Kỳ Lâm

Chia sẻ

Bình luận 0

Mẹ Cù Thị Hậu Vệ thân yêu,
Khi mẹ nhận được lá thư này thì con gái mẹ đã đi xa lắm rồi. Ơ dô chỉ còn 10 ngày nữa là kết thúc mẹ nhỉ, nhưng khi mẹ về, con đã không thể lên sân bay đón mẹ.

Bóng đá có phải là niềm vui của con người không hả mẹ? Mùa thi có phải là lễ hội trưởng thành của con người không hả mẹ? Mà sao con thấy chỉ toàn là áp lực, sức ép, kiệt quệ, rã rời, khủng hoảng, nhục nhã… Những cái này là niềm vui và thành tựu trưởng thành hay sao?

Tất nhiên, con không đề cập đến chuyện bố thua cá độ phải bán sạch từ nhà cửa, xe máy, ti vi, điều hòa cho đến nồi niêu xoong chảo, khiến chúng con phải đi ở nhờ hàng xóm. Bố vẫn tự tin lắm: “Bố ngã ở đâu, sẽ đứng lên ở đấy. Sau Ơ dô, mình sẽ dọn đến Times City sống cho oách”. Con tin bố, chả lẽ bố đẻ mà không tin?

Con viết thư này chỉ để nói rằng, Ơ dô sao khủng khiếp thế? Nhìn các cầu thủ Anh bệ rạc, thất thần, suy sụp sau trận thua Iceland 1-2 con thấy bóng đá thật kinh khủng. Mẹ biết không, con cũng suy sụp y hệt như thế sau khi làm sai đề môn Toán ở kỳ thi tốt nghiệp PTTH và Đại học rồi mẹ ạ.

Trong tâm lý hoảng loạn, con lại đến muộn ở môn Ngoại ngữ vào buổi thi chiều, nên không được thi. Như thế là giấc mộng tốt nghiệp cấp III và bước vào giảng đường Đại học gần như đã tan tành. 

Bước chân vô định dẫn con đến cầu Long Biên. Sông Hồng mùa này đẹp lắm mẹ ạ, nước chảy cuồn cuộn vì lũ thượng nguồn. Nước sông chắc mát lắm mẹ nhỉ, trời thì xanh, mây thì trắng, nắng thì vàng. Con muốn có mẹ ở đây, hoặc bố cũng được, nhưng bố đang mải tính nên theo Đức hay theo Italia.

Mẹ bình tĩnh, con không nhảy sông đâu mặc dù loáng thoáng những đôi dép tổ ong nằm chơ vơ dưới nắng. Anh ấy đã xuất hiện, nói với con những lời thật ngọt ngào: “Con điên kia, sao phải nhảy cầu? Đi với tao”. Anh ấy mới quen con hôm cùng đội xã hội đen đến xiết nợ bố nhưng yêu con lắm.

Công việc của anh ấy rất ổn định, thu nhập cao và không phải đóng thuế thu nhập. Nghề xiết nợ không đòi hỏi bằng cấp nên anh ấy dự định sau này sẽ hướng đứa bé mới 2 tuần tuổi mà con mang trong bụng theo con đường này. Chúc mừng mẹ nhé, mẹ đã trở thành bà ngoại khi mới ngoài 30. 

Khi chồng và con trai của con cùng công tác trong ngành xiết nợ, mẹ sẽ yên tâm rằng bố sẽ không bị đánh đập do chậm trả nợ đâu. Trước khi đi xa, anh ấy đã dặn đám đồng nghiệp nương tay cho bố đợt Ơ dô này rồi, coi như quà Tết tặng bố vợ sớm.

Khi mẹ đọc đến đây thì anh ấy và con đã lên đường chu du mẹ ạ. Đường dây buôn người của anh ấy sẽ lo cho chúng con sang Anh trước khi nước này bị cô lập bởi chính sách Brexit. Con sẽ có cơ hội an ủi anh Ru Ny đừng buồn quá về Ơ dô 2016 nữa. 

Ở Anh, chúng con sẽ trồng cần sa cùng cộng đồng người Việt ở đây. Kiếm tốt lắm mẹ ạ. Vợ chồng con sẽ tự chủ về nguồn thuốc, không phải vật vã tìm mua khi lên cơn nghiện nữa. Sau này, khi đã kiếm đủ tiền, chúng con sẽ chữa trị dứt điểm căn bệnh thế kỷ AIDS, rồi bế cháu về thăm ông bà ngoại. Mẹ đừng cho ai dùng phòng của con nhé kẻo sau con về lại không có chỗ ngủ.

Mẹ ơi, đứa con gái bất hiếu này thực sự đã làm phụ lòng mẹ. Nhưng xin mẹ chớ ngất xỉu hay tăng xông vì những tin tức hoàn toàn do con tưởng tượng ra này. Sáng hôm nay, con mới bước vào kỳ thi tốt nghiệp cấp III và hoàn toàn tự tin sẽ thi ngon lành. 

Con không có bạn trai là dân xã hội đen, không chơi bời nghiện ngập cần sa và cũng không hề mang thai. Nhà mình vẫn chưa bị xiết nợ mặc dù bố đã ném kha khá tiền vào cửa Anh thắng Iceland. 

Con chỉ muốn nói với mẹ, áp lực thi cử chẳng là gì so với những hiểm họa con vẽ ở trên. Đừng bắt con phải thi Đại học chỉ vì để hãnh diện với hàng xóm, họ hàng. Đó là lối suy nghĩ và sống rất ảo. Cử nhân Đại học thất nghiệp nhan nhản mẹ ơi. Hãy để con đi theo con đường riêng. Con lớn rồi phải không mẹ?

Hôn mẹ nghìn cái, mong mẹ sớm trở về sau EURO 2016!

Con gái
Trần Thị Thủ Môn

Chia sẻ

Bình luận 0