‘Suarez là nạn nhân của trò chơi nào đó’
Mạnh Tùng (theo The Guardian)

Chia sẻ

Bình luận 1

Thắng thót tim ở trận ra quân, Uruguay chưa thể làm NHM yên tâm vì lối chơi có vấn đề và phong độ đáng trách của Suarez. Nhưng trước mỗi thách thức, Godin và các đồng đội lại nhìn vào gương mặt Oscar Tabarez, vị HLV 71 tuổi, để tiếp tục gánh vác danh dự của một quốc gia xem bóng đá là hơi thở. 22h tối nay Uruguay được kỳ vọng sẽ có trận đấu đáng xem hơn trước Saudi Arabia.

Đội tuyển quốc gia Uruguay bước lên máy bay với hàng đống hành lý, chất thêm những kỳ vọng lớn lao của người hâm mộ ở đất nước Nam Mỹ này. Bóng đá ở Uruguay không chỉ là một môn thể thao mà còn là lối sống và như đội trưởng Diego Godin nói, người dân Uruguay cần bóng đá như cần hơi thở vậy.

Uruguay là cường quốc bóng đá: Họ đã 2 lần vô địch World Cup và 15 lần bá chủ Nam Mỹ, lọt vào bán kết World Cup năm 1970 và 2010, từng loại cả Italia và Anh ra khỏi cuộc chơi ở Brazil 4 năm trước. Và tất nhiên, gã khổng lồ không đến Nga để du lịch. “Chúng tôi đến đây là để giành chiến thắng, để cạnh tranh. Nên nhớ chúng tôi có nhiều danh hiệu quốc tế hơn bất kỳ ai!”, Godin giương cao ngọn cờ quyết tâm. Một con số ấn tượng khác: dân số của Uruguay chỉ là 3,4 triệu người, chưa bằng 1/2 số người sống ở thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam.

Người Uruguay rất hâm mộ bóng đá, thậm chí coi bóng đá như hơi thởNgười Uruguay rất hâm mộ bóng đá, thậm chí coi bóng đá như hơi thở

“Điều này thật ra không có ý nghĩa gì về mặt con số hay nhân khẩu học cả nhưng nếu nhìn vào lịch sử bóng đá và văn hóa của chúng tôi, bạn sẽ hiểu. Hãy nghe người Uruguay nói về bóng đá: World Cup đầu tiên, Maracana, những cầu thủ vĩ đại, thắng thắng và chỉ biết thắng. Thói quen chiến thắng đã tạo ra một nền văn hóa đầy tính cạnh tranh, mọi người luôn muốn chơi bóng. Khi cả đội hoàn thành sứ mệnh đến World Cup, cảm tưởng lịch sử gần trăm năm đang dõi theo”, vẫn là những lời hào sảng của đội trưởng Godin.

Nói về Luis Suarez. “Luis có được ngày hôm nay vì cậu ấy sống đúng với bản ngã: bạn thấy cậu ấy giận dữ, đau đớn rồi chiến đấu, phản đối và cạnh tranh với những khó khăn. Nếu Luis Suarez không hành xử như thế thì đã không còn là Suarez mà chúng ta biết nữa”, Godin nói. Và điều đó không chỉ đúng với mỗi tiền đạo của Barcelona.

Mọi thứ bắt đầu từ “bóng đá thiếu nhi” tàn bạo sau lớp vỏ mỹ miều. “Năm lên 4 tuổi, cha mẹ để tôi tập nhưng không muốn tôi chơi bóng. Tôi gầy quá, cao nhưng như thằng còi xương. Có hàng nghìn CLB ở đây và họ luôn dạy những đứa trẻ cạnh tranh từ khi còn rất nhỏ. Đôi khi có những sự thật đáng tiếc: bạn sẽ thấy cách mà nhiều gia đình xem đứa con có tài chơi bóng chính là sự cứu rỗi cho hoàn cảnh nghèo khổ của họ và điều đó đôi khi quá cực đoan, không tốt cho sự phát triển của trẻ, những giá trị phổ quát. Thiếu tiền, thiếu dụng cụ và cả địa điểm chơi bóng – điều đó đôi khi tạo ra những thói quen xấu”.

