EURO 2016: Tập thể lên ngôi, sao số im tiếng
Vịnh San

Chia sẻ

Bình luận 0

Sau 30 ngày, 51 trận đấu, 108 bàn thắng và một nhà vô địch, EURO 2016 đã kết thúc. Cuối cùng đọng lại là gì? Đó là chân lý về một tập thể luôn lớn hơn ngôi sao.

SỰ BẤT LỰC CỦA CÁC NGÔI SAO
Trong quá khứ, Sir Alex Ferguson từng nói, “chỉ cần cho tôi Zinedine Zidane và 10 miếng gỗ, tôi sẽ vô địch Champions League”. Huyền thoại người Pháp là mẫu cầu thủ định nghĩa chiến thắng. Nhưng chắc chắn, anh không thể làm điều đó một mình.

Tại World Cup 1998, Zidane phải đến trận chung kết mới thực sự tỏa sáng. Trước đó, Pháp không bao giờ đi đến trận cuối cùng nếu không có sự chắc chắn của hàng thủ và những bàn thắng của Blanc hay Thuram. Tại EURO 2000, mọi đóng góp của Zidane sẽ là vô nghĩa nếu Wiltord cùng Trezeguet không ghi 2 bàn thắng vào lưới Italia ở chung kết.  


Chúng ta đang sống trong một thời đại mà những nhân vật siêu anh hùng chỉ có trên phim ảnh. Maradona thần thánh biến Napoli thành một thế lực và mang lại chức vô địch World Cup 1986 cho Argentina không bao giờ còn xuất hiện. Bây giờ, việc sở hữu một ngôi sao thậm chí còn mang đến tai họa nhiều hơn là ích lợi.

Argentina không có bất cứ điều gì với Lionel Messi, dù vào tới 4 trận chung kết. Một mình Gareth Bale không đủ để kéo Xứ Wales vào chung kết. Ibrahimovic thậm chí ra về ngay sau vòng bảng bởi anh quá cô đơn trong đội hình Thụy Điển nghèo nàn nhân tố tốt.

Ibrahimovic tài năng xuất chúng cũng không thể 1 mình kéo Thụy Điển thoát cảnh loại ngay từ vòng bảngIbrahimovic tài năng xuất chúng cũng không thể 1 mình kéo Thụy Điển thoát cảnh loại ngay từ vòng bảng

Pháp có một số tài năng lớn, nhưng họ tỏa sáng rời rạc và không kết nối với nhau. Ban đầu là Payet, thi thoảng là Pogba và phụ thuộc hoàn toàn vào Griezmann trong phần còn lại giải đấu. Khi tiền đạo 25 tuổi bất lực để đánh bại Rui Patricio, Les Bleus qua đời.

GIÁ TRỊ TẬP THỂ
Trước thềm EURO 2016, Bồ Đào Nha không phải là một ứng viên sáng giá. Tất cả đều có thể hình dung ra cách mà họ sẽ chơi và chờ đợi kết cục giống như những lần khác. Thế nhưng Fernando Santos đã làm một điều tưởng như điên rồ, và không thể: Giảm thiểu ảnh hưởng của Ronaldo, khuyến khích phần còn lại tạo ra một tập thể chiến thắng.

Ronaldo có thể thành 1 siêu HLV

Cristiano Ronaldo bước vào chung kết EURO với khát khao chinh phục cúp bạc. Sau hơn 20 phút, anh rời sân với những giọt nước...

Đêm chung kết, Ronaldo rời sân từ phút 25. Điều tưởng như bất lợi này lại trở thành yếu tố quyết định mang về chiến thắng. Không còn cái bóng vĩ đại trên sân, các cầu thủ được rũ bỏ trách nhiệm phục vụ anh ta và chơi trận đấu của mình. Họ trở nên mạnh mẽ hơn, kiên quyết hơn và táo bạo hơn. 

Eder, một người bị hoài nghi và thô kệch hóa thân thành người hùng như vậy. Anh ta dẫn bóng, đè người và thực hiện cú sút từ ngoài vòng cấm với sự tự tin cao độ. Eder tin vào năng lực bản thân, tương tự các đồng đội khác tin rằng mình có thể làm điều gì đó mà không cần phải trông ngóng cái tên nổi tiếng Ronaldo.

Bồ Đào Nha vượt qua Pháp ở trận chung kết EURO 2016 khi Ronaldo đã rời sânBồ Đào Nha vượt qua Pháp ở trận chung kết EURO 2016 khi Ronaldo đã rời sân

Bồ Đào Nha không phải là đội bóng mạnh nhất, hay được yêu thích nhất. Tuy nhiên, họ đáng được tôn trọng bởi sự hòa hợp tập thể, những người chiến đấu hết mình vì mục tiêu chung. Ngay cả Ronaldo, ở giải đấu này, cũng có thể thấy anh ta chấp nhận hy sinh mục tiêu cá nhân cho danh vọng tập thể. Ngôi sao 3 lần giành Quả Bóng Vàng chịu khó chơi lùi, hỗ trợ phòng ngự và chuyền bóng khi có cơ hội (mặc dù vẫn vô địch về số lần dứt điểm).

Bồ Đào Nha vô địch. Trước đó, Atletico Madrid vào đến chung kết Champions League và Leicester đăng quang Premier League. Đến lúc này, thế giới buộc phải nhìn lại và thừa nhận giá trị tập thể. 
Thay vì xây dựng đội bóng quanh một nhân tố tốt hoặc bỏ số tiền khổng lồ cho một vài ngôi sao (như M.U chuẩn bị mua Pogba với 100 triệu bảng), họ nên phát triển dựa trên tính bền vững. 10 miếng gỗ đoàn kết, gắn bó và được sắp xếp hợp lý luôn có giá trị hơn một Zidane.

Chia sẻ

Bình luận 0