Pháp - Đức, và những nét khắc vào lịch sử
Kinh Thi Các bài viết

Chia sẻ

Bình luận 0

Bóng đá không chỉ gồm sự so đọ bề dày thành tích giữa các đội bóng khổng lồ; không chỉ là cán cân lực lượng, sự so sánh phong độ, hoặc kết quả thắng - thua thuần túy trong một trận đấu cụ thể. 

Bóng đá sống mãi theo thời gian còn nhờ vào những nét khắc vĩnh viễn vào lịch sử, những dấu ấn sâu đậm mà dù được xem tận mắt, chỉ đọc qua sách báo, hay thậm chí chỉ được nghe kể, người ta vẫn sẽ nhớ mãi.

Pháp - Đức là một cặp đấu như vậy. Khi hai ứng cử viên vô địch hàng đầu của EURO 2016 gặp nhau trong trận bán kết đêm nay, thì sự hứng thú không chỉ nằm ở những bài toán hóc búa liên quan đến vấn đề lực lượng HLV Joachim Loew phải giải quyết; hoặc phong độ và tinh thần phơi phới của Paul Pogba, Dimitri Payet, Antoine Griezmann, Olivier Giroud bên phía chủ nhà. 

Người ta không chỉ chờ xem trận đấu với cái công việc quen thuộc, nhàm chán, tầm thường, là đoán xem ai sẽ thắng để vào tranh chung kết. Cặp đấu Pháp - Đức trên sân cỏ quốc tế không đơn điệu như vậy.

Các thế hệ khác nhau - không chỉ ở Đức hoặc Pháp mà cả giới hâm mộ trung lập nữa - sẽ nhớ lại những kỷ niệm khác nhau. Cũng còn tùy theo "chiến tuyến" mà người ta muốn nhớ điều gì nơi cặp đấu này. Nhớ để hoài niệm thuần túy, để tự hào, hay để... nguyền rủa, đều có lý do. Tuyệt vời nhất vẫn là, hễ Pháp và Đức gặp nhau thì lịch sử dứt khoát phải tái hiện.

Để vào đến vòng đấu này, Đức không chỉ thắng Italia. Họ còn thắng cả lịch sử - cái lịch sử rất trêu ngươi, quy định rằng khi nào người Đức cũng thắng trong môn bóng đá, trừ phi đối thủ của họ là Italia! Bây giờ, Đức đã hạ được Italia - lần đầu tiên trong khuôn khổ một giải đấu lớn. Trớ trêu thay, đấy lại là bài học, là nguồn cảm hứng tuyệt vời cho... Pháp. 

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ khi Pháp thắng Đức lần cuối cùng ở trận địa World Cup (đôi bên chưa từng gặp nhau tại EURO). Điều gì cũng phải có lần đầu tiên? Dĩ nhiên rồi, bằng không thì Đức đã chẳng có mặt trong trận bán kết đêm nay!

Khi gặp Pháp lần đầu tiên trong một trận đấu chính thức, Đức chính là nhà đương kim vô địch World Cup. Hào hùng hơn nữa, họ vừa vô địch World Cup (1954) ngay lần đầu tiên tham dự (sau đệ nhị thế chiến, đội tuyển Tây Đức chỉ được thành lập vào năm 1948). Nhưng Just Fontaine và Raymond Kopa đâu có ngán. Họ đều ghi bàn, giúp Pháp thắng 6-3 trong trận tranh hạng 3 của kỳ World Cup 1958. 

Chi tiết lịch sử khi ấy: một mình Fontaine ghi đến 4 bàn để nâng tổng số bàn thắng của ông tại World Cup 1958 lên đến con số 13 và đấy là một trong những kỷ lục vĩ đại nhất trong lịch sử bóng đá (không chỉ đứng vững đến tận bây giờ, kỷ lục của Just Fontaine chắc phải trường tồn cho đến khi nào bóng đá đỉnh cao có những thay đổi mang tính cách mạng).

Đáng nhớ nhất chắc chắn là trận bán kết World Cup 1982: sôi động, kịch tính, rùng rợn, lịch sử - điều gì cũng có trong trận đấu kỳ lạ giữa Đức và Pháp khi ấy. Lần đầu tiên FIFA áp dụng thể thức đá 11m luân lưu để phân cao thấp trong giai đoạn knock-out, và Đức đã thắng 6-5 trong màn "đấu súng" lịch sử. 

Mãi đến... vài chục năm sau, người ta mới biết đấy là cột mốc mở ra một truyền thống hào hùng cho Mannschaft - đội bóng đáng gọi là "vua đá 11m". Đức đã thua trước 1-3 ngay trong hiệp phụ mà vẫn gỡ được 3-3 để đưa trận đấu vào màn thi sút luân lưu - đấy lại là một truyền thống đáng nể khác. Rồi lại phải nhớ về cú chơi xấu hệt như ác thù lao vào con mồi của thủ môn Harald Schumacher.

Đức lại thắng Pháp lần nữa ở vòng bán kết World Cup 1986, rồi lại lần nữa ở vòng tứ kết World Cup 2014. Không nhất thiết phải hay hơn, đẹp hơn, nhưng Đức luôn hiệu quả hơn trong khi hiệu quả là điều cuối cùng mà các nghệ sĩ Pháp hào hoa phong nhã thời Michel Platini có thể biết đến. 

Xin nhắc lại: đấy là ký ức xưa, là truyền thống, là lịch sử bảo thế! Bây giờ đã khác? Đấy lại là chuyện của trận đấu hấp dẫn đêm nay - cũng là trận đấu lớn nhất của toàn bộ EURO 2016!

Chia sẻ

Bình luận 0