Ryan Mason & hành trình với 28 chiếc ốc vít
Anh Tú (theo FourFourTwo)

Chia sẻ

Bình luận 0

Ryan Mason là một tài năng trưởng thành từ học viện của Tottenham và cùng lứa với Harry Kane. Nhưng sau khi được khoác lên mình chiếc áo của đội bóng thời niên thiếu cũng như đội tuyển quốc gia, cuộc sống của anh đã trải một bước ngoặt lớn khiến việc được sống thôi cũng đã là may mắn rất lớn rồi…

NHỮNG NGÀY ĐẦU Ở TOTTENHAM
Khi bạn là một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp, thật dễ dàng để đánh mất vẻ đẹp cũng như ý nghĩa của môn thể thao này - bạn quên mất lý do bạn thích nó. Bạn có thể thấy điều này ở các câu lạc bộ mọi lúc: các cầu thủ tập luyện như những cái máy, không còn thích thú tận hưởng, không còn chơi bóng với những nụ cười, không còn cảm nhận được ý nghĩa thật sự của bóng đá.

Khi bạn là một đứa trẻ, bạn không nghĩ đến bất cứ điều gì khác - bạn chỉ chơi bóng đá mà thôi. Khi còn nhỏ, tôi thường vội vã về nhà, đi thẳng ra ngoài vườn và chơi bóng cho tới khi đến giờ ăn tối. Sau đó, tôi sẽ tiếp tục chơi thêm nữa. Nó còn hơn cả sở thích. Đó là một cơn nghiện.

Một trong những ký ức đầu tiên của tôi là lúc đá quả bóng vào một bức tường nhỏ trong khu vườn của ông. Bố mẹ thường nói rằng tôi luôn mang bên mình một quả bóng để có thể chơi ở bất cứ nơi nào tôi đến. Tôi lớn lên ở Cheshunt, ngay bên rìa London, và gia nhập câu lạc bộ đầu tiên của mình, East Herts FC ở Turnford khi lên 6 tuổi. Tôi chỉ ở đó 6 tháng.

Đó là khi Tottenham phát hiện ra tôi. Micky Hazard đã theo dõi tôi tại một trường học bóng đá vào mùa Hè và mời tôi cùng đến Tottenham. Tôi vẫn còn nhớ thời điểm bố nhận được cuộc gọi và nói với mình. Tôi chạy quanh phòng khách và phấn khích tột độ. Đó là tất cả những gì tôi từng muốn.

Được có mặt ở Spurs là một giấc mơ trở thành hiện thực. Khi mới 7 hoặc 8 tuổi, bạn không thực sự suy nghĩ về việc trở thành cầu thủ chuyên nghiệp, nhưng rồi mỗi khi mặc lên mình bộ quần áo đấu mỗi sáng thứ Bảy, bạn lại có động lực trở thành một cầu thủ thực thụ. Những màn so tài với Arsenal vẫn luôn là những trận đấu lớn, ngay cả ở độ tuổi đó. Niềm vui là khi được chơi bóng với các đồng đội, cùng nhau trong màu áo Tottenham.

Một vài trong số những cậu bạn tôi đã chơi cùng lúc đó hiện đang thi đấu ở Premier League. Tôi sát cánh với Adam Smith từ năm lên 7 và Andros Townsend từ năm lên 8 tuổi. Sau này, Harry Kane và Steven Caulker, những người trẻ hơn một chút, cũng chơi cùng chúng tôi. Tôi nghĩ có lẽ 80% những cậu bạn trong nhóm chúng tôi hiện đang chơi bóng đá ở các giải chuyên nghiệp, và có một bức ảnh chụp 4 người trong số chúng tôi đã được khoác áo đội tuyển Anh.

