Tư Mã Hóa

Chia sẻ

Bình luận 0

HỒI 1
Hận Nam Mỹ, lên băng sơn thiền định.

Uống vang nho, Lão Đại xuất kỳ mưu.

Đạo Trời vô cùng. Lòng người bất trắc. Chỉ có Vinh Quang là thứ bất biến vĩnh hằng. Vinh Quang đem lại ngôi cao thiên hạ, kèm theo biết bao thứ mà con người ước ao như danh tiếng, sự trọng vọng, tiền bạc, bản quyền truyền hình, giá trị quảng cáo, thương quyền hình ảnh…

Chính vì thế, Vinh Quang là bảo vật từ nghìn xưa cho tới nghìn sau, luôn luôn được săn lùng, thoán đoạt, sở hữu. Đã có mấy ai trong đời lạnh lùng, vô cảm và miễn nhiễm trước Vinh Quang.

Châu Âu, mảnh đất thiêng của bóng đá, vốn là chiến địa giành giật Vinh Quang từ biết bao đời nay. Cái lục địa trải dài xấp xỉ 4 triệu dăm vuông này là nơi xưng hùng của 50 quốc gia, với hơn 750 triệu suất đinh đóng thuế đều đặn như vắt chanh đem lại nguồn tiền bạc cực lớn để xây dựng đây thành trung tâm văn minh của thế giới. Bóng đá, thứ phương tiện mưu cầu Vinh Quang hữu hiệu, cũng do châu Âu phát minh ra.

Hơn một trăm năm trước, có một quốc đảo nằm giữa biển khơi, quanh năm luôn mù mịt sương mù khiến rất ít người trong thiên hạ biết đến sự hiện diện của nó nếu không có Google Map hay định vị GPS. Quốc đảo này nằm dưới sự thống trị của một Nữ hoàng.

Khí hậu khắc nghiệt của hòn đảo này khiến cư dân vô tình nghĩ ra một môn thể thao vận động cho ấm người là cùng nhau tranh đuổi một quả cầu hình tròn. Biết bao mùa trăng tròn lại khuyết, biết bao lần hoa nở lại tàn, dần dần môn thể thao này được phát triển hoàn thiện, được mọi tầng lớp trong xã hội ưa thích và rèn luyện.

Giống như Mai An Tiêm với quả dưa hấu, nếu như không nhờ cơ duyên và những dòng hải lưu thì mãi mãi không ai trên thế giới biết đến bóng đá cũng như sinh tố dưa hấu ngon tuyệt vời. Nữ hoàng vốn sở hữu một nền hàng hải phát triển cực thịnh chuyên đóng tàu và vận tải đường biển, được coi là “Quả đấm thép” của đảo quốc.

Theo dòng hải lưu, biết bao đoàn thủy thủ đã chào tạm biệt xứ sở để đi khai phá những miền đất mới, đem theo môn thể thao bóng đá đến mọi bến cảng xa lạ và nhanh chóng chinh phục dân bản địa bằng trò chơi này. Ở những nơi bóng đá được truyền bá, người dân rất tôn sùng cánh thủy thủ dạy họ chơi bóng đá,nên thường gọi một cách kính trọng là Anh, thủy thủ Anh, quốc đảo Anh, Nữ hoàng Anh.

Nhờ bóng đá, vị thế của Nữ hoàng Anh lên level max nhanh chóng, kèm theo biết bao sổ đỏ chứng nhận quyền sở hữu đất đai khắp thế giới, khiến giới bất động sản trong thiên hạ phải trầm trồ: “Mặt trời không bao giờ lặn trên các khu dự án nhà đất của Nữ hoàng”. Nước Anh cũng được tôn vinh là “Quê hương bóng đá”.

Thế nhưng, ít kẻ ngờ rằng, khi bóng đá theo chân thủy thủ Anh đến vùng viễn địa Nam Mỹ ở bên kia Đại Tây Dương, môn thể thao này đã phát triển hiển hách ngoài sức tưởng tượng. Uruguay, Argentina, Brazil… là những thành quốc đã tiếp nhận bóng đá, tùy biến theo phẩm chất chủng tộc, lại hàm dưỡng công phu nghiên cứu những tuyệt chiêu riêng để biến bóng đá trở nên lợi hại khôn lường.

