Cầu thủ giờ chỉ là món hàng mà thôi
Kinh Thi Các bài viết

Chia sẻ

Bình luận 0

Một thời, bóng đá châu Âu chuyển nhượng vui nhộn và đầy màu sắc như thế, khi cầu thủ là ngôi sao sân cỏ chứ không phải món hàng.

Sadio Mane, Granit Xhaka, Eric Bailly, Michy Batshuayi, N'Golo Kante đều đã chuyển nhượng trong mùa hè này với giá khoảng 30 triệu bảng. Chắc chắn phải còn đến hàng chục bản hợp đồng như thế trong mùa Hè này.

Họ đều là hảo thủ, dĩ nhiên rồi. Nhưng họ xuất sắc đến mức độ nào, từng gặt hái danh hiệu gì, đã làm được điều lớn lao nào trong bóng đá đỉnh cao? Họ đã tranh chấp Quả Bóng Vàng hoặc ghi bàn trong trận chung kết Champions League?

Bóng đá phải là niềm vui của con người, đó là quan niệm của cánh cầu thủ ngày xưaBóng đá phải là niềm vui của con người, đó là quan niệm của cánh cầu thủ ngày xưa

Những mức giá chuyển nhượng "trên trời" ấy, trước tiên là chuyện thời thế. Bản quyền truyền hình tăng vọt, cùng cơ man những yếu tố ngoài chuyên môn khác đã góp phần tăng giá chuyển nhượng cầu thủ đến mức ngày càng chóng mặt.

Chúng ta - những người hâm mộ trung lập - cũng chẳng có lý do gì để chỉ trích hoặc bênh vực những bản hợp đồng "điên rồ" trong thời buổi này. Dù sao đi nữa, nhìn vào giá chuyển nhượng cầu thủ bây giờ, khó thoát khỏi cảm xúc hoài niệm về bóng đá ngày xưa.

Bạn đã từng nghe Allan Simonsen? Đấy là ngôi sao Đan Mạch đầu tiên và duy nhất cho đến bây giờ từng đoạt được "Quả Bóng Vàng châu Âu". Hồi Simonsen đoạt giải năm 1977, ông chiến thắng ngôi sao Anh Kevin Keegan (người sau đó đoạt Quả Bóng Vàng châu Âu 2 lần liên tiếp), và xếp trên Michel Platini - tượng đài vĩ đại nhất trong lịch sử bóng đá Pháp (cần nhớ: "Quả Bóng Vàng châu Âu" là giải thưởng của tờ báo Pháp France Football).

Thế nên, Simonsen đã từ chối Barcelona, Real Madrid để gia nhập Charlton, một CLB đang đá hạng NhìThế nên, Simonsen đã từ chối Barcelona, Real Madrid để gia nhập Charlton, một CLB đang đá hạng Nhì

Bấy nhiêu là đủ? Lầm to. Simonsen từng ghi bàn trong trận chung kết ở cả 3 Cúp châu Âu, và đã nhiều lần là cầu thủ ghi bàn nhiều nhất ở các giải ấy. Tóm lại, Simonsen là một huyền thoại. Và huyền thoại ấy, dù chơi bóng trong kỷ nguyên hiện đại, vẫn còn đủ chất tài tử đến mức ông chấp nhận cái giá chuyển nhượng bằng khoảng... 1% so với Mane, Bailly hoặc Batshuayi ngày nay.

Từ Barcelona danh giá, Simonsen khước từ lời mời của Real Madrid hoặc Tottenham. Thay vào đó, ông khiến cả thế giới sững sờ khi gia nhập đội Charlton Athletic ở giải hạng Nhì của Anh, với giá chuyển nhượng 300.000 bảng.

Nguyên nhân của cú chuyển nhượng kỳ lạ ấy? Simonsen đã chán ngán bóng đá đỉnh cao. Barcelona muốn tăng cường ngôi sao Diego Maradona trong hoàn cảnh họ đã có sẵn Bernd Schuster. Thời ấy, giới hạn tối đa 2 cầu thủ nước ngoài còn phổ biến trong làng bóng châu Âu.

