Vịnh San

Chia sẻ

Bình luận 0

Anh không phải là một đội có khả năng chiến thắng cái gì đó lớn lao. Họ là một tập thể tầm thường và chỉ phù hợp với mục tiêu tầm thường. Khi thất bại, nên coi đó là chuyện hiển nhiên, đừng sốc.
Tuyển Anh đã trở về nhà, với cái đầu cúi gằm và tâm trạng nhục nhã ê chề. Người ta đang tự hỏi, rốt cuộc đội quân của Roy Hodgson đã làm cái quái gì ở Pháp? Câu trả lời là rất nhiều. Nếu bạn chỉ quan tâm đến con số thống kê, Tam sư thậm chí rất ấn tượng. 

TRONG VÒNG TRÒN LUẨN QUẨN
Whoscored cho chúng ta biết rằng, cho đến hết vòng 1/8, tuyển Anh là đội kiểm soát bóng tốt thứ 3 giải đấu, với 59%, chỉ kém Tây Ban Nha và Đức. Họ là đội chuyền nhiều thứ 5, với 2.055 lần và độ chính xác 85,6%, tốt thứ 4. Trong không chiến, họ xếp nhất với 24,5 lần chiến thắng mỗi trận. Về số lần dứt điểm, với 20,5 lần mỗi trận, Anh đứng thứ 2. Đội bóng này cũng dẫn đầu về số pha đi bóng, 19 lần mỗi trận.

Vậy, tại sao họ lại thất bại, là do thiếu may mắn? Không. Những thống kê phù phiếm ấy chỉ càng nhấn mạnh sự yếu kém của người Anh.

Họ sút nhiều, nhưng chỉ 4,8 trúng đích, xếp thứ 9 giải đấu và ghi được 4 bàn thắng, ít hơn 2 so với Iceland, đội chỉ dứt điểm 7,8 lần mỗi trận, ít thứ 3. Tam sư cũng tạo ra 63 đường chuyền nguy hiểm, nhiều hơn cả Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Italia nhưng chỉ 1 trong số đó dẫn đến bàn thắng.  

Sự hiệu quả - người Anh không có. Muốn có sự hiệu quả, cần phải đẳng cấp - người Anh không có. Để tạo dựng đẳng cấp, cần thói quen chiến thắng - người Anh cũng không có nốt. Làm sao để có thói quen chiến thắng? À, cần sự hiệu quả. Một vòng tròn luẩn quẩn và tóm lược lại, Tam sư không có bất cứ thứ gì để chiến thắng.

Đó là sự thật đối với một đất nước phát minh ra bóng đá, có về dày lịch sử kéo dài 144 năm và tự hào sở hữu giải đấu hấp dẫn, cạnh tranh nhất hành tinh. Trong 20 năm qua, họ chưa bao giờ thắng một trận knock-out ở EURO và cũng chưa bao giờ đặt chân đến bán kết ở bất kỳ giải đấu nào.

Trong bóng đá luôn ẩn chứa những cú sốc. Ví dụ như Iceland đánh bại Anh mới đây, Chile hai lần liên tiếp vượt qua Argentina ở chung kết Copa America, Brazil gục ngã trước Peru... Có nghĩa là, một đội bóng bị đánh giá yếu hơn luôn có một cơ hội để chiến thắng.

Người Anh thì không. Họ không có khả năng để gây bất ngờ. Trong các kỳ World Cup, Tam sư chưa từng kết thúc trong thắng lợi trước Brazil, Italia hay Tây Ban Nha. Tất cả những điều này nói lên rằng, Anh không có khả năng chiến thắng trước các đội bóng lớn, và trong những giải đấu lớn. 


MỔ XẺ THẤT BẠI, CÔNG VIỆC VÔ ÍCH
Từ rất lâu rồi, người ta đã mổ xẻ những nguyên nhân dẫn đến thất bại của tuyển Anh. Rất nhiều, từ việc Premier League tràn ngập ngôi sao nước ngoài, hệ thống đào tạo trẻ không hiệu quả đến chiến thuật cũ kỹ, các cầu thủ ít khát khao và HLV thiếu cá tính...

Sau mỗi lần đi ra khỏi một giải đấu lớn, những vấn đề này đều được nêu ra. Nhưng để làm gì khi các CLB Premier League không thể hy sinh lợi ích, tống cổ các siêu sao ngoại quốc và chào đón những đứa trẻ vô danh. Kinh nghiệm cho thấy, đất nước này không thể sản sinh ra Messi hay Ronaldo. Nếu Tam sư lọt vào chung kết World Cup hay EURO, bạn có thể đặt cược rằng đội hình đó sẽ không bao gồm bất kỳ ai hiện đang chơi chuyên nghiệp.

Và, đất nước này cũng không có Pep Guardiola, Antonio Conte hay Jose Mourinho. Họ chỉ có Eddie Howe, Alan Pardew và Sam Allardyce, 3 cái tên hiếm hoi đang cầm quân ở Premier League. 

Còn về tinh thần, từ thế hệ Alan Shearer, David Beckham đến Steven Gerrard và bây giờ là Harry Kane đều bị cáo buộc không đủ sự khát khao và lòng yêu nước. Vậy, liệu những gã đang ngồi trong quán rượu khắp xứ sương mù sẽ thể hiện điều đó tốt hơn? 

Hãy bỏ qua những yếu tố đó, chỉ có một nguyên nhân lớn nhất: như đã nói, Anh không phải là một đội có khả năng chiến thắng cái gì đó lớn lao. Thật lố bịch nếu đặt mục tiêu West Brom, Norwich phải vô địch Premier League. Họ là một tập thể tầm thường và chỉ phù hợp với mục tiêu tầm thường (sống sót qua vòng bảng chẳng hạn). Khi thất bại, nên coi đó là chuyện hiển nhiên, đừng sốc. 

Chia sẻ

Bình luận 0