Với ông giáo Wenger, thất bại là nỗi ám ảnh
Hùng Quang (theo France Football)

Chia sẻ

Bình luận 0

22 năm gắn bó với Arsenal đã đưa HLV Arsene Wenger đến đỉnh cao danh vọng cũng như chạm đáy sự thất vọng. Và trong suốt khoảng thời gian kéo dài gần 1/4 thế kỷ đó, ông không ít lần cảm thấy cô đơn đến tuyệt vọng… BĐCS xin chia sẻ trong bài phỏng vấn độc quyền với France Football, HLV Arsene Wenger đã tiết lộ những bí mật ít ai biết về cảm giác sâu bên trong ông trong những ngày tại vị ở Arsenal. 

- Arsene, chuyện khó khăn nhất trong vai trò HLV của ông là gì?
+ Thất bại. Mỗi thất bại là một cơn ác mộng. Bạn phải chấp nhận thực tế rằng, bạn ở lại CLB càng lâu thì bạn càng cảm thấy tội lỗi nhiều hơn sau những thất bại lớn. Bạn ở lại CLB càng lâu, mọi thứ càng trở nên khó khăn vì bạn biết mức độ ảnh hưởng của thất bại với mọi người. Họ sẽ có ngày cuối tuần tồi tệ nếu thất bại. Và có lẽ họ sẽ khóc nữa.

Khi đặt bút ký hợp đồng đầu tiên, bạn sẽ không quan tâm đến nhiều chuyện như vậy, bởi lẽ khi đó bạn vẫn chưa biết CLB có ý nghĩa với người hâm mộ đến thế nào. Nhưng rồi thời gian trôi đi, bạn sẽ cảm thấy khó khăn. Dần dần, bạn cảm thấy mình là người có lỗi.

- Ông đã đối phó với cuộc biểu tình phản đối của Gooners như thế nào?
+ Thực tế thì cộng đồng fan Arsenal có rất nhiều ý kiến trái chiều. Những người phản đối tôi chỉ là số ít. Họ đôi khi hành động rất vô lý, ví dụ như thuê máy bay giăng biểu ngữ đầy thù nghịch với tôi tại Emirates mùa trước.

- Làn sóng phản đối đó có ảnh hưởng đến mùa giải của Arsenal không?
+ Có lẽ là có. Thái độ của tôi quả thật có ảnh hưởng đến phong độ của đội. Tại một số thời điểm, các cầu thủ đã tìm đến và hỏi tôi rằng: “Chuyện gì đang xảy ra vậy HLV?”. Những lúc đó, tôi thiếu quyết đoán và tạo ra không khí không rõ ràng trong phòng thay đồ. Và không có gì tệ hơn khi các cầu thủ cảm thấy bạn không hoàn toàn cam kết với họ. Vì thế, có những lúc tôi đã nói rằng: “Tôi vẫn ở lại đây, nhưng chúng ta phải thắng những trận đấu này”.

- Thời gian trước ông thực sự không biết mình sẽ ở lại hay ra đi?
+ Đúng vậy. Tôi thực sự không nghĩ đến chuyện này.

- Tại sao ông không ra quyết định ở thời điểm đó?
+ Như tôi đã nói với bạn ở trên, tôi không đưa ra quyết định ở lại hay ra đi một cách rõ ràng. Bởi lẽ khi chúng tôi không thể chiến thắng thì các vấn đề khác, các vấn đề của đội bóng cần được ưu tiên hơn tương lai của tôi.

- Vậy sự thiếu quyết đoán của ông đến từ đâu? Đến từ sự không nhất quán của BLĐ hay từ những NHM phản đối ông?
+ Bạn luôn luôn phải đặt câu hỏi cho chính bạn. Ví dụ tôi từng hỏi liệu tôi còn phù hợp với công việc nữa không? Tôi có thể làm tốt chứ? Khi đối mặt với nỗi buồn và sự bất an, tôi cố gắng dành mọi sự tập trung vào bóng đá. Tôi tự đặt câu hỏi cho bản thân. Tôi làm việc chăm chỉ hơn, cố gắng cải thiện bản thân tốt hơn, nhưng tôi không thể nói rằng những lời chỉ trích không tác động gì đến tôi.

Tất cả mọi người đều muốn được yêu thích, đặc biệt từ NHM. Bạn sẽ tiếp tục chiến đấu, tập trung vào động lực đưa bạn tiến lên. Với bóng đá ngày nay, các HLV cần phải biết cách đối đầu với căng thẳng, biết cách giải tỏa nó. Đó là phẩm chất rất quan trọng.

