Sự giằng xé và bản lĩnh của đứa trẻ nhập cư
Tiểu Phi

Chia sẻ

Bình luận 0

Trong trận đấu cuối cùng của mùa bóng 2016/17, khúc vĩ thanh cao vút tại xứ sở của những con rồng: chung kết Champions League, chàng trai mang trong mình 2 dòng máu là Đức và Tunisi Sami Khediara cũng sẽ phải chia mình làm hai nửa bởi cả Real Madrid và Juventus đều là đội bóng của anh. Để hiểu được cảm xúc của người phải "giúp đương chống cựu" này, hãy lần về quá khứ để xem Khedira đã vượt qua những nghịch cảnh như thế nào.

NGƯỜI HAI DÒNG MÁU
- Làm thế nào anh giữ được tình cảm sâu đậm với quê nội, Tunisia?


+ Ký ức của tôi về Hammamet (một thị trấn ven biển ở Tunisia) là những ngày nghỉ lễ, nó khác hoàn toàn với người Đức. Chúng tôi thường ở Tunisia ít nhất 5 tuần mỗi mùa Hè khi tôi còn nhỏ, và cứ thế, tình cảm của tôi với đất nước này trở nên sâu đậm. Mọi chuyện rất đơn giản, nó là quê hương của bố tôi, nơi ông bà nội tôi cùng 6 người cô và hơn 40 anh em họ hàng sinh sống.

- Anh nói chuyện với họ thế nào, anh nói được tiếng Ả-rập không?

+ Tôi chỉ nói được vài từ, tôi sợ nó. Hồi nhỏ tôi học tiếng Ả-rập để nói chuyện với bố, nhưng sau đó tôi không muốn học nữa. Có lẽ tôi cảm thấy nước Đức giống nhà của mình hơn. Tôi rất hối hận vì điều đó. Ở Tunisia bây giờ, tôi chỉ có thể nói chuyện với người lớn tuổi bằng… tay chân. Đám trẻ thì dễ dàng hơn vì chúng đều có thể nói tiếng Anh hoặc tiếng Pháp.

Khedira có sự gắn bó mật thiết với quê nội Tunisia và rất thường xuyên về thăm khi có cơ hộiKhedira có sự gắn bó mật thiết với quê nội Tunisia và rất thường xuyên về thăm khi có cơ hội

- Bố mẹ anh đến từ hai nền văn hóa khác nhau, làm cách nào họ tìm thấy nhau trong cuộc đời mình?

+ Tình yêu bắt đầu từ một kỳ nghỉ Hè. Mẹ tôi đến Hammamet nghỉ mát khi bố tôi vừa tròn 20 tuổi. Họ gặp và yêu nhau. Sau đó, 2 người cố gắng đến thăm nhau thường xuyên. Rồi một ngày, visa của bố tôi hết hạn. Họ phải đưa ra quyết định, tình yêu của họ trở nên mãnh liệt hơn và họ đồng ý lấy nhau.

- Gia đình bên nội khá giả chứ?

+ Không, mọi người rất vất vả - Tunisia trước đây là một đất nước nghèo. Bố tôi có 8 anh chị em và tất cả phải chung sống trong một căn nhà nhỏ. Trường học cũng rất ít. Bố tôi phải bỏ học từ năm lên 10 để đi làm kiếm tiền.

- Anh vẫn hay về đó thường xuyên, đất nước Tunisia đã thay đổi nhiều rồi đúng không?

+ Vâng, rất khó so sánh Tunisia bây giờ với đất nước mà tôi biết hồi còn nhỏ. Đặc biệt Hammamet đã phát triển rất nhanh nhờ du lịch. Các khu khách sạn nghỉ dưỡng mọc lên khắp nơi, thị trấn giàu lên trông thấy và bạn dễ dàng bắt gặp siêu xe ngoài đường phố. Tôi là người hơi hoài cổ, tôi nhớ những khu chợ đêm lãng mạn, nhớ các món ăn của ông bà… nhưng mọi người không thể phủ nhận thị trấn đã sung túc hơn trước đây rất nhiều.

“NẾU CẨU THẢ, BẠN KHÔNG BAO GIỜ ĐẠT ĐƯỢC ĐỈNH CAO”
- Từ góc nhìn cá nhân, anh thấy đâu là sự khác biệt giữa văn hóa Tunisia và Đức?

