VỊNH SAN

Chia sẻ

Bình luận 0

Một giải đấu lẽ ra đã rất tuyệt vời, nhưng đang mang đến quá nhiều thất vọng. Ở đó, các đội sợ thua hơn là muốn thắng, thận trọng hơn là phiêu lưu và tẻ nhạt hơn là sôi động.
NHỮNG TRẬN ĐẤU BỊ KÉO DÀI LÊ THÊ
Tại EURO 2012, 4 trận vòng knock-out đầu tiên (không có vòng 1/8) đã có 9 bàn thắng được ghi. Tất cả đều diễn ra trong 90 phút đầu tiên. Chỉ có duy nhất một trận giải quyết bằng loạt luân lưu (Anh - Italia). Mặc dù vậy, đó không phải trận đấu có chất lượng chuyên môn thấp. Tam sư và Azzurri đã ném về phía nhau tổng cộng 44 cú sút và 53% trong số đó là trúng đích.

Tại EURO 2008, cũng vòng tứ kết có tới 11 bàn thắng và chỉ có 3 trong số đó thực hiện sau phút 90. Ở loạt đấu đó cũng có một trận phân định thắng thua trên chấm phạt đền và trùng hợp, lại có sự tham gia của người Italia.

Còn bây giờ, 3 trận knock-out đầu tiên chỉ ghi nhận 4 lần nổ súng. Trong số này, 1 là pha phản lưới, 1 ở phút 117 và 2 trận bị kéo dài sang hiệp phụ. Nếu chỉ tính khoảng thời gian chính thức, chỉ có 16 cú dứt điểm tung ra, trung bình 5,3 mỗi trận và 2,6 mỗi đội. Cá biệt, trận đấu giữa Croatia và Bồ Đào Nha không có pha dứt điểm nào trúng đích cho đến tận phút 117.

Đó là màn trình diện tệ hại hàng đầu trong lịch sử giải đấu. Cả hai đều không cố gắng giành chiến thắng. Mục tiêu của họ là không thủng lưới và thi đấu như thể thử thách lòng kiên nhẫn của người hâm mộ. Pha dứt điểm đầu tiên xuất hiện vào phút 24 và thời gian trôi đi trong sự nhạt nhẽo, vô vị.

Họ hoàn toàn có thể làm một điều gì đó khác. Bồ Đào Nha có Ronaldo đã ghi 51 bàn thắng ở mùa giải 2015/16 và vừa có đêm diễn tuyệt hảo trước Hungary. Bên Croatia, họ sở hữu chân chuyền cự phách Luka Modric và cầu thủ chạy cánh đạt phong độ cao Ivan Perisic.

Vấn đề là họ từ chối tham gia vào trận đấu, thiếu khao khát nhưng lại có thừa sự sợ hãi. Không chỉ bị kéo dài tới 120 phút, cuộc chơi này còn kéo dài lê thê bởi 954 đường chuyền vô thưởng vô phạt, 1.707 cú chạm bóng không mục đích và thiếu ý tưởng sáng tạo. Đôi khi các cú sút được tung ra, rồi nhanh chóng biến mất vào hư không. 
 


CHỦ NGHĨA CƠ HỘI LÊN NGÔI
Cặp đấu Xứ Wales - Bắc Ireland cũng là một sự tra tấn. Các khán giả truyền hình đã không chìm vào giấc ngủ sớm bởi những âm thanh huyên náo trên khán đài. Những bài hát bất tận của CĐV hai đội đã cứu trận đấu.

Xứ Wales và Bắc Ireland đều chung ý nghĩ giết chết trận đấu khi chơi với sơ đồ 3-5-1-1 và tư tưởng thận trọng thái quá. Cả hai không muốn cầm bóng và tìm kiếm cơ hội phản công. Dĩ nhiên nó không đến bởi không đội nào muốn mạo hiểm di chuyển lên phía trước. Thật may là pha phản lưới của Gareth McAuley đã không để thời gian buồn tẻ này kéo dài thêm.

Té ra trận đấu giữa Ba Lan và Thụy Sỹ lại là cuộc chạm trán tốt nhất trong ngày. Nó bao gồm 2 bàn thắng, khoảnh khắc bùng nổ của Xherdan Shaqiri và kết thúc bằng cảm xúc tuyệt vời trong loạt đấu súng. Mặc dù vậy, chừng đó vẫn là quá ít để thay đổi cảm nghĩ về sự nhàm chán của giải đấu này.

Nó đã rất tệ từ vòng bảng khi 27/36 trận kết thúc với kết quả hòa hoặc chênh lệch 1 bàn. Cho đến nay, trung bình 1,87 bàn/trận là hiệu suất kém cỏi nhất kể từ năm 1992. Để chứng kiến một pha lập công, người hâm mộ phải chờ trung bình 49 phút. Ngoài ra, có tới 14 bàn được ghi ở 15 phút cuối hiệp một và 22 bàn được ghi sau phút 75.

Hiển nhiên là các đội không chịu nhập cuộc một cách tích cực. Họ chơi với thái độ thận trọng và chỉ dám dâng cao khi nhận thấy đối thủ đã mỏi mệt và mất tập trung. Đó là biểu hiện của chiến thuật rình rập, chủ nghĩa cơ hội thay vì chủ động tấn công và áp đặt quyền lực lên phe đối lập.

Một giải đấu lẽ ra đã rất tuyệt vời, nhưng đang mang đến quá nhiều thất vọng.     

Chia sẻ

Bình luận 0