Gia Cát Lạng

Chia sẻ

Bình luận 0

Hồi 11
Công Tư sáng sớm giải mưu
Y Bá canh khuya khoe sức

Trăng tà đã xế về tây. Những chòm sao nhòa dần. Trời sắp sáng. Mặt cỏ đượm sương, rừng lau xào xạc. Những tiếng chim gọi nhau phá tan cõi sương mù khiến không gian bớt phần ảm đạm. Ánh bình minh đã ló.

Giữa làn gió lạnh, tiếng vó ngựa lộp cộp văng vẳng từ xa vọng lại. Một lúc hiện ra đoàn người ngựa phục sức một màu Thiên thanh. Tuy ai nấy đều râu ria bụi bặm, mặt bám bụi vàng nhưng khí chất khác thường, mắt ánh hàn quang. Đi đầu là một trung niên tuổi trạc tứ tuần, tên gọi Công Tư (Conte), dáng vẻ mỏi mệt, phía dưới mũi vẫn còn vệt máu khô. Ông ngồi trên lưng ngựa, tay nắm lỏng cương, thầm điều hòa chân khí.

Bên cạnh Công Tư là thanh niên tóc chải kiểu cách, râu tỉa kỹ càng tên Bá Lư (Pelle). Suốt hành trình, hắn dường như có điều muốn hỏi nhưng sợ kinh động đến thầy nên mấy lần cái miệng nhanh nhẹn suýt bật ra song kìm lại được. Trông dáng điệu Bá Lư khổ sở hết sức, ngọ nguậy không yên. Vốn nội lực thâm hậu, nghe gió đoán việc, sự bối rối của Bá Lư làm sao Công Tư không biết. Vẫn nhắm mắt, ông khẽ nói:

- Ngươi muốn hỏi điều gì, sao không dám nói ra?

Bá Lư như mở được tấm lòng, mừng rỡ không thôi, đáp:

- Vừa rồi đánh Bỉ Lợi Thời ở Lư Ông (Lyon), tuy thắng trận nhưng bọn đệ tử vẫn không hiểu ngọn ngành. Cớ sao chúng binh đông tướng khỏe lại bại trận dễ dàng đến vậy?

Công Tư nghe xong ngửa mặt cười ha hả, đoạn nói:

- Các ngươi ngu lắm. Cái đó gọi là đánh giặc chỉ dùng mưu trí, không cậy binh nhiều. Bọn Bỉ không biết binh pháp, gom quân ô hợp, lại chỉ dùng sức khỏe võ phu, hăm hở đánh lấy được, sao mà chẳng thua. Ta chỉ cần cho bọn Bác Nỗ Chi (Bonucci) giữ vững không ra, lại cho Đa Mỹ Ân (Darmian), Cấn Đại Vệ (Candreva) lẻn xuống nghi binh, khuấy đảo hai bên tả hữu. Khi chúng rối loạn, lũ các ngươi ập vào, chỉ một nhúm người cũng có thể lấy thành dễ như bỡn.

Bọn Bá Lư nghe ra, không ai không phục, tấm tắc khen ngợi mãi không thôi. Được một lúc, lại hỏi:

- Tới đây gặp Thụy Điển, chẳng hay sư phụ đã có tính toán?

Công Tư trầm ngâm, đáp:

- Thụy Điển không so với Bỉ Lợi Thời được. Quân chúng chinh chiến nhiều năm, lịch duyệt cũng nhiều. Chưa kể Y Bá (Ibra) tài giỏi phi thường, sức muôn người không địch nổi, không phải dễ dàng mà thắng được đâu. 

Y Bá tiếng tăm lừng lẫy khắp thiên hạ ai mà không biết. Hòa Lan, Tây Ban Nha, Phú Lãng Sa (Pháp) rồi ngay cả Ý Đại Lợi cũng đều bị hắn coi như cỏ rác, tung tẩy trong đám quân trăm vạn như chỗ không người, trẻ con nghe tiếng y cũng không dám khóc đêm. Dù Y Bá đã già nhưng vẫn ăn vài đấu gạo, cưỡi ngựa thiên lý, đêm canh ba vẫn luyện côn múa kích, bọn tráng niên vị tất đã bằng. 

Bọn Bá Lư ngẩn người nhìn nhau, định hỏi nữa nhưng đã thấy Công Tư nhắm mắt dưỡng thần, môi hé nụ cười, ý chừng sắp xếp cả rồi. Bấy giờ cả lũ mới vững dạ, tinh thần phấn chấn, quất ngựa phi nhanh về phía Đồ Lô Tư (Toulouse).

Đúng là:
Đã có mưu thần dùng mẹo mực
Lo chi mãnh tướng trổ oai phong

Không biết đám Công Tư chuyến này lành dữ thế nào, xin chờ hồi sau sẽ rõ.

Chia sẻ

Bình luận 0