Vinh San

Chia sẻ

Bình luận 0

Không ai lạ gì việc người Anh luôn ra về rất sớm ở những giải đấu lớn, nhưng bằng cách này thì thực sự gây sốc. Họ ra khỏi châu Âu với một thất bại ê chề trước 1 đội bóng được đánh giá thấp hơn họ rất nhiều.
Hãy quên đi tầm vóc, quá khứ và những thổi phồng hay hạ thấp của truyền thông, chỉ tập trung vào trận đấu bạn sẽ thấy: Anh bị loại là hoàn toàn xứng đáng và Iceland quả thực quá tuyệt vời.

SỰ LỐ BỊCH CUỐI CÙNG
Tam sư đã mở tỷ số từ rất sớm. Nhưng thay vì hướng đến một kết thúc hoành tráng, họ quay ngược mọi thứ, để cho Iceland dẫn dắt cuộc chơi và không bao giờ trở lại. Chậm chạp, cẩu thả, bất cẩn và quá nhiều sai trái, đội bóng của Roy Hodgson không nên có được bất cứ điều gì từ màn trình diễn này. 

Ở những lần thất bại trước, áp lực nặng nề và mức kỳ vọng vượt xa thực tế được coi là lý do giết chết tuyển Anh. Nhưng lần này, đổ lỗi cho điều đó là lố bịch. Tam sư đến Pháp với sự thoải mái hiếm có. Không ai đặt mục tiêu họ phải vô địch. Một hành trình dài hơn vòng bảng đã là một phần thưởng.

Nhưng họ bị bắn hạ ngay sau đó. Trước một đội bóng đại diện cho quốc gia hơn 300.000 dân và chính họ từng thực hiện màn tàn sát 6-1 cách đây 12 năm, bao gồm cú đúp của Rooney 18 tuổi. 

Trong một giải đấu nhiều rủi ro, việc bị dẫn trước cũng không có gì hoảng hốt. Cách đây 1 ngày, Pháp đã đối mặt với nguy cơ bị loại trong 55 phút bản thân Tam sư cũng bị dẫn bàn bởi Xứ Wales. Vấn đề là cách xử lý khó khăn. Pháp làm được. Anh từng làm được. Bây giờ thì không.

Họ hầu như không có những phản ứng tích cực. Rooney cùng đồng đội vật lộn để thực hiện một số hoạt động có ý nghĩa nào đó, nhưng vô ích. Những điều chỉnh của Hodgson không làm việc. Gareth Bale đã nói, cầu thủ Anh không có đủ niềm tự hào và khao khát chiến thắng. Anh ta bị chỉ trích, nhưng nhận định ấy không hề sai.

Hình ảnh các cầu thủ đổ vật xuống sân khi tiếng còi vang lên nói lên rằng họ thất vọng ghê gớm, nhưng nó không thích hợp với những nỗ lực rời rạc và tẻ nhạt trước đó. Lố bịch và ít gây cảm giác về một sự thương hại.

ĐT Anh đã gục ngã trước 1 Iceland bản lĩnh và máu lửa hơn

TẠI SAO LẠI CÓ THẤT BẠI NÀY?
Trở lại với câu hỏi, làm thế nào người Anh lại thất bại? Câu trả lời ở đây vẫn là yếu tố tâm lý. Trong cuốn "Weeping Britannia: Portrait of a Nation in Tears", Tiến sĩ Thomas Dixon đã nói rằng nước mắt là đặc trưng của dân tộc Anh. Họ yếu đuối, ủy mị và dễ đổ vỡ. 

Người ta đã thấy Paul Gascoigne khóc ở World Cup 1990, Beckham khóc nức nở trên băng ghế dự bị sau thất bại ở World Cup 2006 và khóc thêm lần nữa trong buổi họp báo từ chức đội trưởng. Bây giờ, Rooney cũng khóc. Không chỉ anh, rất nhiều người khác cũng vậy.

Đôi khi, nước mắt không phải biểu hiện của sự yếu đuối. Một số khóc để sau đó mạnh mẽ hơn. Với người Anh, nước mắt chỉ sinh ra nước mắt. Không có sự trở lại tốt hơn, không có niềm vui, không có những bài học. Chỉ có sự phục hưng của nước mắt, của sự tang thương.

Thay vì đặt câu hỏi tại sao người Anh thất bại, hãy thử nghĩ vì sao Đức, Italia, Pháp hay cả Iceland lại thành công? Đơn giản bởi họ đến giải đấu này để phô trương bản lĩnh, niềm tự hào về một dân tộc không bao giờ sợ hãi và sẵn sàng chiến đấu dù không có gì trong tay.

Còn Tam sư, họ phơi bày cái mà Thomas Dixon gọi là “những giọt nước mắt ẻo lả” và biến nó thành thứ bản sắc thất bại. 

Từ thế hệ này qua thế hệ khác, giải đấu này kéo sang giải đấu khác. Lần lượt những giải đấu vứt đi, những thế hệ vứt đi. 

Những giọt nước mắt như của Rooney là biểu hiện thường thấy của các cầu thủ Anh sau mỗi giải đấu

Chia sẻ

Bình luận 0