Nhóm đó có lẽ không được chú ý đến nhiều, nhưng đó là một khoảng thời gian đáng ngạc nhiên với học viện của câu lạc bộ. Thật buồn cười, bởi vì khi chúng tôi còn trẻ, nhóm cầu thủ lớn hơn chúng tôi mới được coi là thế hệ đặc biệt của đội bóng. Tôi nghĩ đó thực sự là thứ đã thúc đẩy chúng tôi, theo một cách nào đó, khiến tất cả luôn luôn khao khát. Bầu không khí thật tuyệt vời, chúng tôi đều cố gắng một cách hết sức chuyên nghiệp và tôi nghĩ tất cả đều có thái độ đúng đắn.

Một mùa giải tôi ghi được 42 bàn thắng cho đội U18 và bắt đầu nghĩ rằng mình đã sẵn sàng cho cơ hội được góp mặt ở đội một. Tôi nhớ có một cuộc trò chuyện với người quản lý học viện, John McDermott và ông ấy nói không mong đợi tôi sẽ chơi ở Premier League cho đến lúc 22 tuổi vì cách cơ thể tôi phát triển. Một số cậu bé trưởng thành và phát triển thể chất mạnh mẽ ở tuổi 16, nhưng với tôi thì không phải như vậy.

NGƯỜI GIỎI HƠN SẼ VƯƠN TỚI ĐỈNH CAO
Tôi luôn cảm thấy rằng định mệnh của mình là chơi cho Tottenham. Ngay cả khi họ cố gắng bán tôi, tôi vẫn ở lại. Tôi tin chắc rằng mình sẽ làm nên chuyện ở Spurs và cảm thấy bản thân xứng đáng với việc đó. John sẽ tiếp tục nói với tôi, "người giỏi hơn luôn luôn vươn tới đỉnh cao", nhắc nhở tôi rằng mình cần kiên nhẫn và kiên trì.

Sẽ là nói dối nếu tôi nói không có những khoảnh khắc chán nản, ví dụ như khi ngồi trên băng ghế dự bị lúc bị đem đi cho mượn tại Doncaster, rằng tôi nghi ngờ về tương lai của mình. Nhưng ý nghĩ cuối cùng rồi sẽ có cơ hội chơi cho Spurs luôn giữ tôi ở lại.

Tôi đã có chút không may khi Tim Sherwood tiếp quản câu lạc bộ vào tháng 12 năm 2013. Tim nói rằng tôi chắc chắn sẽ là một phần trong kế hoạch của ông ấy, nhưng lúc đó tôi đã kí hợp đồng cho mượn cả mùa ở Swindon và không thể quay lại.

Tôi vẫn còn nhớ lúc xem trận đấu đầu tiên dưới sự dẫn dắt của ông ấy với đối thủ là Southampton, và thấy Nabil Bentaleb chơi ở vị trí tiền vệ trung tâm trong 40 phút cuối cùng. Thật đau đớn. Tôi luôn có mối quan hệ rất tốt với Nabil, và cũng rất vui cho anh ấy. Nhưng cùng lúc đó tôi cũng hết sức thất vọng bởi nghĩ mình có thể đã bỏ lỡ cơ hội tốt nhất.

Rồi Mauricio Pochettino đến. Một trong những cuộc trò chuyện đầu tiên của tôi với ông ấy là khi chúng tôi lên đường tham gia chuyến du đấu ở Mỹ mùa Hè đó và xếp hàng chờ chuyến bay tiếp theo. Rất nhanh, chúng tôi nhận ra mình có chung cái nhìn về cuộc sống lẫn bóng đá.

Chúng tôi đã nói chuyện khoảng 25 phút - trước đó tôi có lẽ chưa từng có cuộc trò chuyện với một huấn luyện viên Tottenham nào kéo dài hơn 25 giây. Suốt toàn bộ chuyến bay, tất cả những gì tôi có thể nghĩ là, 'Wow, đây có thể sẽ là cơ hội của mình'. Chúng tôi đã có một mối liên hệ mà tôi chưa từng có với bất kì ai khác kể từ khi đá bóng.

