Kỳ Lâm

Chia sẻ

Bình luận 0

“Em thèm được như chị sông Tô Lịch”
Các chế ơi, ở nhà đã hết nắng nóng chưa. Gớm, lão chồng “iem” vừa Facetime mà nhìn kinh chết, 2 mắt thâm như Panda Kungfu, bẩu do nóng quá không ngủ được. Chắc lại cầy Ơ dô chứ nắng nóng gì. Để cho mát mẻ, mời các chế theo dõi “live intervie” với chị Sông Seine - một cái tự hào của dân Pa-ghi-siêng.

- Chào Sen, cứ gọi là Sen cho ngắn và thân nhé, được không?

+ Nghe cứ như “con sen” ấy nhỉ. Hi hi hi, đằng ấy thích gọi là gì cũng được. Những người tên Sen thường dễ tính. Đến cái đám “mẹ xề” bụng mỡ núc ních mặc yếm đào ra chụp với sen còn chả giận nữa là.

- Ớ, Sen ở Pháp cũng biết chuyện cá “xấu” xâm lấn Sen ở Việt à? Ahihi.

+ Chuyện, bọn thanh niên Pháp sang bên đằng ấy du lịch, rồi về đây buôn chuyện ỏm tỏi. Gì mà tớ chả biết.

- Thôi, kệ Sen Việt đi, gần cá “xấu” mà không xấu là được rồi. Nói chuyện về Sen Pháp đi. Này, cậu cảm thấy thế nào khi là di sản vĩnh cửu của Paris?

+ Cũng thích, nói đến Paris là nói đến sông Seine, như nói đến Việt Nam là nói đến nón lá và Vịnh Cam Dai. Đó đều là những biểu tượng không bao giờ thất truyền.

- Vịnh Cam Dai?

+ Ô, kỳ quan của nước ấy mà ấy không biết à. Đám Tây ba lô kể, Việt Nam có kỳ quan thế giới Cam Dai Bay đẹp lắm.

- Lạ nhỉ. Kỳ quan thế giới thì chỉ có Hạ Long Bay chứ là gì có Cam Dai Bay? Hay là nhầm với Cam Ranh Bay.

+ Nhầm là nhầm thế nào, ảnh đầy trên Facebook đây này.

- Há há há, hiểu rồi, đây là biển Cấm Đái Bậy mẹ Sen ạ. Bên xứ tớ, đái bậy nhiều lắm nên đi đâu cũng thấy dòng chữ này.

+ Ô thế à, hóa ra nhầm à. Gớm, nói đến chuyện đái bậy, tớ lại héo hon. Suốt từ đầu Ơ dô đến giờ, lúc nào cũng có bọn CĐV ra tè bậy xuống người tớ. Người lúc nào cũng khai mù như cái nồi nước tiểu.

- Tây lịch sự thế mà cũng tè bậy à?

+ Bình thường cũng lịch sự lắm, nhưng nốc cho đẫy bia vào thì phải xả. Toilet vừa ít vừa đông, sướng gì bằng ra biểu tượng Paris mà tè. May thằng cu em Eiffel có bảo vệ cẩn thận, không chúng nó cũng tè cho rỉ sét mà gục. Đến như Wayne Rooney còn vừa bị bắt sống đang “vắt cổ chày ra nước” ngoài đường nữa là.

- Híc, cái bệnh này di căn khắp thế giới rồi à?

+ Còn gì nữa. Nhưng Ơ dô này là ngày hội bóng đá hay ngày hội tôn vinh chứng tè bậy không biết. Chúng tè nhiều đến nỗi khiến cá chết trắng sông. Cứ đổ cho là thiếu Oxy nào biết đâu cá chết do sặc nước tiểu bợm nhậu dự Ơ dô.

- Chắc cá ở nhà cậu quen sống sạch sẽ quá, chứ cá bên tớ uống nước tiểu vị bia quen mồm rồi, chả chết được.

+ Nghĩ đến cánh đồng hương sông ngòi ở Hà Nội mà thèm…

- Chẹp, có cái gì mà thèm. Ô nhiễm kinh hồn vì bùn rác, vì nước thải đủ loại. Đâu trong xanh, mát mẻ, thơm tho như nước hoa Chanel thế này.

+ Èo, tớ thèm được đặc quánh như chị Tô Lịch hay Kim Ngưu bên xứ ấy. Chứ nước trong leo lẻo, ngập lút đầu người như thế tớ lại mang tiếng ác.

- Tiếng ác gì cơ? Sạch đẹp trong xanh cũng là một tội ác à?

+ Ừ, từ đầu Ơ dô đến giờ, không biết bao đứa nhảy cầu xuống nhà tớ tự vẫn rồi. Như hôm qua thôi, không có bàn thắng của anh Payet thì hôm nay thêm một mớ xếp dép tổ ong trên cầu đợi lượt mò tôm dưới sông Seine. Thế có phải tớ mang tiếng ác, tạo điều kiện cho người khác chết không?

Thấy bảo, chị Tô Lịch, chị Kim Ngưu, chị Hồ Ngọc Khánh… nước đặc quánh như nồi cám lợn. Có tay thua cá độ quyết ra mấy chỗ đấy trầm mình, nhưng mới trầm được mấy giây thì lại phải vén bùn ngoi lên thở vì thối quá. Cuối cùng, lại phải mò vào bờ. 

- Híc, thôi đừng buồn Sen ơi. 20 ngày nữa là Sen lại hết khai, hết đám rồ tự tử thôi. Cố gắng chịu đựng nhé. Thôi tạm biệt. Chảy đi Sen ơi….

+ Ừ, tạm biệt đằng ấy và các bạn độc giả báo Bóng đá. Phải sống tiếp thôi chứ biết sao?

CÙ THỊ HẬU VỆ (đặc phái viên báo Bóng đá, từ bờ sông Seine)

Chia sẻ

Bình luận 0