Vịnh San

Chia sẻ

Bình luận 0

Nếu như Italia đã chứng minh, một đội bóng không cần tới ngôi sao, chỉ cần một HLV xuất sắc là đủ để làm nên chuyện thì Bỉ và Xứ Wales cung cấp điều ngược lại: một đội bóng không cần HLV, chỉ cần các cầu thủ là đủ.
GÃ VÔ DỤNG TRÊN ĐƯỜNG PITCH
Tại vòng 1/8, Bỉ đã đánh bại Hungary với tỷ số 4-0. Trước đó, tại vòng bảng, họ cũng tạo nên chiến thắng rực rỡ 3-0 trước CH Ireland. Những nhân vật nào xứng đáng được tôn vinh? Đó là De Bruyne, Eden Hazard và Lukaku. Điều ngạc nhiên là chỉ mới đây thôi, sau trận thua tan nát trước Italia, Marc Wilmots đã dọa rằng sẽ tống những cầu thủ này lên băng ghế dự bị.

Một nguồn tin từ nội bộ tuyển Bỉ cho hay, các kết quả tích cực được tạo ra bởi các cầu thủ. Họ kiểm soát mọi diễn biến trên sân và đóng vai trò quyết định. Còn Wilmots, ông ta chỉ đơn giản là lựa chọn đội hình, mà như chúng ta biết, 3 cái tên kia cùng một số ngôi sao khác đương nhiên đá chính.

ESPN cũng cho hay, họ được cung cấp thông tin rằng, Wilmots không nhận được sự tin tưởng của các học trò. Những buổi tập mà ông ta chủ trì thường có nội dung rất cơ bản. Không có phát kiến mới mẻ về chiến thuật, không có những nội dung phức tạp để đối phó với tình huống bất lợi không may gặp phải, nó diễn ra nhàm chán, vô vị và chỉ bao gồm các điều nhỏ nhặt.

Nếu như Marc Wilmots chỉ cần để các ngôi sao của ĐT Bỉ ra sân là hết trách nhiệm...

Khi người quản lý không được tôn trọng, các cầu thủ phải cứu lấy tương lai đội bóng và chính bản thân bằng cách tự chiến đấu. Sự việc này gần giống với Chelsea năm 2012. Didier Drogba đã tiết lộ rằng, anh cùng các đồng đội như Bosingwa, Ivanovic, Lampard mới là những người quyết định chiến thuật sẽ chơi, không phải Di Matteo. 

Không đến mức như Wilmots hay Di Matteo, nhưng Chris Coleman cũng không giữ một vai trò quan trọng ở tuyển Xứ Wales. 

KẺ PHÓ MẶC CHO SIÊU SAO
Trước khi dẫn dắt Xứ Wales, Coleman từng quản lý 4 đội bóng khác nhau nhưng đều nhận kết cục như nhau: 2 lần từ chức và 2 lần bị sa thải. Ông ta cũng chưa bao giờ là lựa chọn được yêu thích cho chiếc ghế HLV của The Dragons và ngay cả trong thời gian nắm đội, luôn đối mặt với nguy cơ phải ra đường.

7 trận đầu tiên dưới triều đại Coleman, Xứ Wales thua 6, bao gồm những thất bại vỡ mặt như 1-6 trước Serbia, 1-7 trước Hà Lan và thua cả những đội bé hạt tiêu như Georgia (0-5) hay Moldova (2-3). Mọi chuyện chỉ tốt dần lên khi ông ta tình cờ phát hiện ra sơ đồ 3-4-2-1 phòng ngự và chờ đợi cơ hội phản công bằng tốc độ của Gareth Bale cùng hai cầu thủ chạy cánh Taylor-Gunter. 

Trong suốt chiến dịch vòng loại, Coleman chỉ thay đổi hệ thống một lần, chuyển sang 4-5-1 với Bale đá tiền đạo cắm. Còn lại, ngay cả trước đối thủ rất yếu như Đảo Síp hay Andorra, Xứ Wales cũng chơi tiêu cực và phụ thuộc hoàn toàn vào tài năng của siêu sao khoác áo Real. 

Nếu không có Bale, mọi tính toán của Coleman đều vô dụng. Ông ta không phải mẫu quản lý nổi bật về chiến thuật và có khả năng ứng biến nhanh nhạy. Trước khi bước vào EURO 2016, Xứ Wales chơi 4 trận giao hữu và đều không thể chiến thắng. Lý do là Bale vắng mặt trong 3 trận và 1 trận chỉ xuất hiện trong 26 phút. 

Trước đó, trong khuôn khổ vòng loại, đội bóng của Coleman chỉ thua trận 1 lần, gặp Bosnia. Không khó để lý giải nguyên nhân: Bale bị chấn thương bắp chân và mới hồi phục cách đó vài ngày (rồi lại tái phát chỉ 1 tuần sau đó). 

... thì Chris Coleman lại trông chờ cả vào Gareth Bale

Khi các HLV chỉ làm công việc đơn giản là điền 11 cái tên vào danh sách xuất phát, đẩy các cầu thủ ra sân với một cái vỗ vai và phó mặc mọi thứ, liệu có quá không khi gọi họ là những bù nhìn giữ ruộng dưa? 

Đêm nay, chúng ta sẽ có hai gã như vậy tại Lille. 

Chia sẻ

Bình luận 0