+ Người Tunisia bình thường hơn bạn thấy nhiều. Có chăng cách nuôi dậy con cái của họ hơi đặc biệt. Họ để mặc con cái phát triển một cách phóng khoáng, có phần hoang dã và liều lĩnh. Điều đó thực sự có chút lạ lẫm với tôi.

- Ồ, nhưng anh có vẻ khác thế, anh được cho là rất chăm chỉ, điềm tĩnh và kỷ luật đúng không?

+ Chính xác. Bố mẹ có vai trò quyết định trong việc hình thành cá tính của tôi. Ví dụ, họ dạy tôi cách tôn trọng những người lớn tuổi hơn. Ngoài ra, HLV đội trẻ Stuttgart, Frieder Schrof cũng có ảnh hưởng mạnh mẽ. Ông ấy có những quy tắc rất rõ ràng. Nếu xe buýt của đội khởi hành lúc 3 giờ, bạn tốt nhất nên có mặt đúng thời điểm. Tôi nhanh chóng nhận ra một điều, nếu bạn cẩu thả, bạn sẽ không bao giờ đạt đến đẳng cấp hàng đầu.

- Vì thế, anh giống một cậu học sinh ngoan hiền hơn là một kẻ nổi loạn?

+ Tôi chưa bao giờ để mọi chuyện đi quá xa. Tôi cũng từng nghịch ngợm và thậm chí trêu chọc các giáo viên như tất cả học sinh trong trường, nhưng tôi không bao giờ để mọi thứ mất kiểm soát.

- Khi mọi người nói về chuyện học tập của những đứa trẻ nhập cư, họ thường nói đến vấn đề ngôn ngữ. Anh có kinh nghiệm gì trong chuyện này không?

+ Tôi may mắn biết tiếng Đức đủ dùng. Thế nhưng trong thời gian tôi học ở trường dạy nghề, tôi chứng kiến nhiều chuyện không hay, rất nhiều đứa trẻ ngoại quốc gặp rắc rối lớn, đặc biệt ở các lớp người Đức. Tôi nghĩ rất tuyệt nếu một gia đình Thổ Nhĩ Kỳ nói chuyện bằng tiếng mẹ đẻ ở nhà, nhưng nó không nên là thứ tiếng duy nhất của họ. Tiếng Đức xứng đáng là một phần trong cuộc sống của tất cả các gia đình đang sinh sống ở đây.

Khedira luôn nỗ lực luyện tập và tuân thủ kỷ luật như 1 cậu học sinh chăm ngoanKhedira luôn nỗ lực luyện tập và tuân thủ kỷ luật như 1 cậu học sinh chăm ngoan

- Anh từng bị bắt nạt hay trêu chọc vì nguồn gốc của mình bao giờ chưa, ở trường học hay bất cứ nơi nào khác?

+ Tôi không thể nhớ các vụ việc cụ thể, nhưng đúng là các giáo viên trong trường gặp khó khăn với chuyện này. Các học sinh đến từ các nền văn hóa khác nhau và rất dễ xảy ra mâu thuẫn, xô xát vì hiểu lầm. Tôi nghĩ chuyện tương tự cũng diễn ra trong bóng đá: các HLV luôn phải hòa hợp rất nhiều cá tính khác nhau. Ví dụ một cầu thủ Brazil luôn cần tự do hơn các cầu thủ Đức.

- Ở Stuttgart, anh và Serdar Tasci cùng nhiều người khác cũng là các cầu thủ nhập tịch và các cầu thủ này ngày càng nhiều ở ĐTQG. Anh có nghĩ đó là hình mẫu cho những đứa trẻ nhập cư noi theo?

+ Vâng, tôi có nghĩ thế thật. Nếu bạn biết có bao nhiêu người nhập cư sống ở đây, bạn sẽ thấy chúng tôi là một phần tương lai nước Đức. Vì thế, rất quan trọng khi các cầu thủ như tôi và Serdar làm gương cho bọn nhóc, rằng chúng tôi có thể sinh sống và thành công cùng nhau.

KHÔNG BAO GIỜ BỎ CUỘC DÙ ĐAU ĐỚN
- Nhiều cầu thủ ngoại quốc không bao giờ học tiếng Đức, ngay cả khi ở đây vài năm. Tình hình ở Stuttgart có khác hơn không?

+ Khác chứ, đội bóng rất quan tâm đến chuyện này. Ví dụ 2 cầu thủ người Mexico của chúng tôi. Ban đầu họ không thể hiểu được tiếng Đức nhưng chỉ sau nửa năm, cả Pavel Pardo và Ricardo Osorio đều có thể nói tiếng Đức trôi chảy. Tương tự với Khalid Boularouz, anh ấy học tiếng Đức ở Hamburg và học tiếng Tây Ban Nha ở Sevilla.