“Đôi khi các bậc phụ huynh lại là những người tệ nhất: đánh nhau với HLV, đối thủ và cả những đứa trẻ. Lũ nhóc phải gánh vác những nghĩa vụ và trách nhiệm khi mới 7, 8 hay 9 tuổi. Điều đó không tốt nhưng mặt tích cực là nó buộc các cầu thủ nhí phải quyết tâm hơn, cạnh tranh khốc liệt để tồn tại và phát triển. May thay cha mẹ tôi dùng bóng đá để “cưỡng ép” tôi học tốt hơn mà thôi. Nếu tôi không đạt điểm cao, tôi sẽ không được chơi bóng”, Godin mỉm cười. “Tôi lao vào học”.

Trẻ em Uruguay gần như bị ép phải đá bóng giỏi để gia đình mong thoát nghèoTrẻ em Uruguay gần như bị ép phải đá bóng giỏi để gia đình mong thoát nghèo

Thứ văn hóa tranh đấu ấy ảnh hưởng đến cả lối chơi của Uruguay, khác biệt trong một thế giới mà mọi người ngày càng trở nên giống nhau. “Bóng đá thay đổi rồi. Ai cũng muốn chơi bóng đẹp: triển khai tấn công từ thủ môn, các cầu thủ chuyền qua chuyền lại. Lối chơi này phù hợp với nhiều đội, nhất là Tây Ban Nha nhưng nhiều người quên mất mặt khác của cách chơi này. Để kiểm soát bóng thì bạn phải giành được bóng. Nếu đội nào cũng chơi chặt, chuyền bóng tốt thì lấy làm sao? Bạn cần phải biết cách và không dễ đâu”.

“Bạn không thể quay lưng với lối chơi đã định hình tính cách đội. Chúng tôi chơi phòng ngự tốt, trực diện, luôn đẩy bóng lên phía trên rất nhanh. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi đang cải thiện cả những thứ bên trong nữa: cầm bóng tốt hơn, phát triển cầu thủ trẻ. Duy chỉ có một điều không thay đổi là tinh thần chiến đấu, sự hy sinh, tình đoàn kết và quyết tâm vượt qua nghịch cảnh”.

Nghịch cảnh ấy đôi khi do chính họ tạo ra. Ở trận gặp Ai Cập, hàng công của Uruguay chơi kém sắc còn hàng tiền vệ dường như mất hút. Nhưng trong hoàn cảnh bế tắc, Godin và đối tác hàng thủ của anh đã biết cách tỏa sáng. Phút 89, Jose Gimenez bật cao đánh đầu mang về 3 điểm trọn vẹn cho đại diện Nam Mỹ và giải tỏa những áp lực đè nặng lên đôi chân của Cavani hay Suarez.

Và không ai thể hiện “tinh thần Uruguay” rõ nét hơn HLV Oscar Tabarez – chiến lược gia 71 tuổi đã có 13 năm dẫn dắt đội tuyển quốc gia. El Maestro – Nhạc trưởng đại tài là biệt danh của Tabarez. Ở tuổi thất thập cổ lai hy, vị HLV cá tính này phải trải qua căn bệnh lạ về vận động khiến tay chân ông yếu dần, phải chống nạng hoặc đi xe lăn điện. Nhìn một ông lão đi lại khó khăn như thế, không ít người thốt lên kiểu mong sao ông sớm nghỉ hoặc làm gì đấy nhẹ nhàng hơn.