- Ông rõ ràng cần có phẩm chất đó để vượt qua những mùa giải vừa qua. Nhưng liệu có phải mọi người đã dễ dàng quên mất Arsenal như thế nào lúc ông đến vào năm 1996?
+ Con người không bao giờ chấp nhận bước lùi lại để xem những gì đã xảy ra. Đối với tôi, môi trường của Arsenal chỉ thực sự thay đổi từ năm 2006 đến năm 2015, bởi lẽ chúng tôi bị hạn chế tài chính (vì xây dựng SVĐ mới). Thật không may, đó lại là thời điểm có nhiều nguồn tiền đổ vào bóng đá Anh. Chúng tôi có ít tiền hơn, chúng tôi buộc phải bán những cầu thủ tốt nhất để giúp các đối thủ khác mạnh hơn.

Thế nhưng, kỳ vọng của đám đông vẫn như vậy. Họ đã quen với Arsenal vô địch từ trước đó. Thực sự, tôi chưa bao giờ làm việc nhiều đến vậy trong giai đoạn này, từ năm 2006 đến năm 2015. Tôi thậm chí phải ký hợp đồng 5 năm bởi vì các ngân hàng yêu cầu điều đó khi chúng tôi khởi công xây dựng sân vận động mới. Chúng tôi hoàn toàn không có gì để thế chấp và khi đó, tôi quyết định đi đến hết hợp đồng bởi lẽ tôi tôn trọng thử thách này. Thực tế diễn ra rất khó khăn, nhưng tôi tự hào vì những gì tôi làm được.

- Nếu được chọn người kế vị, ông sẽ chọn ai?
+ (Cười lớn) Tôi sẽ kể cho bạn một câu chuyện. Một HLV tìm đến bác sĩ và hỏi: “Làm thế nào để tôi sống lâu hơn?” Bác sĩ đáp: “Ông hãy từ chức HLV ngay lập tức. Không uống rượu nữa và cai luôn thuốc lá”. Vị HLV hỏi lại: “Ông chắc chắn tôi có thể sống lâu hơn nếu làm những việc đó?”. Bác sĩ nói: “Không hoàn toàn như vậy, nhưng ông sẽ cảm thấy ông sống lâu hơn rất nhiều”. Kể từ khi nghe được câu chuyện đó, tôi đã quyết định không thay đổi công việc!

- Ông không trả lời câu hỏi của tôi. Ai có thể thay thế ông đây?
+ Tôi nói rồi, đó không phải việc của tôi. Chọn HLV tiếp theo của Arsenal là việc của ban lãnh đạo. Tôi muốn bất cứ ai kế nhiệm tôi đều có thể đưa đội bóng đến một đẳng cấp khác và tôi hy vọng CLB sẽ chọn đúng người. Tôi chỉ có thể đảm bảo người thay thế tôi sẽ được thừa hưởng một nền tảng công việc tốt. Cụ thể là một đội bóng mạnh, có sức mạnh tài chính, một đội hình bao gồm nhiều tài năng trẻ có thể trở thành ngôi sao lớn. Đó chính là khao khát của tôi.

- Ông nghĩ tương lai các HLV sẽ trở thành như thế nào?
+ Kỷ nguyên của các HLV quyết định mọi thứ đã kết thúc lâu rồi. Chúng ta sẽ không bao giờ thấy kiểu HLV như thế nữa. Tôi thậm chí đã nghĩ đến những HLV hoàn toàn khác với các HLV mà chúng ta đang biết lúc này. Ngay bản thân tôi cũng đang đứng đầu một đội gồm 20 thành viên khác nhau. Công việc của HLV trong thế kỷ 21 chính là vận hành đội ngũ đó thật tốt với các cầu thủ của họ.

Các cầu thủ bóng đá ngày càng thông minh và toàn diện hơn. Chính vì thế, thách thức thực sự của thời nay là xây dựng một đội bóng hoàn toàn ăn khớp với đội ngũ HLV của bạn. Khi bạn làm việc với rất nhiều trợ lý xung quanh, bạn phải lắng nghe nhiều ý kiến khác nhau. Trong bóng đá, đó là điều tốt. Ví dụ ở một điểm nhất định, người cắt cỏ ở Emirates có thể đúng, còn tôi sai. Có thể trong 50 câu hỏi, tôi sẽ trả lời nhiều hơn ông ấy, nhưng ở 1 câu nhất định, ý kiến của ông ấy lại có giá trị hơn của tôi.

