Champions League và nhà ngục Azkaban của Arsenal
Vịnh San

Chia sẻ

Bình luận 0

Arsenal lại bắt đầu cuộc phiêu lưu tại Champions League và biện luận rằng đang theo đuổi giấc mơ. Rõ ràng họ rất thiếu thực tế. Đội bóng này đã mắc kẹt với Champions League quá lâu. Với họ, nó giống nhà ngục Azkaban hơn là một giấc mơ.

THEO ĐUỔI GIẤC MƠ...
Trong một thế giới ngày càng nhiễu nhương và thực dụng, giấc mơ là cái gì đó được nhiều người theo đuổi. Những hô hào kiểu như “đừng bao giờ ngừng theo đuổi giấc mơ” hay “cứ nỗ lực, giấc mơ sẽ thành hiện thực” được nhắc đi nhắc lại trên báo chí hoặc trong những cuốn sách đổi đời.

Trong bóng đá, nó càng trở nên bùng nổ sau khi Leicester vô địch Premier League, Bồ Đào Nha vô địch EURO. Nào, ai bảo giấc mơ không có thật? Hãy cứ đi và đến một lúc nào đó, thành công sẽ đến và những ước mơ thành hiện thực.

Arsenal và Wenger cũng có một giấc mơ. Giấc mơ Champions League. Đây đã là mùa giải thứ 19 HLV người Pháp cùng đội bóng thành London tiến ra đấu trường danh giá nhất châu Âu và chơi hơn 170 trận với các đội bóng ưu tú. 

Thế nhưng trong ngần ấy thời gian, Barca và Real 4 lần lên ngôi vô địch, Milan 2 lần và Man United, Liverpool thậm chí cả Chelsea cũng lần lượt nếm trải vinh quang. Riêng Arsenal thì không. 

Họ chỉ một lần vào đến chung kết (mùa 2005/06) và dường như, đó là giới hạn cuối cùng. Arsenal không thể làm tốt hơn, thậm chí, theo thời gian, có xu hướng ngày một tệ đi khi 6 mùa gần nhất không thể vượt qua vòng 1/8. Milan loại họ, Barca và Bayern loại họ, rồi ngay cả Monaco cũng có thể loại họ. 

Và mùa này, giấc mơ lại được nhen nhóm, khi Wenger tuyên bố ông có trong tay đội ngũ được mô tả là “gồm toàn những người đàn ông đầy kinh nghiệm đỉnh cao”.

Arsenal vẫn chưa cho thấy sự trưởng thành tại Champions League khi chỉ may mắn kiếm được 1 trận hòa với PSGArsenal vẫn chưa cho thấy sự trưởng thành tại Champions League khi chỉ may mắn kiếm được 1 trận hòa với PSG

... VÀ GIẤC MƠ THÀNH ÁC MỘNG
Thế nhưng nó đã nhuốm một màu u ám ngay khi bắt đầu. Bàn thua từ giây 42, màn trình diễn hỗn loạn và những sắp xếp kỳ quái của Wenger đã khiến người ta hoài nghi về khả năng đi xa của Arsenal, chưa nói gì đến chuyện vô địch. 

90 bảng đã được chi ra để Granit Xhaka, Lucas Perez ngồi dự bị, Sanchez đá trung phong còn Francis Coquelin chơi tiền vệ con thoi là những quyết định khó hiểu. Thẻ đỏ của Giroud cũng một lần nữa nhắc nhở về tình trạng thiếu kỷ luật của Arsenal. Đã bao nhiêu lần họ rơi vào khó khăn vì thẻ phạt? Tại sao những điểm yếu cố hữu không được khắc phục và để chồng chất khó khăn, lại thêm rắc rối mới từ sự bảo thủ của Wenger?

Ở tuổi 66, HLV người Pháp vẫn khẳng định, đây không phải cơ hội cuối cùng của ông ở Champions League. Có nghĩa là ông sẽ không ngừng theo đuổi, và đến khi nào? Giấc mơ tưởng như vô cùng đẹp đẽ đã hóa thành cơn ác mộng. Champions League giờ giống như nhà tù Azkaban, giam giữ Wenger và Arsenal. 

Trong Harry Potter, Remus Lupin nói về Azkaban: “Không cần những bức tường và nước để giữ các tù nhân, khi cái đầu của họ đã bị trói buộc bởi những điều kinh dị”. Nó khủng bố tinh thần, bòn rút sức lực và trí tuệ khiến những kẻ bị giam giữ cạn kiệt niềm vui, rồi mau chóng rơi vào tuyệt vọng. 

Arsenal có giấc mơ nhưng thiếu nỗ lực và tham vọng. Thay vì chuyển hướng và coi Champions League chỉ là một cuộc chơi, họ vẫn kỳ vọng vào điều lớn lao, vượt xa năng lực thực tế. Không ai có thể hình dung ra viễn cảnh, một đội ngũ gồm Chamberlain, Iwobi, Elneny cùng Oezil chơi mờ nhạt lại có thể vô địch đấu trường danh giá nhất châu Âu, nơi những năm qua chỉ vinh danh Ronaldo, Gareth Bale hay Messi, Neymar, Suarez. 

Champions League chỉ đơn giản là quá lớn với Arsenal. Và khi mắc kẹt với nó, họ đã bỏ lỡ Premier League, giải đấu mà đội bóng của Wenger một vài lần tưởng như đã chạm vào ngôi vô địch. 

Arsenal cứ ngày một héo mòn trong tù ngục Azkaban.

Chia sẻ

Bình luận 0