Cẩm Chi

Chia sẻ

Bình luận 0

Khoảng một tiếng đồng hồ trước trận chung kết EURO 2012, Del Bosque tay trái cầm điện thoại, rưỡn người về phía sau cho mắt nhìn rõ màn hình, tay phải lóc cóc bấm từng phím chữ cái trên chiếc điện thoại cảm ứng.
Một hình ảnh gợi chúng ta nhớ tới tầng lớp lao động đói nghèo, dân tỉnh lên phố lần đầu biết đến “điện thoại thông minh”.

Ông đang gửi tin nhắn cảm ơn Antonio Martin, tuyển trạch viên của Real dưới chế độ Franco. Cách đấy 44 năm, Del Bosque, cậu bé gầy nhom 17 tuổi bắt đầu chuyến phiêu lưu ở dải ngân hà khi được Martin tiến cử. Del Bosque muốn tri ân người viết lại toàn bộ cuộc đời ông, dù món quà đáp nghĩa chỉ là vài dòng tin nhắn.

Tháng 02/2011, khi Vua King Carlos phong danh hầu tước cho Del Bosque, tờ La Vanguardia đặt câu hỏi Del Bosque đặc biệt ở điểm nào cho cháu trai của Alfonso thứ 12, ông trả lời: “Khi nhìn Del Bosque, tôi thấy hiện lên hình ảnh một con người của tình bằng hữu, lòng kính trọng, sự tận tụy và đức ân cần hơn là ông vua của các ông vua bóng đá”.

Đó là một Del Bosque mà người đời nhớ tới, một Del Bosque giản dị và trọng đạo lý, chứ không phải một Del Bosque vĩ đại bơi trong biển huy chương và thành tích. Ông từng phục dưỡng Real suốt 35 năm dưới tư cách cầu thủ và HLV, là HLV duy nhất trên thế giới hiện nay từng chinh phục Champions League, World Cup và EURO.

Bên trong người đàn ông quê mùa, cục mịch này là một tài năng thiên bẩm đã giúp TBN đoạt mọi vinh quang ở World Cup, EURO hay Champions LeagueBên trong người đàn ông quê mùa, cục mịch này là một tài năng thiên bẩm đã giúp TBN đoạt mọi vinh quang ở World Cup, EURO hay Champions League
Bên trong người đàn ông quê mùa, cục mịch này là một tài năng thiên bẩm đã giúp TBN đoạt mọi vinh quang ở World Cup, EURO hay Champions League

Liệu có phải Del Bosque “cố tình” tỏ ra như vậy, theo kiểu “một lần khiêm tốn bằng bốn lần tự kiêu”? Đấy là một câu hỏi mà nhiều người từng đặt ra, nhất là những tờ báo ở Catalonia.
Nhưng máu “hoàng gia” quả thực không hề chảy trong huyết quản Del Bosque. Ông tới từ Salamanca, tỉnh lỵ của khu tự trị Castile & Leon. Năm lớp 4, Del Bosque lục ngăn bàn tìm cuốn truyện tranh mà ông vẫn thường đọc trước giờ đi ngủ.

Rất nhiều tài liệu lạ mắt hiện ra trước mặt Del Bosque. Tranh cổ động in hình nhà độc tài Franco trong khuôn mặt biến dạng, bản thảo kế hoạch đòi giảm giờ làm tăng tiền lương của giai cấp công nhân và quan trọng hơn, là giấy bắt giam Fermin, cha của Del Bosque.

Del Bosque phát hiện cha ông từng tham gia lực lượng chống đối trong cuộc nội chiến Tây Ban Nha (1936-1939) chủ mưu bởi Franco. Tháng 08/1936, người hàng xóm tố Fermin thuộc phe Cộng Hòa miền Nam. Tờ cáo trạng buộc tội Fermin giết 2 lính Đức Quốc xã, vốn là đồng minh thân cận của phe Franco khiến ông chịu cảnh tù đày gần 3 năm trời. Ra tù, ông bị đày từ giám đốc xí nghiệp La Casera xuống làm công nhân như một hình phạt cho tội chống chế.

Xâu chuỗi hàng loạt sự kiện, Del Bosque mới hiểu tại sao nhà ông không đánh số, xây trên nền đất của một ruộng rau bị bỏ hoang, là nơi tụ tập ra vào thường xuyên của những người đàn ông đàn ba chân tay lấm lem.

“La Pirenica và radio Paris là gì? Sao cả ngày bố cứ nghe thế, chuyển kênh khác đi”, Del Bosque đã hỏi cha mình như thế. Thì ra, đó là hai đài tiếng nói tuyên truyền quan điểm dân chủ của Nga và Pháp, đặt tram thu từ Bashkortostan tới Bucharest. Cha Del Bosque là một nhà dân chủ, nhưng hoạt động bất hợp pháp.

Del Bosque luôn tạo vẻ ngờ nghệch để giấu đi cá tính mạnh mẽ luôn muốn đương đầu với bất công và sự thống trị độc tàiDel Bosque luôn tạo vẻ ngờ nghệch để giấu đi cá tính mạnh mẽ luôn muốn đương đầu với bất công và sự thống trị độc tài
Del Bosque luôn tạo vẻ ngờ nghệch để giấu đi cá tính mạnh mẽ luôn muốn đương đầu với bất công và sự thống trị độc tài

Thời thơ ấu, vì người cha cương trực nhưng lập dị của mình mà Del Bosque sống vật vờ như một bóng ma. Ông nghèo đến độ chưa bao giờ được xem một trận bóng đá ở Salamanca. Có chăng là những lần trốn vé, dùng tấm thân ốm yếu vi thiếu ăn lách qua cổng vào và nhanh chóng bị bên an ninh tống cổ.

