Santi Cazorla: Bi kịch của người không biết ích kỷ
Song Nhi

Chia sẻ

Bình luận 0

Santi Cazorla đã phải trải qua 636 ngày kinh hoàng nhất của cuộc đời, với chuỗi ngày điều trị chấn thương dài dằng dặc. Đừng nói đến việc có thể trở lại thi đấu, thậm chí đã có lúc, Cazorla phải đối mặt với nguy cơ cắt bỏ bàn chân của mình vì hoại tử.

“Cơ thể tôi giống như một trò chơi ghép hình vậy”, Santi Cazorla mở đầu cuộc trò chuyện một cách đầy chua chát. Đó là điều chẳng sai chút nào. Chấn thương kinh hoàng khiến các bác sĩ phải lấy những phần da thịt lành lặn trên cơ thể để trám vào những vùng bị hoại tử của Cazorla. Một miếng ở tay trái đắp vào mắt cá chân phải, một miếng ở đùi cũng được đắp vào đó và một ở bắp chân phải được đặt vào gót chân. 

Hình xăm với tên của cô con gái trên tay bị cắt mất một phần và xuất hiện ở chân anh. Đôi chân của Cazorla giờ đây có cả một mảnh kim loại ở trong, cùng với những đoạn gân mới được phẫu thuật thay thế. Một đôi chân đã phải trải qua quá nhiều đau đớn và tuyệt vọng.

Cazorla gặp phải một vết thương nhẹ ở mắt cá chân trong trận giao hữu giữa Tây Ban Nha và Chile năm 2013Cazorla gặp phải một vết thương nhẹ ở mắt cá chân trong trận giao hữu giữa Tây Ban Nha và Chile năm 2013

“Mikel Sánchez, vị bác sĩ phẫu thuật nói với tôi rằng anh ấy và cả đội ngũ của mình chưa bao giờ gặp phải một ca đa chấn thương mang tính cực đoan đến vậy. Chấn thương đầu gối, bàn chân và cả mắt cá nhân. Gót chân của tôi bị nhiễm trùng và vi khuẩn đã ăn mòn gần 10cm gân A-sin. Thậm chí cả xương mắt cá cũng đang bị ăn mòn. Tôi từng nghĩ sẽ nói chuyện với gia đình của mình, nói cho mọi người biết tất cả đã kết thúc với tôi, nói rằng tôi không thể tiếp tục được nữa”, Cazorla nhớ lại.

Mọi chuyện bắt đầu từ trận giao hữu với Chile vào tháng 9/2013 khi tiền vệ người Tây Ban Nha gặp phải một vết thương nhẹ ở mắt cá chân. Nhưng Cazorla không cho đây là chấn thương nghiêm trọng. Mọi thứ được tích tụ đến khi anh bị gãy xương mắt cá chân và chấn thương dây chằng đầu gối thời điểm tháng 11/2015. Cơn đau ngày càng tăng lên cho đến khi chạm tới giới hạn ở trận gặp Ludogorets vào tháng 10/2016. 

“Thời gian nghỉ giữa hiệp như đang muốn giết tôi vậy. Gót chân tôi cứ dần lạnh đi, bàn chân trở nên tê liệt khi hiệp 2 bắt đầu. Tất cả đã đi quá giới hạn chịu đựng và tôi buộc phải dừng lại để xem xét cẩn thận tình hình. Và đó là thời điểm những vấn đề bắt đầu lộ ra”.

“Đó không phải là một chấn thương quá nghiêm trọng”, HLV Arsene Wenger nói sau trận đấu. Nhưng thực tế, Cazorla đã không thể chơi bất kì trận đấu nào cho Arsenal kể từ sau cuộc đối đầu với Ludogorets ngày hôm đó. Gót chân anh dần biến thành một vết thương hở, da bắt đầu loét ra và có dấu hiệu của việc bị nhiễm trùng.

Sau đó anh bị gãy xương mắt cá chân và chấn thương dây chằng đầu gối trong trận đấu với Ludogorets vào tháng 10/2016Sau đó anh bị gãy xương mắt cá chân và chấn thương dây chằng đầu gối trong trận đấu với Ludogorets vào tháng 10/2016

“Tôi cố gắng cúi xuống và sau đó vết thương bắt đầu mở miệng. Người ta khâu chúng lại nhưng càng khâu nó lại càng loét ra. Mỗi đêm khi tôi ngủ, một chất lỏng màu vàng lại chảy ra từ vết thương. Sau đó họ ghép vùng da khác để thay thế cho tôi, nhưng những gì xảy ra ở bên trong vết thương mới thật khủng khiếp. Những con vi khuẩn đã ăn mòn da thịt thôi, nhưng chẳng ai biết được đó là loại vi khuẩn nào.

