Gia Cát Lạng

Chia sẻ

Bình luận 0

Hồi 21
Tiểu quốc náo đại hội
Tiếng khóc xé trời xanh

Trong thiên hạ có nước lớn nước nhỏ. Những nước lớn đương nhiên giáp sỹ trăm vạn, tướng khỏe nghìn viên, dàn khắp bờ cõi, thị võ dương oai; khi cất quân thì sấm vang, hổ sợ, khác gì cầm bó lửa đốt mớ bòng bong, dốc nước bể tưới đống tro tàn. Vì thế, những nước nhỏ bị đè nén cũng nhiều, chỉ mong một ngày nổi trận phong ba, nhưng biết rằng chỉ dựa vào chút chí khí cỏn con, e rằng chết không kịp ngáp.

Năm ấy Phú Lãng Sa (Pháp) mở hội thực to, mời tất thảy cao nhân danh kiếm bốn biển, không kể nước lớn nước nhỏ đều đến Ba Lê (Paris) phó hội. Nhân đó, những người xứ Uy Nhĩ (Wales) mới cho thuyết khách đến những tiểu quốc bàn kế hợp tung, bẻ tên ăn thề cùng nhau kết làm môi răng, tính chuyện gây náo động ở đất Phú Lãng Sa.

Đến ngày, các bang phái khắp nơi đổ về, anh hùng võ lâm ùn ùn kéo đến. Đây đám Cơ Loa Ti Á (Croatia) cường bạo, Tư Lạc Phạt Khắc (Slovakia) trầm tư, kia bọn Thụy Sỹ dương oai diễu võ, xứ Băng Đảo (Iceland) múa kích đánh côn, lại thêm người Ái Nhĩ Lan (Ireland) vượt biển kéo sang, Hung Nha Lợi (Hungary) băng rừng lướt tới, tất cả tề tựu đông đủ, lập chí nuốt trọn châu Âu, bao trùm vũ trụ, thề quyết đánh tới Ba Lê mới thôi. 

Hỡi ôi! Sau một hồi nổi cơn gió bụi, phận tép tôm sao hóa thành rồng? Lũ chúng định một tay mong chống trời cao nhưng sóng to dập hết anh hùng, chỉ trong một thoáng thoắt thành về không. Cơ Loa Ti Á quân thua tan tác, Thụy Sỹ bang tức tưởi chịu hàng, Tư Lạc Phạt Khắc tan hoang xe ngựa, Bắc Ái Nhĩ Lan cỏ nội phơi mình, rồi đến Hung Nha Lợi cũng không còn một mống, về đến nước tim đập chân run. 

Ngay cả Ái Nhĩ Lan tưởng như đã cầm cố Phú Lãng Sa, thế mà chỉ cần Hy Á Man (Griezmann) phẩy tay một cái tựa hồ trời long đất lở. Thế sự diễn biến mau lẹ không ngờ, từ tư thế vênh vang xe ngựa, Ái Nhĩ Lan bỗng chốc phách lạc hồn bay, bỏ giáp quăng khí giới ù té chạy, giày xéo lẫn nhau, mười phần chỉ còn ba bốn.

Kỳ đại hội vốn càng lúc càng náo nhiệt nhưng với liên minh tiểu quốc là tối đen chết người, tĩnh lặng chết người. Không ánh sáng, không tiếng động, nhưng đáng sợ nhất là không còn hy vọng. Bọn họ đã hoàn toàn bị hãm nhập trong hầm tử vong. 

Bối Lạc, niềm hy vọng của xứ Uy Nhĩ

Cho đến nay chỉ còn xứ Uy Nhĩ và Băng Đảo vẫn còn sức sống sinh mệnh vẫy vùng. Liệu có thể diên trì bao lâu? Hoa héo song chưa tàn, trăng xế nhưng chưa khuyết. Với những người Uy Nhĩ mà nói, mọi chuyện vẫn chưa kết thúc. 

Chiều tàn, chỉ có một mình Bối Lạc (Bale), trong trời đất này dường như chỉ còn lại mỗi mình y. Đã tới đến đây, dù phía trước là muôn trượng hồng trần hay đáy sâu vực thẳm, cũng không còn nghĩa lý. Y bây giờ là niềm hy vọng của xứ Uy Nhĩ, của cả trăm vạn con dân những nước nhược tiểu. 

Bối Lạc chậm rãi bước đi. Ở một nơi, đám Bỉ Lợi Thời dáng vẻ hũng hãn, đao kiếm tuốt trần đang đứng đợi. 

Thực là: 
Đất bằng gây cuộc phong ba
Ra tay quét sạch bụi trần mới nghe  

Không biết đại hội lần này có bất ngờ nào hay không, xin chờ hồi sau sẽ rõ.   

Chia sẻ

Bình luận 0