Khôi Nguyên

Chia sẻ

Bình luận 0

Marseille, ngày kinh hoàng, tháng kinh khủng, năm kinh tế lao đao

Sau mấy ngày khám phá thủ đô Paris tưởng là hoa lệ mà vẫn đầy rẫy trộm cắp, móc túi, cờ bạc bịp, xả rác,“tiểu đường”… “iem” mua vé tầu cao tốc TVG để đi thăm thú những chố khác. Điểm đến đầu tiên của em là thành phố cảng Marseille.

Mất những 25 “oi” tiền vế nhưng mà sướng lắm các chế ạ. Gớm tầu gì mà chạy vun vút như bay, hơn 600 cây số mà chỉ mất có 3 giờ đồng hồ đã đến nơi rồi các chế ạ. “Iem” thấy thích thích là, hơn hẳn cái món xe giường nằm của nhà mình ấy chứ. Đúng là bây giờ “iem” mới hiểu khái niệm tầu nhanh là dư lào.

Vừa xuống ga, em bị cuốn ngay vào một đám đông CĐV cực kỳ “tăng động”. Ôi dào ôi, ngày xưa ở nhà toàn nghe kể là đám Tây lông lịch sự lắm, hóa ra toàn phét. Lịch sự gì mà giữa ban ngày cởi trần nồng nỗng  trên phố. Mà người đẹp gì cho cam, ngực toàn lông, bụng thì lặc lè như bể nước inox Sơn Hà , nhìn phát gớm.

Lúc em đi ngang qua một đám đực rựa đang ngồi bú bia trên vỉa hè, lập tức bị trêu ngay. Nào là huýt sáo, nào là nháy mắt, nào là nói năng bố láo. “Em ơi đi không?”. Đi đâu, chị đang đi tác nghiệp Ơ dô đây, chú thích rủ chị đi đâu. May cho chú là chồng chị ở nhà, nó mà ở đây thì chú đi trồng răng hay lật mặt sớm.

Mà kể cũng lạ, cái đám này đi xem bóng đá gì mà nốc bia, nốc rượu như voi bú phi la tốp. Hình như ở nhà bị vợ quản không cho uống hay sao ý ạ, mà rủ nhau sang tận đây nốc lấy nốc để. Nhìn cái đám CĐV đang say sưa uống rồi hát hò om chí tỏi, “iem” rất ngứa mắt, chỉ muốn cho hòn gạch nửa vào cái “alo”.

Đám này mà sang nước mình thì cứ xác định, mới có 4 tháng đầu năm 2016, bợm nhậu xứ ta đã nốc hơn 1 tỉ lít bia cơ mà. Đấy, gã chồng “iem” trông hom hem như cò cử, tuần được một lần “họp giao ban” mà thở hồng hộc như đội than dưới mỏ, ấy thế mà bú bia cứ tòm tọp, 3 giây 1 vại.

Mà “iem”cũng đến ạ tinh thần bóng đá của dân Anh. Lặn lội đường xa đến đây, mất bao nhiêu tiền nào là ăn uống, chi chuyển, vé xem bóng đá thế mà đến lúc vào sân thì say chổng vó, nằm há hốc mồm ngủ như cún. Thế mà tí nữa tỉnh bia, lại phi lên Phây than thở đội mình đen, đá hay như thế mà lại để Nga gỡ hòa phút chót.
Bỗng rầm rầm người ở đâu chạy túa về phía “iem”. La hét, chửi bới rầm rĩ. Mấy chú Tây không hiểu sao đầu đỏ lòm như sơn, hóa ra bị nện toác đầu. Ối giời ơi, sao lại có đám  phí phạm tiết canh thế, bảo đi hiến máu nhân đạo thì lắc đầu, thế mà để nó cầm vỏ chai xin tiết thì lại OK ngay. Đúng là bọn trẻ trâu.

Choang, một cái vỏ chai bia xanh lét bay vù vù và rơi gần chỗ em đứng. Ối cha mẹ ơi, hóa ra em đứng giữa chiến trường, một đằng là bọn say rượu phá phách, một bên là hiến binh Pháp, tay cầm khiên, tay cầm dùi cui, súng và lựu đạn giắt quanh người lúc lỉu. Cứu “iem” mấy các anh hiến binh ơi.

Vù, một quả lựu đạn khói bay qua đầu “iem” về phía bọn say. Trúng mục tiêu, “phe cảnh” ném na hay quá. “Phe cướp” dính đòn độc, nước mắt, nước mũi giàn dụa. Nhưng dường như say đòn, đám hooligan ào lên chẳng sợ hãi gì. Nhìn chúng lăm lăm vỏ chai bia, em hình dung đến cảnh Chí Phèo đến nhà Bá Kiến.

Đúng lúc nguy cấp thì bản năng sinh tồn của “iem” trỗi dậy. Tạ ơn Trời Phật đã xui khiến con đi lễ hội quanh năm, nào là cầu an chùa Phúc Khánh, cướp ấn Đền Trần, cướp hoa tre hội Gióng, cướp phết Hiền Quan, hội đánh nhau ở Thanh Hóa, hội Đền Hùng thất thủ…

Những kỹ năng thoát khỏi đám đông chen lấn, tìm đường nhanh nhất thoát khỏi ùn ứ tắc đường,  bảo vệ ví, điện thoại và các “cơ quan nữ giới” dễ bị xàm xỡ… cùng phát huy hiệu quả, giúp “iem”  lẩn khỏi chỗ nguy hiểm trong vòng một nốt nhạc. Đứng ở chỗ an toàn, “iem”  tích cực chụp ảnh, lấy tư liệu làm bài gửi về tòa soạn.

Phù, “iem” an toàn 100% các chế ạ, không bị sứt một sợi lông. Hoàn toàn là nhờ kinh nghiệm “sống chung với bợm nhậu”, nạn tắc đường và 8.000 lễ hội cả.
Hẹn gặp lại các chế ở những dòng nhật ký sau.

CÙ THỊ HẬU VỆ (đặc phái viên báo Bóng đá từ Marseille)

Chia sẻ

Bình luận 0