cũng may, cái bà “người giời” kia không phán cậu gặp đen do mang tên là Công Vinh, nếu không ngôi sao này có lẽ cũng phải làm lễ xin bí danh mới.

Dường như khi cuộc sống đã không còn phải lo về vấn đề cơm áo gạo tiền, người ta lại nẩy ra muôn nỗi lo khác, ví như nỗi lo “sợ trời phạt”, “sợ người âm ám que”… Bóng đá cũng là cuộc sống, nó cũng phải chịu mọi hình thái tương tác rất đời thường. Dù biết rằng, có thắp hết hàng vạn que hương, có đốt hàng tấn hàng mã thì một cầu thủ “chân gỗ” cũng không thể vụt biến thành ngôi sao, một đội bóng làng nhàng không thể vô địch V.League được. Tất cả cũng chỉ vì sự yếu bóng vía và tâm lý cầu may mà thôi!

Chia sẻ

Bình luận 0