Phù thủy hạt mít (ghi)

Chia sẻ

Bình luận 0

Giám đốc marketing của EURO 2016 mặt mày thất thần, nhìn xa rồi thở dài, thở dài rồi lại nhìn xa, cứ thế lặp đi lặp lại đến khi Sir Alex Ferguson bước vào. Ông ta nhìn Ferguson một cái, rồi lại... thở dài. Sau đây là đoạn hội thoại giữa họ.
- Sir Alex: Vì sao ông thở?

- Giám đốc marketing EURO 2016: Bụt ơi, ý lộn, Ferguson ơi, giải này vấn đề quảng cáo hẻo quá. Các đối tác chả còn mặn mà như những giải trước. Nếu mà không đạt chỉ tiêu, UEFA sa thải tôi mất.

- Gì mà bi đát thế. Đã đọc sách chưa?
- Sách gì cơ? Mấy cuốn sách về marketing chứ gì? Tôi đọc muốn thuộc rồi.

- Sách vớ vẩn ấy đọc làm gì. Sách “Lãnh đạo” của Ferguson ấy. Cái đó là cẩm nang của người làm quản lý.
- Ông giỏi mà vào làm, tưởng bây giờ ăn tiền bọn nó dễ lắm ấy.

- Nguyên tắc số một trong marketing: lấy cái mạnh ra tiếp thị, che cái khuyết điểm đi.
- Biết rồi. Vậy theo ông điểm mạnh của giải này là gì?

- Bàn thắng phút cuối, hôm qua tôi còn nghe anh BLV ở Việt Nam gọi những phút cuối là “Fergie time”, mát hết cả ruột.
- Bàn thắng phút cuối nhiều, nhưng tất cả những phút còn lại thì quá bết. 21 trận đấu rồi mà mới có 42 bàn thắng. Đây là kỳ EURO có tỷ lệ bàn thắng ít nhất lịch sử. 

- Ừ nhỉ. Thế thì nói giải đấu này có nhiều ngôi sao...
- Sao xẹt thì có. Cristiano Ronaldo trận gặp Iceland xuất sắc trong vai “người tàng hình”, Zlatan Ibrahimovic hai trận không sút nổi một cú trúng đích. Ông Anh sở hữu Raheem Sterling có giá cao ngất ngưởng, vào giải đá như nấc cụt. Tưởng ông sao ngon nhất là Dimitri Payet, xuất thân bán quần áo ở cái đảo tuốt luốt gần châu Phi.

- Ơ. Vậy thì quảng cáo giải đấu của những anh tài hàng đầu châu lục?
- Là Bắc Ireland, CH Ireland, Xứ Wales, Albania ấy hả? Thôi, cho tôi xin. May mà không có Scotland, chứ không thì thành giải vô địch Liên hiệp Anh mở rộng đấy.

- Này, tôi người Scotland đấy nhé.
- Chứ không phải à. ĐT Anh giờ lấy bộ khung là Tottenham, coi phải ứa gan không. Hôm nọ Anh đá với Xứ Wales, tôi cố bơm hết cỡ nào là nội chiến xứ sương mù giữa nước Pháp, nào là anh em choảng nhau. Rốt cục có khác gì Tottenham mở rộng đá với Swansea mở rộng đâu. Thật xấu hổ với đối tác.

- Ừ nhỉ. Lấy bộ khung của Tottenham thì có nguy cơ là vào chung kết mà vẫn có thể kết thúc ở vị trí thứ ba đấy.
- Đấy, cái giải ấy ông bán quảng cáo cho ai?

- Ông nói thế, còn Zlatan Ibrahimovic và Gianluigi Buffon chứ đùa à?
- Tôi cũng cố moi Zlatan và Buffon ra tiếp thị. Đối phương nghe nói thì trề cái môi ra mấy tấc, bảo: “Hai cái thằng cha mà EURO 2004 từng đá đấy à? Bóng đá châu Âu hết anh tài rồi hay sao mà có hai ông đá hơn một thập kỷ rồi còn không nhường chỗ cho giới trẻ vậy? Người ta bán hàng cho giới trẻ là chính chứ chả lẽ bán cho mấy ông già hoài cổ à?

- Thằng đấy dám già này già nọ à...?
- Vâng. Nó còn bảo hôm thấy Gareth McAuley ghi bàn nhìn có vẻ ngon, tra phát hóa ra 36 tuổi. Ông Gabor Kiraly thì 40 tuổi mà vẫn còn chụp, lại mặc cái bộ pyjama như thể đang chơi bóng ở nhà ấy. Bọn đối tác thời trang nó trốn sạch.

- Chơi chiêu cuối vậy. Lấy câu của bóng đá Anh ra mà dùng: Giải đấu đầy kịch tính. Hấp dẫn đến phút chót.
- Đã chơi. Nhưng đối tác nghe tôi nói đến chữ “kịch tính” lập tức đáp trả với hai chữ “con khỉ”. Họ bảo giải có 24 đội, lấy 16 đội, bị loại còn khó hơn đi tiếp. Tức là nếu giữ thể thức cũ thì cả 16 đội dự giải là vào hết cả 16 rồi chia ra đá trực tiếp. Thế thì kịch tính cái nỗi gì.

- Trời. Vậy rốt cục giờ sao?
- Mới gút được ba hợp đồng.

- Với ai?
- Một viện dưỡng lão, một hãng bê tông vì các đội xây hàng phòng ngự quá dày và kem cạo râu. Nó còn gửi cả slogan: “Hãy cạo râu để nom trẻ hơn”. Giải gì già quá già.

- Trời!!!

Chia sẻ

Bình luận 0