Zanetti không có gì hối tiếc với 19 năm cùng Inter
Sơn Hải

Chia sẻ

Bình luận 1

Thấm thoắt 4 năm đã trôi qua từ ngày Javier Zanetti nói lời từ biệt sự nghiệp quần đùi áo số. Chàng cầu thủ không tuổi ngày nào nay đã trở thành Phó Chủ tịch Inter Milan. Không phải ai khác, chính Zanetti là gạch nối liên kết người hâm mộ Inter với những ông chủ châu Á. Còn về phần Zanetti, anh ở đâu, sống ra sao kể từ ngày giải nghệ?

Sự nghiệp bóng đá đỉnh cao của Zanetti kéo dài trong 22 năm, và anh có tới 19 năm khoác áo Inter Milan. Tại đây, anh là biểu tượng không thể thay thế của CLB, chứng kiến Inter trải qua vô vàn sự kiện lịch sử. Chính vì lý do đó, Zanetti lập tức được Inter treo áo số 4 tri ân ngay sau ngày anh giải nghệ. Nhưng với Zanetti, giải nghệ không có nghĩa anh được cho phép bản thân nghỉ ngơi. Từ quê nhà Argentina cho đến quê hương thứ hai là Italia, Zanetti vẫn tất bật đi lại phục vụ công việc của một cựu danh thủ.

Ở tuổi 45, khó có thể tin nổi lịch làm việc dày đặc Zanetti bám sát hàng ngày: Vận hành một quỹ phi lợi nhuận giúp đỡ hơn 1.000 trẻ em tại Argentina, thực hiện nghĩa vụ trên cương vị Phó Chủ tịch Inter Milan, rồi còn quản lý một nhà hàng bít tết mới mở tại Milan nữa. Bản thân Zanetti là một quý ông nấu ăn không tồi, nhưng nhờ có công việc kinh doanh, anh mới có thể trải nghiệm việc nấu ăn trong lúc mặc nguyên đồ vét.

Qua 20 năm thi đấu cho Inter, gương mặt và mái tóc của Zanetti gần như không thay đổiQua 20 năm thi đấu cho Inter, gương mặt và mái tóc của Zanetti gần như không thay đổi

Thời còn thi đấu, biệt danh của Zanetti là "máy kéo". Suốt hơn 2 thập niên gắn liền sự nghiệp quần đùi áo số, anh luôn chạy không biết mệt mỏi, không ngơi nghỉ suốt cả trận. Zanetti nằm trong số ít những cầu thủ có khả năng bao quát toàn bộ mặt sân dựa vào những bước chạy của anh. Nhưng đến thời điểm Zanetti trở thành đội trưởng tại Inter, mọi người đều gọi anh là "đội trưởng", chứ không còn là "máy kéo" nữa. Nhưng trong thâm tâm, Zanetti vẫn luôn ghi nhớ biệt danh đó như một dấu mốc trong sự nghiệp của anh.

Thể lực dường như vô tận Zanetti có được không chỉ nhờ thể chất thiên bẩm cùng lối sống lành mạnh duy trì suốt sự nghiệp thi đấu. Zanetti chưa bao giờ ngần ngại chia sẻ về quãng thời gian lao động khó nhọc trước khi trở thành cầu thủ chuyên nghiệp. Thậm chí trong mắt anh, quãng thời gian làm phụ hồ bên cạnh cha, cũng như làm công việc giao sữa hồi nhỏ mới là khoảng thời gian tuyệt vời nhất. Nhờ những việc làm như vậy, cậu bé Zanetti có thể phụ giúp gia đình ngay từ khi còn rất nhỏ.

Từng là đội trưởng được yêu thích nhất trong lịch sử CLB, nhưng khi mới đến, Zanetti cũng chỉ như người xa lạ trong mắt các cổ động viên. Anh hồi tưởng: "Ngày đó tôi đến Inter cùng lúc với Sebastian Rambert. Ban lãnh đạo và đội trưởng Bergomi đều ở đó chào đón chúng tôi. Nhưng Milan chào đón tôi bằng một ngày mưa tầm tã. Cả đội phải đến trại tập huấn, và tôi xách đôi giày theo, nó được gói trong túi nhựa. Dĩ nhiên chẳng ai nhận ra cả, hồi đó tôi chỉ là cầu thủ vô danh mà thôi. Mùa đầu tiên ở Inter tôi sống một mình, và ít liên lạc với bên ngoài, điện thoại di động hồi đó mới có và đắt lắm. Tôi phải mua thẻ điện thoại rồi ra ngoài nói chuyện cùng bạn gái. Mỗi lần như vậy mất cả giờ đồng hồ, mọi người thì đứng chờ bên ngoài làu bàu chửi, nhất là vào mùa Đông. Lạnh đóng băng luôn, nhưng tôi vẫn... kệ họ và nói chuyện tiếp".