Các bác sĩ ở Anh đã nói với tôi rằng đừng nghĩ tới việc chơi bóng nữa, hãy tập trung để lấy lại một cuộc sống bình thường, nơi tôi có thể chơi đùa và đi dạo với các con mình trước đã. Nhưng tôi không bận tâm đến những lời khuyên đó, bởi khi ấy tôi quyết định mình phải rời Anh để đến Tây Ban Nha, nơi họ đã nói với tôi những điều hoàn toàn khác. Tôi đã quá mệt mỏi vì trải qua 2, 3 tháng không thể hoạt động gì. 

Và ngay ngày hôm sau khi tôi đến Vitoria, họ đã tìm ra được loại vi khuẩn đang tàn phá gót chân tôi. Có đến 3 loại khác nhau, hai ở gân và một ở xương. Nhưng vấn đề là họ chưa thể xác định xem có bao nhiêu phần gân của tôi đã bị nhiễm trùng. Mikel nói với tôi rằng anh ấy sẽ phải rạch chân tôi ra cho đến khi tìm thấy vùng gân chưa bị ảnh hưởng. Và kết quả là họ phát hiện ra tôi đã mất 10cm gân. 

Nhưng mọi người đã nói rằng tôi vẫn còn rất may mắn vì mọi thứ thậm chí có thể còn tồi tệ hơn. Chỉ có điều đến khi tiến hành tái tạo lại phần gân bị mất, anh ấy lại nhận ra xương của tôi cũng gặp vấn đề. Nó đang hỏng dần, theo đúng nghĩa đen. Mikel nói khi đặt tay vào đó, anh ấy cảm giác nó giống như những miếng nhựa hơn là xương. Đó là điều còn nguy hiểm hơn gấp bội.

Các chấn thương tích tụ lại khiến Cazorla bị nhiễm trùng ở gân và xương, phải ghép vùng da khác để thay thế Các chấn thương tích tụ lại khiến Cazorla bị nhiễm trùng ở gân và xương, phải ghép vùng da khác để thay thế

Phát hiện này được báo lại với các bác sĩ ở Anh, những người trước đó đã điều trị cho tôi. Họ nói rằng họ biết điều đó và thực tế nó đã được kiểm soát bằng việc cho tôi sử dụng kháng sinh. Nhưng thực tình họ đâu hề biết được loại vi khuẩn nào đang tàn phá gân và xương của tôi để có thể đưa ra liều kháng sinh chính xác”.

Trên thực tế, khi nói về chấn thương của mình, Cazorla vẫn luôn nở nụ cười. Không hề có sự giận dữ hay đổ lỗi nào cả. Tuy nhiên vào thời điểm phát hiện ra chính xác vấn đề của Cazorla, các bác sĩ ai cũng hiểu đây vẫn là một ca chấn thương đầy rủi ro và không chắc cầu thủ của Arsenal có thể đi lại bình thường trở lại được hay không.

“Gia đình tôi có nói về trách nhiệm của những bác sĩ ở Anh nhưng rồi mọi người cũng bảo rằng mọi chuyện không đáng. Ban đầu chấn thương là rất nhỏ, nhưng rồi người ta đã chẳng chữa trị được gì mà lại còn rắc rồi ngày càng trầm trọng hơn. Nhưng cũng chẳng có tác dụng gì với tôi khi cứ nghĩ đến việc quy kết trách nhiệm cho họ cả. Thực tế họ cũng chẳng bao giờ chịu trách nhiệm hay xin lỗi vì mình đã không phát hiện ra nguyên nhân. Tôi tin họ đã nghĩ rằng mình làm đúng, rằng việc vi khuẩn không được phát hiện chỉ là điều không may và sẽ chẳng cảm thấy tội lỗi gì. 

Điều quan trọng là khi tôi bị như vậy, HLV Arsene Wenger vẫn luôn ủng hộ tôi. Ông ấy đề nghị gia hạn hợp đồng cho tôi, đó thực sự là điều đáng kinh ngạc. Wenger gọi cho tôi và nói: “Santi, tôi sẽ gia hạn thêm một năm hợp đồng nữa cho cậu. Cậu đơn giản chỉ cần đặt bút kí vào và yên tâm tiếp tục điều trị chấn thương nhé”. Điều đó đúng thực sự khiến tôi cảm thấy an tâm hơn, tập trung vào việc phục hồi mà không cảm thấy lo lằng gì cả. Tôi thực sự rất biết ơn ông ấy vì điều đó.