Cantona cũng là một minh chứng cho việc cầu thủ được đối xử như con người chứ không phải món hàng trên TTCNCantona cũng là một minh chứng cho việc cầu thủ được đối xử như con người chứ không phải món hàng trên TTCN

Có thêm Maradona nghĩa là Simonsen sẽ phải cạnh tranh với ngôi sao trẻ người Argentina và "thiên thần tóc vàng" Schuster để có chỗ đứng trong đội hình chính. Sao phải khổ thế, đá bóng cho vui thôi mà!

Mười năm sau vụ chuyển nhượng kỳ lạ của Simonsen, đến lượt Man Utd vớ bẫm khi tình cờ có được Eric Cantona, với giá 1,2 triệu bảng, vào năm 1992. Cantona trước đó chỉ khoác áo Leeds trong vài tháng cuối mùa, với giá 900.000 bảng. Leeds đoạt chức vô địch Anh trong mùa cuối cùng trước khi giải này trở thành Premier League.

Giám đốc quản lý Bill Fotherby của Leeds gọi điện cho chủ tịch giám đốc điều hành M.U Martin Edwards, hỏi mua Denis Irwin. Không bán đã đành, Edwards còn tiện thể hỏi ngược, sau khi nghe HLV Alex Ferguson nhắc nhở: M.U mua Cantona được không?

Nhờ đó, anh trở thành biểu tượng, thành Hoàng đế của Man UtdNhờ đó, anh trở thành biểu tượng, thành Hoàng đế của Man Utd

Leeds đồng ý. Họ chỉ tình cờ có Cantona, hưởng lợi trong vài tháng (đoạt chức VĐQG), rồi lại có lời chút đỉnh khi nhường cho M.U, tội gì không bán! Đấy là hoàn cảnh để M.U có được ngôi sao quan trọng nhất trong lịch sử CLB này!

Lớn hơn Cantona 4 tuổi, và trẻ hơn Simonsen 10 tuổi, là danh thủ Ireland Tony Cascarino. Từng tham dự EURO 1988 và các kỳ World Cup 1990, 1994, Cascarino là thành viên chủ chốt trong "thế hệ vàng" của bóng đá Ireland.

Maradona cũng thế, ông xuất hiện ở Napoli như một ông Vua chứ không phải bom tấn chuyển nhượngMaradona cũng thế, ông xuất hiện ở Napoli như một ông Vua chứ không phải bom tấn chuyển nhượng

Aston Villa, Celtic, Chelsea, Marseille là các CLB nổi tiếng mà Cascarino từng khoác áo sau này. Còn trước đó? Cú chuyển nhượng đầu tiên của Cascarino có giá... 11 bộ trang phục cầu thủ. Với mức giá "tượng trưng" ấy, Gillingham coi như lãi ròng khi bán Cascarino sang Millwall với giá 225.000 bảng.

Năm 1990, Aston Villa mua lại Cascarino với giá 1,1 triệu bảng - kỷ lục chuyển nhượng của CLB từng đoạt Cúp C1 châu Âu này. Một thời, bóng đá châu Âu chuyển nhượng vui nhộn và đầy màu sắc như thế.

Cầu thủ phải ngạo nghễ trước thế giới chứ không phải những món hàng đắt giáCầu thủ phải ngạo nghễ trước thế giới chứ không phải những món hàng đắt giá

Thời ấy (năm 1984), Diego Maradona chuyển từ Barcelona sang Napoli với giá 6,9 triệu bảng - kỷ lục thế giới. Có đến 75.000 khán giả ngồi kín SVĐ San Paolo để chào đón bản hợp đồng "ngoài sức tưởng tượng". Chiếc trực thăng chở Maradona đáng xuống vòng tròn giữa sân, và cầu thủ trị giá 6,9 triệu bảng vẫy chào khán giả hệt như Chúa giáng thế!

Chia sẻ

Bình luận 0