- Vậy ông có nghĩ đến việc nghề HLV phát triển đến mức chúng ta sẽ thấy 1 HLV nữ ở Premier League không?
+ Có một câu chuyện thú vị đang diễn ra ở Pháp với Corinne Diacre của Clermont, cô ấy đã làm việc tại Ligue 1 trong suốt 3 năm qua. Theo cá nhân tôi, chuyện này sẽ sớm xảy ra ở Anh. Tôi đã đến hội nghị của các HLV và tại đây, chúng tôi có rất nhiều chủ đề thú vị về tương lai của công việc này. Tôi không chắc liệu sau đây 10, 15 năm, HLV của 1 CLB sẽ như thế nào.

Ông ấy hoặc cô ấy sẽ có sự trợ giúp của rất nhiều chuyên gia, những người sẽ phân tích và sắp xếp cho họ đội hình ra sân vào chiều thứ 7. Khi đó, HLV phải là chuyên gia ngành quản lý, bởi lẽ các quyết định về bóng đá sẽ được công nghệ và các nhà phân tích thực hiện. Đó là lý do tại sao tôi nghĩ rằng phụ nữ có thể trở thành người quản lý 1 CLB.

- Mỗi mùa Hè đến, số tiền chuyển nhượng Arsenal dành cho ông luôn là vấn đề nóng. Paris SG bỏ 222 triệu euro mua Neymar, Man City chi gần 150 triệu euro mua 2 hậu vệ cánh. Ông nghĩ sao về chuyện này?
+ Vâng. Nhưng trước khi trả lời, tôi muốn hỏi bạn một câu hỏi khác. Tầm vóc của 1 CLB bóng đá là gì? 30 năm trước, đó là số người đến sân xem họ thi đấu vào chiều thứ 7. Còn ngày nay, ngoài sức hút của đội bóng còn có sức mạnh tài chính của chủ sở hữu CLB. Và đó là sự thay đổi cơ bản.

Doanh thu từ truyền hình cũng góp phần tạo ra sự thay đổi, các CLB ở Premier League được chia tiền rất đều, rất công bằng mà không cần bất cứ cuộc đàm phán nào. Thế nhưng mọi thứ chỉ thay đổi mạnh mẽ trong vài năm trở lại đây, khi các tỷ phú đổ xô vào bóng đá. Một số tỷ phú, một số chính phủ hoặc tổ chức có sức mạnh tài chính đủ để mua Neymar với giá 200 triệu euro.

- Vậy có lý do hợp lý nào đằng sau các thương vụ đó không?
+ Có chứ, họ làm điều đó vì nó có lợi cho đất nước của họ, vì Paris SG là lá cờ quảng bá cho World Cup 2022 ở Qatar. Quan niệm “tôi chỉ chi ra số tiền bằng những gì tôi tự kiếm được” không còn ý nghĩa. Về tiền bạc, bạn có thể không mua hậu vệ cánh chỉ vì bạn cần nâng cấp vị trí đó. Đơn giản bạn muốn thực hiện thương vụ chuyển nhượng vì nó có thể quảng bá cho đất nước của bạn. Chính vì thế, tôi đã nói thị trường đang trở nên phi lý.

- Ồ, nghe chừng nó có vẻ không bền vững lắm?
+ Cũng không hẳn. Khi bạn quản lý, bạn sẽ biết tại sao Neymar có thể kiếm 30 triệu euro mỗi năm. Bóng đá ngày càng thương mại hóa, và người ta chú ý nhiều hơn đến các ngôi sao, đến các thành công cá nhân… hơn là những gì tạo ra đội bóng. Nếu bạn hỏi liệu bây giờ, Nottingham Forest có thể vô địch châu Âu giống như năm 1979 và 1980 hay không thì câu trả lời chắc chắn là không.

- Điều gì ngăn cản những CLB nhỏ hoặc ít tiền bạc giành chiến thắng ở Champions League?
+ Lý do đơn giản là sức mạnh tài chính. Chỉ có tiền bạc, bạn mới có thể tập trung các cầu thủ giỏi nhất thế giới vào một nhóm rất ít các CLB. Đó cũng là sự phản ánh của xã hội chúng ta, khi các nhân tài kiệt xuất đầu quân cho những công ty lớn nhất.

