Gia Cát Lạng

Chia sẻ

Bình luận 0

Bạn có biết một buổi sáng của Mourinho diễn ra như thế nào không? Nó sẽ giống thế này.
8h00: Jose Mourinho thức dậy. Nhưng ông không xuống giường ngay mà vớ lấy chiếc iPad và lướt Facebook, một thói quen hình thành từ khi không còn bận rộn với các trận đấu.

Ông hài lòng với một loạt đường link chỉ trích Van Gaal và thông tin về cuộc đàm phán với M.U. Ông cũng nhếch mép trước những đồn đoán về tương lai Ryan Giggs. Không chắc chắn? Ồ, phải là chắc chắn chứ nhỉ.

Gì đây? “Paul Scholes cảnh báo Mou nên có cái nhìn tích cực hơn về MU”. Chả hiểu gã đang nói cái quái gì. Lại gì đây, “Eric Cantona yêu Mourinho...”. Được đấy. “...nhưng ông ta không phải MU”. Ai đã thuê gã diễn viên nửa mùa nói những điều này? Tôi không phải MU và cũng chẳng đại diện cho gì hết. Tôi là tôi. Là Mourinho. Là người đặc biệt. OK?

8h30: Bực mình, Mou quẳng iPad vào một xó và bắt đầu ra khỏi giường. Sau khi làm vệ sinh cá nhân, ông thưởng thức bữa sáng cùng tách cafe. Ngoài cửa sổ nắng khá đẹp và đây hẳn sẽ là ngày tuyệt vời nếu không có mấy bài báo ngớ ngẩn kia.

9h00: Mou lấy điện thoại và nhắn tin Jorge Mendes để hỏi tình hình. Chưa có gì tiến triển. Ed Wooward đang đàm phán với Chelsea để mua lại bản quyền hình ảnh của ông. Rắc rối ghê nhỉ. Các người sa thải tôi, lột hình tôi khỏi áp phích thế mà vẫn khai thác hình ảnh của tôi. Cũng biết làm ăn đấy.

Nếu không mua được thì sao, Jorge? À, M.U sẽ phải đợi đến năm 2023 để sử dụng hình ảnh của ông cho các dịch vụ quảng bá. Lâu nhỉ? Nghĩa là cứ khi quay clip sự kiện, mặt tôi lại bị cắt ra à? Thật ngớ ngẩn.

Mà thôi, quên chuyện đó đi. Tình hình chuyển nhượng sao rồi? Đừng lo về tiền. Wooward tiêu bạo lắm. Cứ nói với mấy thằng đó đến đây là được đá chính, sau sắp xếp thế nào là việc của tôi. Tôi giỏi mấy chuyện này mà.

9h15: Kết thúc cuộc gọi, Mou lại lướt Facebook. Chà, quen tay rồi, mấy nữa khó bỏ đây. “Benitez chính thức ở lại Newcastle”. Tin vui. Phải like cái này. “M.U không có cơ hội sở hữu Ronaldo. Anh ta gia hạn với Real đến năm 2021”. Ai mà cần hắn ta chứ. “Real chuẩn bị cho trận chung kết Champions League”. Hừm, bỏ theo dõi trang này.

9h30: Điện thoại reo. Bên BT Sport muốn Mou bình luận trận chung kết tại San Siro. Đùa à? Tôi không rảnh để nói về hai đội đó.

9h35: Điện thoại reo. Phóng viên Telegraph muốn một dự đoán, Real và Atletico, đội bóng nào sẽ giành chiến thắng? Cả hai đều bị loại, rõ chưa? Nhưng xin lỗi, đây là trận chung kết Champions League? Sau trận, chúng đều phải rời San Siro về nhà, không phải sao? Nhưng đội nào chiến thắng? Tút... tút... tút...

10h00: Điện thoại lại reo. Xin lỗi, ngài vẫn chưa đưa ra dự đoán? Mẹ kiếp, tôi không biết và cũng không quan tâm. Hãy trở lại và hỏi tôi về Champions League vào mùa thu 2017, hiểu không?

10h10: Ibrahimovic nhắn tin. Hỏi, bao giờ thì bắt đầu? Trả lời, bao giờ cậu gạ được Marquinhos.

10h15: Diego Costa nhắn tin. Hỏi, nghe nói thầy muốn một chân sút? Trả lời, phải, nhưng tôi cần đảm bảo rằng nó sẽ không ném áo bib vào mặt tôi trước bàn dân thiên hạ.

10h20: Rooney nhắn tin. Hỏi, còn lưu số em không? Trả lời, còn. Hỏi, em vẫn là tiền đạo chứ? Trả lời, chăm chỉ tập sút đi. Hỏi, Mata nhờ em chuyển lời chào thầy. Trả lời, Mata, Mata nào nhỉ?

10h30: Mourinho quay lại giường và bật list nhạc của Bryan Adams. Trước khi chìm vào giấc ngủ, ông nhắn cho Mendes, có tình hình gì mới thì báo.

Vào những ngày này tốt nhất là tranh thủ thư giãn. Mấy ngày tới hẳn sẽ bận rộn lắm đây. Gã Van Gaal đi và để lại một đống rác rưởi. Một mùa hè chưa chắc đã dọn dẹp xong.        

Chia sẻ

Bình luận 0