Khoảnh khắc trọng đại đến vào tháng 9. Chúng tôi khi ấy đang thua 0-1 ngay trên sân nhà trước Nottingham Forest tại League Cup. Chúng tôi đã khởi đầu mùa giải không tốt và bầu không khí trở nên căng thẳng. Huấn luyện viên tung Harry vào sân và tôi cũng được góp mặt khi trận đấu trôi qua được 65 phút. Trong vòng 7 phút, tôi đã ghi bàn thắng đầu tiên cho Spurs. Harry cũng ghi bàn, và chúng tôi thắng chung cuộc 3-1. Tôi nghĩ đó là một bước ngoặt cho cậu ấy ở câu lạc bộ.

Vài ngày sau, tôi có trận đấu đầu tiên được đá chính ở Premier League, một chuyến làm khách đến sân của Arsenal. Từ đó mọi thứ dường như đến quá nhanh. Tôi đã được ra sân trong 17 hoặc 18 trận liên tiếp tại Premier League.

TAM SƯ VẪY GỌI
Vào tháng 2, tôi đã chơi ở trận chung kết League Cup tại Wembley và tháng sau tôi được ra mắt đội tuyển Anh lần đầu tiên trong chuyến làm khách đến Italia. 1 năm trước đó tôi đang chơi bóng ở League One, và quá trình thăng tiến đó thực sự như một cơn bão. Tôi cảm thấy mình xứng đáng được chơi ở cấp độ đó và nghĩ năng lực của mình đáp ứng được mọi yêu cầu. Tôi luôn chờ đợi cơ hội và khi nó đến, tôi đã sẵn sàng.

Trong 5 hoặc 6 trận đầu tiên của mùa giải 2015/16, tôi thực sự cảm thấy mình là cầu thủ xuất sắc nhất của Spurs. Tôi được triệu tập lên đội tuyển Anh một lần nữa vào tháng 9 mặc dù không được ra sân. Sau đó tôi dính chấn thương khi ghi bàn thắng quyết định trong chiến thắng trước Sunderland và đột nhiên phải ngồi ngoài vài tuần. Tôi quá háo hức để trở lại nên đã cố gắng quá sức. Quá trình hồi phục bị phá vỡ khiến tôi phải ngồi ngoài thêm vài tuần nữa.

Tôi phải tập luyện với một chấn thương và nó tệ đến nỗi tôi không thể tắm nước nóng. Nếu tôi làm vậy, đầu gối sẽ sưng lên ngay lập tức. Cuối cùng tôi cũng được trở lại trong một vài trận đấu, nhưng sau đó đối đầu với Chelsea, tôi bị tổn thương mắt cá chân và phải ngồi ngoài 2 tháng nữa. Khi khỏe mạnh, tôi không thể trở lại đội hình xuất phát nữa. Thời điểm đó, chúng tôi đang cạnh tranh cho chức vô địch và Mousa Dembele thì có phong độ không thể tin được. Việc lựa chọn đội hình xuất phát phụ thuộc vào phong độ và tôi chẳng có bất cứ thắc mắc hay phàn nàn gì về việc mình phải ngồi trên ghế dự bị.

Đầu kì chuyển nhượng mùa Hè năm đó, một số câu lạc bộ tìm đến và đưa ra đề nghị nhưng tôi đã từ chối tất cả vì quyết tâm chiến đấu cho vị trí của mình ở Tottenham. Huấn luyện viên nói tôi sẽ có cơ hội và ông ấy muốn tôi ở lại. Nhưng sau khi kết thúc giai đoạn tập huấn tiền mùa giải, một vài chuyện đã xảy ra – những chuyện thường thấy trong bóng đá. Cũng không thể trách huấn luyện viên. Tôi chỉ có thể chấp nhận hoặc đi bước lùi trong sự nghiệp.