- Luôn có sự cạnh tranh gay gắt giữa các cầu thủ ở các đội bóng hàng đầu. Và từng có thời điểm trong giai đoạn đầu sự nghiệp, anh không thể bắt kịp các đồng đội…

+ Sự nghiệp của tôi chùng xuống khi tôi 17 tuổi. Tôi gặp vấn đề nghiêm trọng ở đầu gối và tôi thật sự phải mạo hiểm để tiếp tục thi đấu chuyên nghiệp, ở mọi thời điểm. Vấn đề tái phát ngay cả khi tôi chỉ phẫu thuật nhỏ và sau đó, tôi mất rất nhiều thời gian để phục hồi. Lần đầu tiên tôi tập luyện như một cầu thủ chuyên nghiệp dưới thời Trapattoni, tôi đã phải chịu những cơn đau điếng người. Các bác sĩ nói với tôi rằng nó không ổn cho lắm.

Sự nghiệp của Khedira đã bị ảnh hưởng khá nhiều bởi các chấn thươngSự nghiệp của Khedira đã bị ảnh hưởng khá nhiều bởi các chấn thương

- Nhưng đó cũng là khoảng thời gian giúp anh hoàn thiện mình?

+ Đúng vậy. Khi nhìn lại, tôi tin rằng đó là bước ngoặt lớn đầu tiên giúp tôi trưởng thành. Sau lần phẫu thuật thứ 2, tôi được gửi đến Donaustauf phục hồi chức năng trong 3 tháng. Đó là lần đầu tiên tôi đi xa nhà, tôi biết những con người mới và có những mối quan hệ mới. Tôi tự hoàn thiện nhiều thứ cho chính bản thân mình.

- Có lúc nào anh muốn từ bỏ tất cả chưa?

+ Có một ngày tôi thấy mình gần như mất hết hy vọng khi tôi không có tiến triển gì sau một thời gian dài. Tuy nhiên, tôi muốn chứng minh bản thân và bằng cách nào đó, nó không phải kết thúc của tất cả, đặc biệt khi tôi phải nghe thấy những lời lẽ không hay từ giám đốc CLB, đại loại như: “Cậu ta sẽ không làm nên cơm cháo gì”. Tôi quyết không để lộ ra một chút yếu đuối nào và không thể kết thúc như kẻ thất bại.

- Ai đã ủng hộ anh trong khoảng thời gian đó?

+ Bố mẹ tôi - hơn bất cứ ai khác. Tôi cũng biết ai là những người bạn thực sự của mình trong khoảng thời gian khó khăn đó. Tôi nhanh chóng bỏ qua những lời châm biếm, chế giễu sau lưng. Sau khi hiểu chuyện, tôi có thể nói đó là lúc bạn tích lũy được rất nhiều kinh nghiệm”.

Với sự động viện và hỗ trợ của bố mẹ (ảnh nhỏ), Khedira đã vượt qua những khó khăn trong sự nghiệp để có được thành công như hôm nayVới sự động viện và hỗ trợ của bố mẹ (ảnh nhỏ), Khedira đã vượt qua những khó khăn trong sự nghiệp để có được thành công như hôm nay

- Làm thế nào anh phân biệt cái tốt, cái xấu?

+ Đó chưa bao giờ là chuyện dễ dàng. Khi thi đấu cho đội trẻ của DFB ở tuổi 15, 16, tôi luôn bị các tay cò cố vấn vây quanh. Mọi chuyện diễn ra rất điên cuồng, nó xảy ra thường xuyên ngay trên sân tập. Bọn họ chỉ cố gắng kiếm tiền từ bạn. Tôi may mắn khi bố tôi giúp tôi tránh xa những chuyện này.

- Cú đánh đầu tuyệt vời vào lưới Cottbus giúp Stuttgart vô địch Bundesliga (năm 2007). Làm cách nào anh giữ được đôi chân trên mặt đất sau đó?

+ Rất đơn giản. Tôi luôn luôn nhắc nhở bản thân mọi thứ đều có thể thay đổi 180 độ trong bóng đá, lên nhanh và xuống cũng rất nhanh. Tôi cũng ý thức giá trị bản thân không phụ thuộc vào việc tôi dẫn bóng bao lần trên sân hay liệu tôi có thể ghi 3 bàn thắng một trận hay không.

Chia sẻ

Bình luận 0