Zanetti từng được Sir Alex mời về M.U nhưng anh đã từ chối để cống hiến trọn đời cho InterZanetti từng được Sir Alex mời về M.U nhưng anh đã từ chối để cống hiến trọn đời cho Inter

Tại Inter, Zanetti còn được ví như "Người không tuổi" vì suốt 20 năm, anh đều để chung một kiểu tóc, thậm chí... khuôn mặt cũng gần như không thay đổi nhiều. Quý ông Zanetti giải nghệ ở tuổi 40 nhìn chẳng khác nào cậu trai Zanetti mới đến đội bóng lúc còn đôi mươi. Sau này Zanetti chia sẻ kiểu tóc đó anh để do... mẹ anh cắt và bà thấy đẹp. Còn về khuôn mặt của Zanetti, mọi thứ hoàn toàn tự nhiên, có lẽ vì anh chưa bao giờ có ý định thử thay đổi phong cách, để râu tóc như những danh thủ khác. Zanetti chúng ta biết chỉ quan tâm xỏ giày ra sân thi đấu tốt mỗi tuần.

Quãng thời gian đen tối nhất trong sự nghiệp Zanetti là giai đoạn 1999-2004. Đó là lúc anh đang ở phong độ đỉnh cao, nhưng Inter lại chịu cảnh trắng tay nhiều năm. "Dù CLB không có danh hiệu, tôi vẫn tin sắp tới thời điểm Inter nổi lên", Zanetti nói. "Tôi đã nói về chuyện đó với chủ tịch Moratti và gia đình. Làm đội trưởng, tôi có trách nhiệm trở thành biểu tượng của CLB. Có những lúc khó khăn, nhưng ban lãnh đạo vẫn đặt niềm tin vào đội bóng họ đã xây dựng lên, nhằm đạt thành tích đã đặt ra. 

Tại Inter, CLB giúp tôi có cảm giác như một cậu con trai trong gia đình lớn vậy. Không phải tôi không có cơ hội đầu quân cho CLB khác. Cuối thập niên 90, từng có tin M.U muốn chiêu mộ tôi. Trên thực tế, tôi từng gặp Ferguson một lần tại sân bay, lúc đến Anh du lịch cùng vợ. Chúng tôi có nói chuyện về bóng đá, nhưng tôi luôn khẳng định quan điểm ở lại Inter dù đội bóng gặp khó khăn. Ngoài M.U ra còn có vài CLB lớn khác ngỏ lời, nhưng tình yêu tôi dành cho Inter luôn vượt lên trên họ".

Sau nhiều năm mòn mỏi, cuối cùng Zanetti cũng có được đỉnh cao vinh quang cùng Inter với cú ăn ba năm 2010Sau nhiều năm mòn mỏi, cuối cùng Zanetti cũng có được đỉnh cao vinh quang cùng Inter với cú ăn ba năm 2010

Quãng thời gian nếm mật nằm gai của Zanetti cùng Inter cuối cùng cũng đến lúc tỏa sáng. Juventus và AC Milan dính đến bê bối dàn xếp tỷ số Calciopoli. Inter không chỉ được nhận 2 cúp Scudetto được tước đi từ Juventus, mà họ còn có cơ hội khẳng định vị thế tuyệt đối trong trang sử mới của bóng đá Italia. Và Inter đã làm được, với 5 năm thâu tóm gần như mọi danh hiệu tại Italia. Inter còn có cơ hội trực tiếp rút ruột đối thủ, tiêu biểu là Zlatan Ibrahimovic.

"Zlatan là một cầu thủ tuyệt vời", Zanetti nhận định. "Cậu ấy là một nhân cách lớn, một cầu thủ có thể làm nên khác biệt. 3 mùa giải cậu ấy gắn bó cùng chúng tôi đầy ắp những danh hiệu. Nhưng thứ khiến tôi không bao giờ quên là những gì cậu ấy thể hiện trên sân tập. Bóng lơ lửng trên không, Zlatan giơ chân cao quá đầu đồng đội, rồi ghi bàn bằng một pha chạm bóng chẳng ai từng chứng kiến được. Cậu ấy học taekwondo, vậy nên có khả năng di chuyển đáng ngạc nhiên. Những cầu thủ cao lớn như vậy thường không mấy kỹ thuật, nhưng cậu ấy hoàn toàn khác biệt. Thật may khi có cậu ấy làm đồng đội".

