Gia Cát Lạng

Chia sẻ

Bình luận 0

Hồi 7
Vượt Trung Hải, Đan Bố Kệ cầu danh
Đến Ba Lê, Bỉ Đắc Sơn liều mạng


Ở Âu châu, từ phía biển đi vào chừng khoảng vài trăm dặm là Ba Lê (Paris), kinh thành Phú Lãng Sa (Pháp), nơi danh thắng phồn hoa bậc nhất, dù là Luân Đôn (London), Mã Lý (Madrid) cũng vị tất đã bằng. Không chỉ vậy, truyền thuyết kể rằng đó còn là một nơi sơn linh thủy tú, đất thánh động tiên, ẩn chứa một cổ vật tuyệt thế mà ai giành được có thể hiệu lệnh Âu châu, làm chủ thiên hạ.

Lúc này chính vào tháng Sáu, Ba Lê mở hội thực lớn mừng cảnh thái bình thịnh trị. Khắp nơi người người qua lại tấp nập, ai nấy áo gấm mũ hoa rực rỡ, gác tía lầu hồng ồn ào chen chúc, quán trà tửu điếm nhộn nhịp vào ra. Hai bên đường phố sáng bừng, nhà nhà treo đèn kết hoa, đâu cũng thấy đàn sáo vang dậy, ánh vàng chói mắt.

Hôm ấy trời sắp hoàng hôn nhưng nắng chiều chưa tắt, không gian oi bức đến ngạt thở. Trên con đường dẫn về Ba Lê (Paris) từ phía xa chợt nổi lên đám bụi mù, ẩn hiện bóng dáng một đoàn kỵ mã. Vó ngựa chạy nhanh, chẳng mấy chốc đã đến ngay trước mắt.

Từ trong đám chiêng trống tơ trúc, những kẻ cưỡi ngựa bước ra, hùng tráng oai vệ. Đó là một đoàn khoảng hơn hai chục người phục sức giống nhau, đều khoác bào đỏ, tay cầm cương đao, khí thế bức người.

Những kẻ đó là ai? Một người có kiến thức trong tửu điếm nói nhỏ rằng chúng đến từ Tây Ban Nha. Trong sáu năm chúng áp đảo sinh linh, hiệu lệnh thiên hạ, uy vũ không ai sánh bằng. Nhưng hai năm trước tại Mã Lạp Khải Nạp (Maracana), Đan Bố Kệ (Del Bosque) cùng với đám đồ đệ phải chịu thất bại kỳ sỉ đại nhục, nghiệp bá trao tay người, ngôi rồng nhường kẻ khác. Vì lẽ đó, chúng mạo hiểm vượt Địa Trung Hải đến đây để tìm cổ vật, nhằm lấy lại oai danh xưa cũ.

Nghe đến đây, một vị khách bỗng cười nhạt, lặng lẽ bước ra hú dài một tiếng. Chỉ trong thoáng chốc bỗng đâu thanh la não bạt nổi lên, khắp nơi huyên náo tựa hồ Đông gọi Tây thưa, Đông xướng Bắc họa. Rồi thì tiếng vó ngựa rầm rập dồn đến, mỗi lúc một gần, trông ra cả một đại đội nhân mã áo vàng khăn lụa, mặt mày hung ác.

Diễn biến cấp bách khiến dân chúng trong thành cả kinh thất sắc. Khi ngựa dừng vó, tất cả đều im hơi lặng tiếng, không gian cô đặc tịnh không có nổi một thanh âm. Bố Kệ khẽ nhổm người khỏi yên ngựa, nói:

- Kẻ cả gan chặn đường ta là ai, há không nghe tiếng Tây Ban Nha, bá chủ châu Âu hay sao?

Phía bên kia, rừng gươm khẽ tách, một người bước ra, là Bỉ Đắc Sơn (Petr Cech), còn bọn áo đỏ đến từ viễn đông xa xôi Tiệp Khắc (CH Czech). Đoạn, y khúc khích cười, nói:

- Tây Ban Nha thì ai chẳng biết. Tại Ba Tây chịu nhục trước Hòa Lan, gặp khốn trước Trí Lợi (Chile), mới đây lại bị ăn đòn bởi bọn nhược tiểu Hoắc Á (Georgia), hẳn cũng là Tây Ban Nha? Các người đã hết thời, còn dám ngu ngốc đến đây tranh ngôi bá?

Bố Kệ nghe xong làm sao chịu nổi, bèn quát quân tướng xông cả lên, kỳ giết hết bọn Bỉ Đắc Sơn mới hả giận.

Thực là:

Hang hổ vừa rời cơn khốn đốn

Vực rồng lại nổi trận phong ba

Không biết Tây Ban Nha lành dữ thế nào, xin chờ hồi sau sẽ rõ.


Chia sẻ

Bình luận 0