Sau đó anh phải điều trị trong một thời gian dài mới có thể dần đi lại đượcSau đó anh phải điều trị trong một thời gian dài mới có thể dần đi lại được

Trên thực tế, nếu tôi ích kỉ hơn, vì bản thân mình hơn thay vì nghĩ cho tập thể, có lẽ chấn thương của tôi đã nhẹ hơn rất nhiều. Tình huống va chạm ở trận gặp Chile xảy ra ở phút 20 và tôi đã cố chơi trọn vẹn 90 phút. Nếu tôi yêu cầu được thay ra, tình hình có lẽ đã tốt hơn. Khi trở về CLB và vết nứt xuất hiện, tôi chỉ đơn giản đề nghị dừng lại một chút để băng chặt nó lại và tuần tiếp theo tôi lại tiếp tục ra sân. Đáng lẽ tôi nên sớm tới Tây Ban Nha ngay từ những ngày đầu tiên khi các triệu chứng xảy đến.

Ở London, người ta tỏ ra khá chắc chắn rằng tôi sẽ không thể chơi bóng được nữa. Còn khi sang Tây Ban Nha, các bác sĩ ở đây chỉ nói: tình hình khá tệ đấy, nhưng chúng ta sẽ cùng nhau chiến đấu”.

Trong thời gian đó, Cazorla cũng quyết định để gia đình của mình tiếp tục sống ở London, trong khi anh một mình tới điều trị ở Vitoria và phục hồi chức năng ở Salamanca. Một quãng thời gian ẩn mình kéo dài trong sự im lặng và cô đơn. Tiến độ hồi phục chậm, các liệu pháp điều trị trở nên phức tạp hơn và đôi khi nó làm cho Cazorla cảm thấy nản chí.

“Đôi khi, tôi sẵn sàng nghĩ đến việc từ bỏ. Khó khăn nhất là khi bạn không thấy bất kỳ tiến triển nào cả. Những lúc như thế tôi lại nói chuyện với nhân viên y tế. Họ hỏi lại tôi rằng liệu tôi có muốn trở lại sân cỏ không? Tôi nói có. Và họ bảo vậy thì chúng ta hãy cùng tiếp tục cố gắng. Thế là tôi dần bắt đầu cảm thấy lạc quan từ những tiến triển nhỏ nhặt nhất. 

Đến một ngày tôi có thể đặt chân lên thảm cỏ, họ đưa cho tôi một quả bóng và một cảm giác điên rồ chạy qua tâm trí tôi. “Wow, mình lại giống một cầu thủ bóng đá rồi này”. Tôi gọi cho gia đình mình, kể lại với vợ con rằng tôi đã có thể chạm vào bóng. Tuy hơi đau một chút nhưng rất tuyệt vời. Và các bác sĩ thì tiếp tục bảo với tôi hãy cố gắng hơn vào ngày mai. Cứ như thế, tôi cảm thấy có động lực rất lớn thôi thúc mình khi thức dậy vào mỗi sáng”.

“Thế rồi khi mọi chuyện kết thúc, tôi đã phải tự véo vào tay khi nghĩ đến việc mình sẽ được ra sân thi đấu một trận đấu chính thức, trong màu áo Villarreal, vào ngày thứ Bảy đang rất cận kề. Tôi trân trọng từng khoảnh khắc mình đang được trải qua bởi tôi hiểu cảm giác đau đớn thế nào khi phải nằm một mình trong bệnh viện hay khách sạn, mắc kẹt trong những suy nghĩ về việc phải rời xa sân cỏ mãi mãi. Tôi đã chiến đấu để được trở lại. Và bây giờ tôi đã có mặt ở đây”.

Phải trải qua 636 ngày chiến đấu với chấn thương, Cazorla mới được trở lại sân cỏPhải trải qua 636 ngày chiến đấu với chấn thương, Cazorla mới được trở lại sân cỏ

Trong ngày Santi Cazorla trở lại với sân cỏ, cậu con trai Enzo của anh cũng có mặt trên khán đài với chiến áo màu vàng truyền thống của Villarreal in dòng chữ “Papi 19” ở phía sau. Đó chính là sự viên mãn cho ngày trở lại của một người từng suýt phải cưa đi một bên chân của mình.

Chỉ có duy nhất một điều còn khiến Cazorla cảm thấy tiếc nuối, đó là việc anh đã không thể chia tay người hâm mộ Arsenal bằng một trận đấu. CLB đã mời Cazorla tham dự trận đấu giữa Huyền thoại Arsenal và Huyền thoại Real Madrid, nhưng anh đã từ chối vì cảm thấy mình chưa xứng đáng.

“Những năm tháng đẹp nhất sự nghiệp của tôi chính là khi gắn bó với Arsenal. Mọi người luôn yêu quý tôi và tôi sẽ luôn giữ mối quan hệ tốt với Arsenal với rất nhiều tình cảm. Việc không thể nói lời tạm biệt tất cả khi còn được chơi ở Emirates là điều còn làm tôi day dứt mãi. Nếu phải rời đi, tôi rất muốn có thể nói điều đó trước sự chứng kiến của những người hâm mộ”.

Chia sẻ

Bình luận 0