Vịnh San

Chia sẻ

Bình luận 0

Sốc. Kinh hoàng. Thảm họa. Tất cả những từ đó vẫn không đủ để mô tả cảm giác của người Tây Ban Nha sau khi đội bóng của họ nhận thất bại tủi hổ trước Georgia. Và có thể, nó không phải thất bại cuối cùng.
Georgia hiện đang xếp thứ 137 thế giới, tức là cách Tây Ban Nha 131 bậc, một khoảng cách mênh mông. Thế nhưng ngay tại Madrid, họ lại ăn mừng chiến thắng lớn nhất lịch sử, trước những nhà ĐKVĐ châu Âu.

Trong đêm, La Roja hoàn toàn bất lực để phá vỡ hình khối phòng ngự kiên cố của Georgia. Và khi vẫn còn loay hoay thì Jambul Jigauri đã lẻn vào vòng cấm, chuyền bóng cho Okriashvili ghi bàn duy nhất. Niềm kiêu hãnh của xứ đấu bò bị kéo sập. Chỉ còn nỗi ê chề.

MỘT ĐỘI BÓNG LẠC LỐI
Bạn có thể nói rằng đây chỉ là một trận giao hữu. Song điều đó không có nghĩa là Tây Ban Nha có thể để thua. Ngoài sự chênh lệch vô bờ bến giữa hai đội, họ còn nhận thức rõ, phải chiến thắng để gây dựng sự tự tin khi bước vào EURO. Họ đã chơi với những cầu thủ tốt nhất và không có nghi ngờ gì về việc De Gea, Ramos, Pique, Alba, Busquets, Silva sẽ là bộ khung tại EURO 2016. 

Có một cái gì đó nghiêm trọng đang xảy ra. Tây Ban Nha đang xây dựng lại hình ảnh nhà vô địch sau ô nhục World Cup 2014 nhưng dường như, họ cố gắng trong tuyệt vọng. Không thể cứu vãn hay thay đổi, thời đại của La Roja đã hết.

Người Tây Ban Nha đã thống trị quá lâu, từ EURO 2008, World Cup 2010 đến EURO 2012. Họ đã có một thế hệ tuyệt vời, một lối chơi tuyệt vời. Nhưng tất cả đều biết, nó sẽ không kéo dài mãi. 

Trong cuộc chiến chống lại quy luật đào thải, Del Bosque đã miễn cưỡng thay đổi hệ thống chiến thuật. 2 năm qua, nó đã không đi đến đâu. La Roja ở trình trạng lấp lửng giữa bóng đá kiểm soát và tấn công trực diện. 

Quá khó để từ bỏ một công thức chiến thắng và tìm kiếm một công thức khác, mà không biết chắc sẽ thành công hay không. Hơn nữa, lỗi không nằm ở Tiqui-Taca. Vẫn có thể thành công với phong cách này nếu có đủ sự tinh tế và sáng tạo cần thiết. Họ đã không có.   

Trong khi đó, Puyol, Xavi, David Villa, Xabi Alonso, Torres đi vào quá khứ còn Iker Casillas, Iniesta lại quá già cho những tham vọng mới. Những người như Busquets, Silva, Ramos, Pique lại cho phép mình đặc quyền được thất bại. Họ thiếu nghiêm trọng một thủ lĩnh để thúc đẩy khát khao chiến thắng như Puyol đã làm. 

ĐT TBN bây giờ không còn mẫu cầu thủ mang tố chất thủ lĩnh như PuyolĐT TBN bây giờ không còn mẫu cầu thủ mang tố chất thủ lĩnh như Puyol
ĐT TBN bây giờ không còn mẫu cầu thủ mang tố chất thủ lĩnh như Puyol

ĐÓN NHẬN MỘT THẢM HỌA MỚI
Người ta đã nghĩ rằng Tây Ban Nha chuẩn bị đón nhận những vinh quang sau khi La Liga của họ một lần nữa phủ quyền lực lên toàn châu Âu. Nhưng than ôi, câu chuyện của CLB và ĐTQG là rất khác nhau. 

Thử đặt câu hỏi, có bao nhiêu cầu thủ chơi ở trận chung kết Champions League 2015/16 hiện diện trong bộ khung chính của La Roja? Chỉ có 2, đều là những hậu vệ, gồm Ramos và Juanfran, người duy nhất đá hỏng phạt đền tại San Siro. Còn nhà vô địch Europa League, Sevilla đóng góp bao nhiêu cầu thủ? Chỉ một, thủ môn số ba Sergio Rico.

Những năm gần đây, ai cũng thấy sức mạnh của Real là BBC, Barca là MNS, Atletico là HLV Simeone cùng Griezmann. Không ai trong số đó mang quốc tịch Tây Ban Nha. Bây giờ, nơi gửi gắm niềm hy vọng của họ là Morata - tiền đạo dự bị của Juve, Silva cùng Fabregas - hai người vừa trải qua mùa giải thảm khốc ở Man City và Chelsea.

Còn Iniesta? Mùa vừa qua, tiền vệ 32 tuổi chỉ đá chính 25 trận ở La Liga, ghi 1 bàn và kiến tạo 2, tạo ra 1,1 cơ hội mỗi trận. Những con số nghèo nàn này không thể làm cơ sở để hy vọng. Mặc dù, vẫn biết anh ta là một cầu thủ đẳng cấp. 

Vậy thì chờ đợi gì ở Tây Ban Nha tại EURO 2016? Họ đến với giải đấu này như thể để đón nhận một thảm họa mới. Sẽ không ngạc nhiên nếu La Roja ra về với những cái đầu cúi thấp.

Chia sẻ

Bình luận 0