Đó là lý do tại sao Champions League mất đi tính bất ngờ. Hiện nay ai cũng biết chỉ có 5 hoặc 6 CLB có khả năng vô địch giải đấu này.Trước đây, các cầu thủ xuất chúng trải đều khắp các CLB ở châu Âu, không như bây giờ. Ví dụ dễ thấy là Real Madrid. Họ là đội giành Champions League nhiều nhất, nhưng cũng có đến 30 năm liên tiếp không thể vô địch (từ 1966 đến 1998).

- Thế còn Leicester thì sao?
+ Leicester là ngoại lệ. Lâu lâu vẫn sẽ có những ngoại lệ.

- Thực sự không thể cạnh tranh danh hiệu lớn nếu không chi tiêu thật nhiều sao? Tottenham thì sao, họ đã có những mùa giải rất ấn tượng?
+ Tottenham đã có 2 mùa giải tuyệt vời. Họ có đội bóng trẻ đang tiến bộ từng năm. Thế nhưng rất khó cải thiện đội bóng như vậy. Chúng tôi luôn bị yêu cầu mua thêm các tân binh. Nhưng mua ai đây? Ở thị trường hiện tại, bạn chỉ có thể mua những cầu thủ tầm trung với giá 50 triệu euro. Bạn sẽ phải bán vé, bán áo cả mùa để chiêu mộ một cầu thủ 50 triệu euro! Thị trường đang trở nên điên rồ. Khi bạn trả hơn 200 triệu euro cho Neymar thì cũng có nghĩa bạn sẽ phải trả 50 triệu, 100 triệu cho những cầu thủ kém anh ta.

- Ông có vẻ không lạc quan cho lắm?
+ Đúng vậy. Khi bạn liên hệ với người đại diện, ông ta sẽ nói: “Cầu thủ của tôi đang kiếm được 3 triệu euro 1 năm. Nhưng với tiền bản quyền truyền hình lúc này, với số tiền các cầu thủ khác đang kiếm được, chúng tôi muốn hưởng lương 8 triệu euro!”. Thế đấy. Chúng tôi không thể trả lương cho cầu thủ nào đó quá 5 triệu euro, đơn giản vì tài chính chúng tôi không cho phép. Chúng tôi không thể thay đổi quan điểm bởi lẽ lạm phát sẽ còn tiếp tục. Điều này rất nguy hiểm. Đến lúc nào đó bạn sẽ rơi vào bế tắc, ví dụ như các nguồn thu không còn đủ nhiều.

- Điều đó có nghĩa các cầu thủ trẻ sẽ có cơ hội nếu vượt qua được khó khăn?
+ Rất khó. Ngày này, những gì truyền thông cần, người hâm mộ cần là các ngôi sao lớn, các tên tuổi lớn. Hầu hết sẽ không quan tâm đến việc bạn cung cấp cho các cầu thủ trẻ cơ hội ra sân.

- Ông không nghĩ rằng fan Chelsea muốn thấy các cầu thủ trẻ vô địch FA Youth Cup và UEFA Youth League khoác áo đội một của họ sao?
+ Đó là chuyện rõ ràng. Chỉ khi bạn đưa về một cái tên lớn với mức phí chuyển nhượng đắt đỏ, người hâm mộ mới cảm thấy yên tâm. HLV là người phải chịu trách nhiệm. Nếu tôi sử dụng một hậu vệ 20 tuổi thì tôi cũng phải biết rằng cậu ta có thể khiến tôi trả giá bằng cả mùa giải. Tôi phải chấp nhận và chịu trách nhiệm. Thế nhưng khi tôi sử dụng một hậu vệ 28 tuổi - người có thể ít tài năng hơn, tôi sẽ phải trả giá ít hơn, chịu ít chỉ trích hơn. Vì thế đến cuối cùng, quyết định dễ dàng nhất sẽ là không dùng cầu thủ trẻ.

- Đó có vẻ là quyết định rất khó khăn?
+ Có những khoảnh khắc người HLV cảm thấy rất cô đơn. Bạn phải chịu trách nhiệm về lựa chọn của mình cho dù cầu thủ trẻ đó xứng đáng có cơ hội. Đó cũng là một điều bạn phải học trong nghề HLV. Các cầu thủ chỉ thực sự ổn định từ 23, 24 tuổi trở đi. Trước đó, bạn chỉ có các cầu thủ trẻ, những người có phong độ thất thường, lúc cao lúc thấp. Và đó dường như là điều không ai muốn chấp nhận.

Chia sẻ

Bình luận 0