Nhưng cuối cùng, Zanetti và Inter cũng phải đối đầu với Zlatan. Trận bán kết lượt về Champions League năm 2010, Zanetti và các đồng đội phải gồng mình chống đỡ những pha bóng tấn công rát mặt của Barcelona. Zanetti nhớ lại: "Chúng tôi đã chơi tấn công tuyệt hay ở lượt đi, dù bị dẫn trước sớm, nhưng vẫn tự tin giành chiến thắng 3-1. Trận lượt về là một buổi tổng phòng ngự. Thực ra chúng tôi đâu có định làm như thế, nhưng tất cả thay đổi vì Motta nhận thẻ đỏ ngay phút 30. Chúng tôi phải thể hiện toàn bộ phẩm chất, sức mạnh mình có để chiến đấu lọt vào chung kết, trước đội bóng mạnh nhất thế giới. Tôi vẫn nhớ hôm đó Eto'o xông xáo đến mức nào. Cậu ta phải đá hậu vệ cánh phải dù vốn là tiền đạo, vì CLB cần có người ngăn cản Messi. Cậu ấy hy sinh vì đội bóng tới mức đó, và nhờ những cầu thủ như vậy chúng tôi mới lọt được vào chung kết".

Cú ăn ba lịch sử của Inter năm đó mang rõ dấu ấn của Người đặc biệt Jose Mourinho, từ cách sắp xếp đội hình, đến việc đối đáp với báo chí. Chia sẻ về Mourinho, Zanetti nói ông là một HLV siêu hạng với tính cách mạnh mẽ, có khả năng chuẩn bị trước đến từng chi tiết nhỏ nhất trong mỗi trận đấu. Mourinho cẩn trọng nhằm giúp từng cầu thủ có thể biết chính xác mình phải làm gì, phản ứng trước mỗi tình huống ra sao mỗi khi vào sân. Nhờ vậy, 2 năm Mourinho gắn bó cùng Inter chính là giai đoạn CLB này thành công rực rỡ nhất. Với Zanetti, chức vô địch Champions League càng ý nghĩa hơn khi nó đến vào trận đấu thứ 700 anh khoác áo Inter.

Những lời tán dương của các đồng nghiệp là minh chứng rõ nhất cho sự nghiệp vẻ vang và đáng trân trọng của ZanettiNhững lời tán dương của các đồng nghiệp là minh chứng rõ nhất cho sự nghiệp vẻ vang và đáng trân trọng của Zanetti

Thi đấu bền bỉ, xuất sắc trong màu áo Inter, nhưng Zanetti lại vô duyên trong màu áo đội tuyển Argentina. Dấu ấn lớn nhất anh để lại là cú sút phạt vào lưới ĐT Anh ở France 98. Sau đó, anh bị 2 đời HLV Argentina lãng quên ở các kỳ World Cup: Jose Pekerman tại World Cup 2006, và Diego Maradona vào World Cup 2010. "Tôi không nói chuyện với những HLV đó về lý do tôi không được dự World Cup, và cũng không muốn nói", Zanetti chia sẻ. "Chỉ là chuyện nước chảy mây trôi thôi. Tôi cảm thấy không có gì phải hối tiếc khi không được dự World Cup cả. Đó là một phần của bóng đá, và bạn phải học cách chấp nhận, tiến về phía trước thay vì ngồi nhìn lại những chuyện như thế".

Zanetti đã khép lại sự nghiệp huy hoàng của mình từ lâu, nhưng những dấu ấn anh để lại vẫn còn mãi. Người hâm mộ Inter 4 năm qua vẫn chưa hề nguôi ngoai nhớ về hình bóng người đội trưởng với tấm băng thủ quân trên cánh tay, xốc vác cả đội đứng lên sau mỗi trận đấu. Chứng kiến thành tích bết bát của Inter hiện tại, họ càng nhớ anh nhiều hơn, nhưng Zanetti không nghĩ như thế. Anh ngồi trên khán đài, quan sát những hậu bối chơi bóng, lòng thầm nhủ: "Cố gắng lên nào các chàng trai trẻ, có quyết tâm, kiên trì thì ngày mai tươi sáng sẽ đến thôi".

Chia sẻ

Bình luận 1