Song Vịnh

Chia sẻ

Bình luận 0

Lần đầu tiên sau nhiều năm, Tây Ban Nha bước vào một giải đấu lớn với tâm trạng đầy lo lắng. Không còn là những kẻ chinh phục, họ đang chiến đấu trong sự rình rập của một thảm họa.
NHỮNG KẺ ĐIÊN RỒ...
Trong bóng đá, giành chiến thắng khó một, duy trì chiến thắng trong một thời gian dài còn khó gấp mười. Bạn đã thấy ở Premier League 2015/16, những nhà vô địch Chelsea đã biến thành trò cười chỉ sau vài tháng lên ngôi. Jose Mourinho là một HLV rất giỏi tìm kiếm danh hiệu. Nhưng rất nhiều lần ông chứng minh sự tuyệt vọng khi cố gắng bảo vệ thành quả. Suốt sự nghiệp, vị quản lý người Bồ không ở CLB nào quá 3 năm.

Với các HLV tuyển quốc gia, nhiệm vụ này siêu khó. Không như các đồng nghiệp dẫn dắt CLB, mỗi vị trí gặp vấn đề có thể được thay thế dễ dàng bằng những bản hợp đồng xa hoa, họ phải làm việc với những lựa chọn hạn chế. Chính vì vậy, một khi xây dựng được bộ khung hoàn hảo, những quản lý đội tuyển bị cám dỗ để duy trì hiện trạng. Họ có xu hướng tin vào các học trò đã từng làm nên thành công.

Tại World Cup 2002, Roger Lemerre gần như bê nguyên xi những cầu thủ từng mang vinh quang về cho nước Pháp năm 1998 và 2000. World Cup 2010, Marcello Lippi hy vọng dàn cầu thủ đăng quang 4 năm trước đó sẽ lại làm nên lịch sử. Và World Cup 2014, đến Brazil cùng Del Bosque vẫn là những người đã thống trị trong 6 năm, kể từ 2008.

Albert Einstein cho rằng, kẻ điên rồ là những kẻ làm công việc theo một cách duy nhất lặp đi lặp lại và mong chờ những kết quả khác nhau. Nó hoàn toàn chính xác trong trường hợp này. Pháp, Italia và Tây Ban Nha đã nhận các kết quả thảm hại, gây ra vết hoen ố lớn trên danh hiệu mà họ đã giành được. 

Ngoài việc các cầu thủ già thêm và mất đi động lực, hệ thống chiến thuật mà họ đã chơi cũng không còn tính năng gây bất ngờ. Dù Tiqui-Taca mà Tây Ban Nha đã chơi từng khiến cả thế giới khuất phục, nó cũng không có nghĩa là không thể đánh bại. Và nó đã xảy ra.


Tây Ban Nha vừa có thất bại muối mặt trước Georgia

ÔM QUÁ KHỨ, LÃNG PHÍ TƯƠNG LAI
Del Bosque cần thay đổi, nhưng bằng cách nào? Với mỗi người, họ chỉ có khả năng thực hiện một cuộc cách mạng trong đời. Arsene Wenger ở Arsenal trong hai thập kỷ và mọi nỗ lực làm mới đội bóng đều thất bại. Những thay đổi chỉ là hiện tượng, không phải bản chất. Ông không bao giờ có thể khiến Pháo thủ vĩ đại thêm lần nữa. 

Del Bosque cũng ở trong tình trạng tương tự. Ngài râu kẽm đã dẫn dắt La Roja trong 8 năm, tạo ra công trình đồ sộ và bị mắc kẹt với nó. Ngay cả khi trở về từ thất bại tủi hổ trên đất Brazil, ông vẫn tuyên bố “chúng tôi chưa cần 1 cuộc cách mạng nào ở đây”. Del Bosque có niềm tin mạnh mẽ về những người mà ông mô tả là “thế hệ vĩ đại của bóng đá Tây Ban Nha, biết chơi tập thể theo cách hiệu quả nhất, đẹp nhất”.

Thật ra, Tây Ban Nha không chỉ có thế hệ của Xavi hay Iniesta, trong hai năm 2011 và 2013, tuyển U21 của họ đã vô địch châu Âu và được dự kiến để thay thế các đàn anh. Hỡi ôi, những tài năng này đã bị bỏ quên. 

Hiện tại, 5 người trong số họ được xuất hiện tại EURO 2016 và có lẽ, chỉ một mình Alvaro Morata đá chính. Còn lại, Bartra, Koke, Thiago rất ít khả năng đánh bật Ramos, Pique ở vị trí trung vệ, Fabregas, Busquets ở hàng tiền vệ. Người cuối cùng là De Gea, mặc dù hiện tại là một trong những thủ môn tốt nhất thế giới nhưng nhiều khả năng, vẫn phải nhường chỗ cho Casillas, người đã 35 tuổi và chơi hết sức thất vọng ở World Cup 2014. 



Các tài năng trẻ chưa được sử dụng nhiều ở ĐT Tây Ban Nha

Lặp lại chính mình và mong chờ một kết quả khác, liệu đã có thể gọi Del Bosque là kẻ điên rồ? Và một thảm họa mới đang chờ Tây Ban Nha ở phía trước? 

Chia sẻ

Bình luận 0