Sau khi âm thầm tiếp nhận, nghiên cứu và phát triển bóng đá theo lối riêng thành công, các thành quốc Nam Mỹ đồng loạt xuống núi, vượt biển để tranh hùng với thiên hạ. Nhờ thứ bóng đá độc đáo, tài nghệ và quái dị, các thành quốc Nam Mỹ đã khiến châu Âu chao đảo, thất thủ liên tiếp trong những màn cạnh tranh đoạt Vinh Quang.

Brazil với các chiến tướng như Pele, Garrincha, Tostao, Rivelino… liên tiếp khuấy đảo giang hồ, thách thức cả châu Âu và thế giới, thò tay đoạt Cúp dễ như lấy đồ trong túi. Bức chiến quả 3 lần đoạt Cúp Nữ thần Vàng, hưởng Vinh Quang “Thành tựu trọn đời”, đến giờ vẫn khiến châu Âu hồn phiêu phách lạc, ngửi thấy mùi cà phê Arabica là run rẩy thân tâm như say bột bắp rang hóa chất 5.000 một ly nâu đá to bự.

Khi đó, vì quá uất hận trước sự lấn lướt của bóng đá Nam Mỹ, lão nhân gia Henry Delaunay vốn là nguyên soái của bóng đá của xứ Gô-loa đau đớn bỏ Paris hoa lệ lên núi thẳm heo hút bóng người để ủ mưu phục hận cho bóng đá châu Âu. Lão nhân thiền định trong mật cốc theo lối detox kết hợp low carb, không ăn bánh mỳ, gan ngỗng hay hamburger McDonald, chỉ uống nước ép nho lên men.

Đến ngày 49, lão nhân Henry bỗng thấy cơ thể nhẹ như lông hồng, cái bụng bia biến đâu mất, đầu óc minh mẫn lạ thường mà chứng đái tháo đường không còn nữa. Từng hình ảnh về lịch sử, thực trạng bóng đá châu Âu, Nam Mỹ và vùng trũng Đông Nam Á hiện lên rõ mồn một như tivi công nghệ 4K trong đầu lão nhân gia. Ợ một hơi thật to, đậm mùi nước nho Cabernet Sauvignon 14,5 độ, lão nhân hoát ngộ.

Thì ra, các thành quốc Nam Mỹ bỗng trở nên hùng mạnh nhờ họ chăm chỉ tập luyện, thành lập giải đấu cấp châu lục từ năm 1916 là Copa America để rèn giũa binh tướng. Trong khi đó, bóng đá châu Âu lại huênh hoang bố đời, coi khinh thiên hạ. Cả một lục địa hùng cường như thế mà không có lấy một đấu trường nào đẳng cấp.

Không mở trường chuyên, lớp chọn, lò luyện gà nòi thì đấu đá với người ngoài ở World Cup sao nổi? Đến bóng đá phủi bây giờ còn giải nọ giải kia, huống chi là bóng đá nhà nghề. Bằng mọi giá, phải thiết kế ngay một giải đấu cho châu Âu, lấy đó làm bàn đạp chiếm Vinh Quang toàn cầu.

Suy tính đến đây, lão nhân gia hào hứng vô cùng, nhiệt huyết rần rần trỗi dậy, hai tay bưng chiếc bình bạc đựng nước ép nho lên uống một hơi cạn sạch bách mà không cần phải hô 1,2,3 dzô. Ánh mặt trời chiếu vào chiếc bình làm hào quang tỏa ra bốn phía. Lão nhân gia nảy ra ý nghĩ biến chiếc bình này thành Cúp Bạc trao cho kẻ thắng trong giải đấu đang ấp ủ.

Lão cười sảng khoái: “Ha ha ha, bằng chiếc Cúp quý này, mộng bá vương của Lục địa già có cơ hội phục hưng”. Bỗng từ trên trời cao, vọng xuống một giọng nói đọc thơ ngụ ngôn La Fontaine:

“Nho còn xanh lắm cáo ơi
Muốn có giải đấu, còn xơi cáo à”.

Lão nhân gia rùng mình, lăn ra bất tỉnh. Truyện sau thế nào, xin mời đọc hồi sau sẽ rõ.

Chia sẻ

Bình luận 0