Mùa hè 1968, phong trào Mùa xuân Praha dấy lên làn sóng lật đổ các chế độ độc tài trên toàn cõi châu Âu. Từ châu Mỹ-La tinh tới Belfast và rồi là Paris, ngọn lửa khởi nghĩa ngùn ngụt trong Fermin vụt lên. Ông viết thư xin lỗi, cầu mong vợ và các con thông cảm. Trái tim ông đang hướng về mặt trận vũ trang ngoài kia. Năm đó, Fermin bỏ đi, và không bao giờ quay về.
 
Thời khắc nhận tin báo tử là lúc cuộc đời Del Bosque bước sang trang khác. Trên chuyến đò gần nửa ngày đường từ Salamanca tới Madrid, Del Bosque gõ cửa Real. Người tiếp ông, như đã biết, là Martin. Thêm một dấu hỏi nữa xuất hiện: Del Bosque là loại con thế nào mà phản cả lý tưởng của cha? Không, Del Bosque vẫn là Del Bosque. Trong ông là bản ngã của người cương trực, sống vì lẽ phải đúng như những gì cha Fermin từng dạy.

Nhưng cuộc sống này đâu có thuận theo ý Fermin. Ông chiến đấu vì lý tưởng chính nghĩa và đẩy vợ con vào cảnh đói rách. Del Bosque tỉnh táo hơn cha. Chừng nào Franco còn sống, ngày đó cuộc sống còn chìm trong bom đạn khói lửa. Cách tốt nhất là trở thành một phần trong đế chế ấy, nhưng không can dự vào chuyện chính trường.

Thật may, Del Bosque chọn bóng đá, một thành tố xã hội đậm tính giải trí. Dù không thể phủ nhận Real là công cụ của Franco, nhưng ít nhất thì giữa bóng đá và chính trị vẫn tồn tại những khoảng trống mênh mông. “Đá bóng cho Franco tốt hơn cầm súng cho Franco”, Del Bosque nghĩ vậy.

Song, đâu đó trong Del Bosque là một phần tính cách của người cha Fermin. Năm 1978, vì bất bình trước cách hoạt động của làng bóng Tây Ban Nha, Del Bosque thành lập hội AFE gồm các cầu thủ đang bất mãn. Họ phản đối chính sách bó buộc của nhiều CLB thân quân đội, ép buộc cầu thủ ký hợp đồng trọn đời. Lời cảnh cáo ngay tức khắc được gửi đến Del Bosque. Ban điều hành Los Blancos dọa tống cổ ông. Phạt thế còn nhẹ, vì nếu Franco còn sống (qua đời cách đó 3 năm) thì người nhà chỉ còn cách tới trại giam thăm nuôi hàng tháng.

Del Bosque lo lắm vì mất việc là cả nhà ông lại đói. Cũng chẳng đội bóng nào muốn dung nạp tàn dư của thời đại Franco. Ông tự nhủ: “Phải làm gì đó để tự nhắc bản thân rằng mỗi khi muốn đứng lên, hãy ngoái cổ và nhìn lại xem gia đình mình đang sống thế nào”.

Và Del Bosque nuôi râu. Ông nuôi râu để lúc nào cái đầu bốc hỏa, một động tác xoa xoa và giựt nhẹ sẽ làm ông tỉnh ngộ; để nhắc nhở không được phép nóng tính, to tiếng hay làm cái gì khác người vì sẽ chỉ nhận lại những thứ tồi tệ như cha ông đã trải qua, như ông “suýt” trải nghiệm.

EURO 2016, hãy cảnh giác với vị HLV EURO 2016, hãy cảnh giác với vị HLV
EURO 2016, hãy cảnh giác với vị HLV "râu kẽm" cục mịch này

Giới chuyên gia thường nói cái tài của Del Bosque là ông… không làm gì. Nhưng không làm gì không đồng nghĩa là ăn không ngồi rỗi. Del Bosque không to tiếng, không thị uy, không đe nẹt cầu thủ bằng quyền hạn của người đứng đầu như thói quen của đại bộ phận giới chiến lược. Đấy mới là một Del Bosque “không làm gì” chúng ta cần biết.

Bán kết Cúp C2 1980, khi các cầu thủ Real nằm vật xuống sân và khóc tức tưởi, Del Bosque ngồi trên chiếc xô nước, tay xoa cằm mắt nhìn xa. Ông không thể vô địch Cúp châu Âu khi còn là cầu thủ của Real, nhưng ông biết mình sẽ chinh phạt trận địa ấy trong tương lai gần, trên một cương vị khác. Sau này, Del Bosque đã hai lần đưa Real tới đỉnh vinh quang ở Champions League.

Tự cái đĩnh đạc, nét uy phong con người Del Bosque toát ra khiến học trò răm rắp nghe lệnh ông. Vì ông ngay thẳng nhưng hòa đồng, quyết liệt nhưng nền nã, kiên định nhưng mềm dẻo. Tây Ban Nha thảm bại ở World Cup 2014, nhưng nếu họ có làm nên chuyện lớn ở EURO 2016 tới đây, âu cũng là điều dễ hiểu. Vì ngồi trong cabin huấn luyện, là “Ngài râu kẽm”, Vicente del Bosque.

Chia sẻ

Bình luận 0