HLV Oscar Tabarez dù bị bị mắc bệnh phải chống nạng nhưng vẫn quyết đi cùng các cầu thủ đến cùngHLV Oscar Tabarez dù bị bị mắc bệnh phải chống nạng nhưng vẫn quyết đi cùng các cầu thủ đến cùng

“Anh điên à hay sao? Không nhé. Điều mang lại sức sống cho ông ấy là đội tuyển quốc gia, ngồi cạnh chúng tôi. Tôi bị thuyết phục vì suy nghĩ ấy. Bóng đá là cuộc sống của ông. Rời bỏ thật là khó khăn. Ở tuổi 71, Tabarez vẫn làm việc chăm chỉ mang lại cho chúng tôi rất nhiều thứ. Dù chân bị vậy nhưng trí óc vẫn sáng suốt. Cả đội đều tôn trọng và ngưỡng mộ sức mạnh tinh thần tuyệt vời của ông, là hình mẫu mà chúng tôi noi theo”.

Mười ba năm trôi qua, đây có thể là kỳ World Cup cuối cùng của Tabarez. Godin đã ở cùng ông ấy suốt chặng đường và cũng có thể là lần cuối của anh luôn. “Thật sự thì tôi đá thêm World Cup nữa cũng được. Nhưng tôi tin rằng với Muslera, Cacerez, tôi, Cebolla, Suarez và Cavani thì năm nay ở Nga là cơ hội cuói. Chúng tôi có kinh nghiệm, phong độ và sự trưởng thành. Cả đội là sự kết hợp giữa cầu thủ trẻ và chiến binh kỳ cựu”.

Godin từng lọt vào Bán kết World Cup 2010 và có cơ hội tái hiện kỳ tích ấy vào năm 2014. Nhưng cú cắn của Suarez đã thay đổi tất cả. “Tôi tin chắc là nếu không có sự cố ấy, đội đã khác rồi. Đầu tiên đội mất cầu thủ tốt nhất và sau đó là tâm lý bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Thật khó để chứng kiến Suarez chết bên trong, khóc, sụp đổ và bị đá khỏi World Cup. Cả đất nước chìm trong phẫn nộ, nuối tiếc cho đến trận gặp Colombia”.

Nhìn Suarez rời khỏi khách sạn đội, tâm trí của ai cũng nặng nề. “Tôi không bào chữa cho sai lầm của cậu ấy vì Suarez thừa nhận rồi. Nhưng mà tôi và nhiều người dân Uruguay cảm thấy không công bằng. Một pha phạm lỗi cực kỳ nguy hiểm có khi bị cấm 4 trận là cùng. Đây họ đá cậu ấy ra khỏi World Cup như một con chó. Không được dự cả Copa America! Đó là điều bất công mà không ai hiểu!”.

Các ngôi sao của ĐT Uruguay đều có cá tính mạnh và luôn khát khao giành chiến thắng bằng mọi giá, điển hình là Luis SuarezCác ngôi sao của ĐT Uruguay đều có cá tính mạnh và luôn khát khao giành chiến thắng bằng mọi giá, điển hình là Luis Suarez

Diego Godin lặng người hồi lâu rồi tiếp. “Nhiều thứ xảy ra quanh bóng đá, mọi người không tưởng tượng được những gì chúng tôi trải qua. Các vấn đề chính trị phức tạp lắm và nhiều thứ được “chơi’ ở lĩnh vực khác chứ không chỉ trên sân bóng, NHM cũng không thể hiểu. Luis Suarez là nạn nhân của trò chơi nào đó”.

“Tôi không nói về bóng đá – thể thao tự thân nó mà về án phạt, quyết định. Trên sân bóng, chỉ có bóng và cầu thủ. Có trọng tài phạm sai lầm nhưng chỉ có chúng tôi gánh”.

Godin tin rằng Uruguay có thể để lại dấu ấn. “Đây là World Cup thứ 3 của tôi và tôi hứng lắm, tham vọng lắm. Tôi nghĩ đội có khả năng cạnh tranh, nếu mọi thứ tốt”. Và họ sẽ phải vượt qua Saudi Arabia để hiện thực hóa mơ ước của người đội trưởng.

Chia sẻ

Bình luận 1