Gia Cát Lạng

Chia sẻ

Bình luận 0

Hồi 22.
Anh hùng vào mạt lộ
Kẻ yếu hóa cường nhân

Lại nói chuyện các tiểu quốc liên thủ với nhau, tính chuyện gây náo động ở đất Phú Lãng Sa. Khi xứ Uy Nhĩ (Wales) cùng các nước khác thấy người Băng Hỏa Đảo (Iceland) cũng dự vào thì tất thảy đều coi làm thường, thôi cũng coi như thêm đũa thêm bát chứ trông cậy gì!

Chính vì vậy, trong cơn rối ren nguy khốn, nghĩ đại sự đã hỏng rồi, mạnh ai nấy chạy, không còn tâm trí nào ngó lại phía sau. Tất cả đều không ngờ rằng, những diễn biến kinh hồn táng đởm đều từ người Băng Hỏa Đảo mà ra cả. 

... Đêm ấy tại Hảo thành (Nice), ánh nắng tỏa muôn nơi, khung cảnh thật tráng lệ. Hỗn Sơn (Hodgson) cùng các các học trò Anh Cát Lợi nhìn xuống dưới, vẻ mặt không giấu vẻ khoan khoái khôn tả. 

- Hôm nay quả thật là ngày tốt, ngày tốt để ra tay. 

Du Lý (Rooney), đại đệ tử của y buột miệng nói. Chưa dứt lời đã thấy y ném mình về phía trước, tay cầm đoản kiếm vũ lộng lướt tới đám người hỗn loạn mặc trang phục màu lam. Thế kiếm lăng không phát ra phiêu hốt quỷ dị, mạnh như sóng triều ập đến. Không ai có thể diễn tả nổi tốc độ đường kiếm, không ai thấy rõ bàn tay họ Du. Nhiều tiếng la thảm thiết, nhiều kẻ đã gục ngã. 

Thương thay người Băng Hỏa Đảo, bữa nay khó tránh một trường tàn sát. Còn đứng trên phương diện Du Lý và Anh Cát Lợi mà nói, nỗi thống khổ và tuyệt vọng của người khác chính là sự hưởng thụ rất sung sướng. 

Thế nhưng lần này bọn chúng phải thất vọng. Lũ người Băng Hỏa Đảo thật quá dị thường. Những kẻ đó lớn lên ở vùng băng giá, ăn tuyết nằm sương, lại sống trên miệng núi lửa, tu luyện giữa dòng dung nham hỏa thạch nên thể chất không phải kém. Luồng kiếm quang của Du Lý chỉ khiến trào lên dòng nhiệt huyết, giúp chúng càng mạnh mẽ hơn. 

Trong thoáng chốc, khuôn mặt chúng đột nhiên chuyển sang lạnh lùng, lạnh đến mức tàn khốc. Cả bọn vùng lên sức mạnh như bài sơn đảo hải, khí thế nuốt sao Ngưu, trùm sao Đẩu. Khi đám Anh Cát Lợi còn đang ngơ ngác thì các thích khách Băng Hỏa Đảo đã lẹ làng ập đến, phụ họa là tiếng veo véo của luồng chưởng phong hồn hậu. Thế sự chuyển xoay mau lẹ khó lường. 

Bắt đầu là một tiếng hú ngân dài, trầm, thấp, rồi vút lên, bốc cao, biến thành tiếng rít xé kiêu hùng, đâm toạc thinh không. Đất trời đổi sắc, núi non cúi đầu, thế giới cũng thay đổi từ đây. Bỗng chốc những người Băng Hỏa Đảo tựa hồ vầng dương nóng bỏng lạc vào lòng người, xua tan mọi mây mù tăm tối.

...Lúc này thời gian chầm chậm trôi, nắng vàng đã tắt để lại một màu chết chóc trong tòa thành hoang vắng. Lũ Anh Cát Lợi đều nằm la liệt, thành bại đã rõ ràng. Chúng bình nhật đều là những cường nhân hung hãn, thế nhưng đến lúc phải đối diện với cái chết thực sự thì đến người dũng khí nhất cũng trở thành yếu đuối. 

Hỗn Sơn thấy thảm cảnh đó thì huyết trong trái tim nhộn nhạo, ọe một tiếng rồi hộc ra bụm máu lớn, đoạn cất tiếng than:

- Từ đây ta không còn được ra trận đánh giặc nữa. Trời xanh hỡi, nhục này biết bao giờ nguôi!

Hỗn Sơn thổ huyết vì uất ức khi chứng kiến Anh Cát Lợi đại bại dưới tay Băng Hỏa Đảo

Thực là:
Muôn việc đừng nên đổ tại số
Lòng trời đâu giúp kẻ vô mưu

Không biết Băng Hỏa Đảo còn gây nên chuyện kinh thiên động địa nào nữa, xin chờ hồi sau sẽ rõ.

Chia sẻ

Bình luận 0