Ai đã dạy cho Mourinho nghệ thuật hắc ám?
Vịnh San

Chia sẻ

Bình luận 1

Ở một góc độ nào đó, Mourinho xứng đáng là học trò đích thực của Sir Alex Ferguson. Ông bị ảnh hưởng không ít từ cựu HLV người Scotland, đặc biệt là nghệ thuật tâm lý chiến.

BẮT ĐẦU TỪ SỰ NGƯỠNG MỘ
Lần đầu tiên Jose Mourinho chạm trán Sir Alex Ferguson là năm 2004, tại Champions League. Kết thúc lượt đi, Porto thắng 2-1 trong khi Roy Keane của Man United bị đuổi khỏi sân. Mourinho khi ấy mới 41 tuổi, có tìm hiểu sơ bộ về Sir Alex và nghĩ rằng HLV người Scotland sẽ phát điên sau trận đấu. 

Ông đã nhầm. Gặp nhau trong đường hầm, Fergie bắt tay Mou song chưa kịp nói chuyện thì trọng tài đã đi đến phía sau. HLV của Man United phàn nàn với người điều khiển trận đấu bằng thứ giọng Scotland đặc trưng về một số tình huống. Mou không can thiệp mà chỉ lặng lẽ quan sát, rồi kết luận: Vị đầu bạc này là một chiến thuật gia bậc thầy. Khi đối thủ còn đang say sưa với chiến thắng, ông ta đã hướng đến trận tiếp theo.

Ở phòng họp báo sau đó, Sir Alex cố gắng khuấy động bầu không khí. Không trực tiếp, nhưng bằng một cách khéo léo, Fergie khiến người ta nghĩ rằng Porto không xứng đáng với chiến thắng. Đồng thời, gieo rắc vào đầu các học trò tâm lý giận dữ và “đưa cho họ một con dao để sẵn sàng cho màn rửa hận tại Old Trafford”.

Sir Alex luôn hướng tội lỗi cho trọng tài, sân bãi... để bảo vệ các học tròSir Alex luôn hướng tội lỗi cho trọng tài, sân bãi... để bảo vệ các học trò

Mourinho đã rất ấn tượng với cách thức Sir Alex tiến hành tâm lý chiến. HLV người Bồ còn choáng váng hơn nữa sau trận lượt về. Porto kiếm được trận hòa để đi tiếp và trong lúc Mou đang say sưa “chém gió” với các cầu thủ thì nghe tiếng gõ cửa phòng thay đồ.

Cửa mở và Sir Alex bước vào, cùng Gary Neville. Hậu vệ của Man United đi một vòng bắt tay những người chiến thắng và chúc mừng họ. Còn Fergie lắc vai Mourinho, nói: “Lát họp báo xong, ghé qua phòng tôi, chúng ta làm vài ly”.

Mourinho sốc nặng. Thứ nhất vì ông không quen với truyền thống trò chuyện bên ly rượu của người Anh. Kế đến, cảm thấy xấu hổ vì có màn ăn mừng thái quá, chạy vòng quanh Old Trafford sau bàn thắng của Costinha. 

Từ đối thủ, Mou chuyển sang kính trọng và từ đó, không bao giờ che giấu sự ngưỡng mộ và sùng bái Sir Alex. Lẽ thường, khi đến sân ai, người đó phải đãi rượu. Mou thì khác. Lần này Sir Alex mời, lần sau sẽ là ông. Và có sự cạnh tranh ngầm giữa họ, rượu nào tốt nhất, rượu nào tốn kém nhất, hoặc lâu năm nhất. 

HỌC HỎI VÀ PHÁT TRIỂN
Sự thật là Mourinho bị ảnh hưởng không ít từ Sir Alex, đặc biệt là nghệ thuật tâm lý chiến. Tương tự Fergie, Mou bảo vệ các học trò đến cùng và hướng mọi tội lỗi đến những nơi khác, từ trọng tài, sân bãi, đối thủ, đội ngũ y tế, truyền thông đến cả những chi tiết vặt vãnh khác.   

Khi ở trong phòng thay đồ với 11 cầu thủ của mình, ông tỏa sáng rực rỡ và cuốn các cầu thủ vào một trận chiến chỉ có cái chết và sự sống. Mou biến đối thủ thành thế lực thù địch và đặt các học trò vào tình thế của những kẻ bị áp bức bất công. Tâm lý này tạo ra sự đoàn kết và nuôi dưỡng tinh thần chiến đấu. 

Và Mourinho cũng sử dụng chiến thuật này rất linh hoạtVà Mourinho cũng sử dụng chiến thuật này rất linh hoạt

Chỉ khác một chút với Sir Alex, Mou làm nó hơi thái quá. Ông sẵn sàng bịa ra các âm mưu chống lại đội bóng của mình, phát động chiến dịch rầm rộ, nhồi nhét vào đầu cầu thủ sự thù ghét đối phương đến tận xương tủy và không tha thứ cho bất cứ sự thỏa hiệp hay yếu mềm. Có những lúc Mou đóng vai người bạn nhưng vào một lúc khác, đóng vai người cha và buộc học trò phải chiến đấu kiệt lực để có được tình yêu từ ông. 

Vì vậy sẽ không ngạc nhiên khi Man United trở nên khát khao một lần nữa và chiến đấu như thể họ chỉ có một cơ hội cuối để làm điều đó. Trong những ngày cuối cùng của Van Gaal ở Old Trafford, nhiều người hâm mộ Man United đã cầu xin sự cứu rỗi từ Sir Alex. Bây giờ thì họ không cần phải làm thế, bởi đã tìm thấy Sir Alex của mình, chính là Mourinho. 

Sir Alex có rất nhiều học trò theo đuổi nghiệp HLV và thất bại. Bởi vì họ không học được nghệ thuật hắc ám và tiến hành chiến tranh tâm lý. Ở một góc độ nào đó, Mou mới xứng đáng là học trò đích thực của Fergie.

Chia sẻ

Bình luận 1