Khi không được góp mặt trong 3 trận đấu mở màn của mùa giải, tôi đã nói chuyện với người đại diện của mình và đưa ra quyết định rằng, ở tuổi 25, tôi thực sự cần phải ra sân thường xuyên. Tôi dự định sẽ đến Hull trong mùa giải này và sau đó chuyến tới một đội bóng khác hoặc thậm chí có thể trở lại Tottenham. Đó chỉ là cách suy nghĩ của tôi. Sự nghiệp cầu thủ rất ngắn và đôi khi bạn cần ích kỉ một chút.

Hull rất khác với Spurs. Tôi chuyển từ một đội bóng luôn luôn tích cực, luôn luôn tìm cách để gây sức ép và giành lại bóng, đến một đội luôn chơi bóng hết sức cảnh giác và có phần thận trọng thái quá. Nó không phù hợp với lối chơi của tôi. Tôi đã được bảo rằng mình sẽ chơi với vai trò của một số 10, nhưng sau 2 trận đầu tiên, tôi được điều chuyển xuống vị trí thấp hơn. Phải mất một thời gian để thích nghi nhưng ngay khi Marco Silva đến, mọi thứ đã thay đổi.

Chúng tôi chơi bóng theo cách mà tôi luôn trông chờ và muốn chơi. 4 trận đấu tôi chơi dưới sự dẫn dắt của ông ấy có lẽ là 4 trận hay nhất của tôi cho Hull. Tôi bắt đầu cảm thấy như mình có thể chứng minh bản thân một lần nữa. Tôi rất lạc quan về tương lai của mình.

Như thường lệ, chúng tôi luôn có một thói quen khi thi đấu sân khách. Đó là một trận đấu diễn ra vào chiều Chủ nhật, vì vậy chúng tôi tới đó vào thứ Bảy và qua đêm trước trận đấu tại một khách sạn gần sân vận động. Vào buổi sáng, chúng tôi đi dạo dọc theo sông Thames để thả lỏng một chút, sau đó ăn nhẹ trước trận, nghỉ ngơi và chuẩn bị tới Stamford Bridge.

THẢM HỌA Ở STAMFORD BRIDGE
Tôi chắc chắn rằng mình đã để lại 2 vé cho mẹ và bố tôi tại quầy vé. Tôi nhớ khi họ ngồi ở hàng ghế đầu của Hull, và nghĩ rằng sẽ thật tuyệt vời nếu chạy qua đó ăn mừng nếu mình ghi bàn.

Trận đấu bắt đầu hết sức tích cực với chúng tôi. Tôi đối đầu với N’Golo Kante và đó là một cuộc chạm trán thú vị. Có vài tình huống tắc bóng quyết liệt, thế trận là 50-50. Và sau 13 phút, chuyện đó xảy ra.

Họ có một quả phạt góc. Quả bóng bay vào vòng cấm, tôi nhảy phá bóng, và đột nhiên tôi cảm thấy có một lực rất mạnh như đâm xuyên qua hộp sọ của mình. Đó là cơn đau khủng khiếp nhất mà bạn có thể tưởng tượng được.

Mọi người cho rằng tôi sẽ không nhớ điều đó, nhưng kì thực là có. Tôi có thể nhớ lúc bác sĩ chạy đến, cơn đau khủng khiếp, rồi sau đó trải qua tất cả các bài kiểm tra sau khi chấn thương ở đầu. Cơ thể của bạn đi vào trạng thái tự nhiên hoảng loạn và tự phòng vệ khi bạn bị thương nặng - nó biết khi nào có điều gì đó cực kì không ổn. Cơn đau ấy thực sự là không thể chịu nổi; nó giống như một quả bom nổ tung trong đầu tôi.

Bác sĩ của câu lạc bộ Mark Waller đã đưa ra một số quyết định quan trọng để giúp tôi hồi phục. Ông ấy ngay lập tức biết tôi bị nứt sọ và có khả năng tổn thương não, bởi toàn bộ mặt bên phải của tôi đã chảy xuống và tê liệt. Người lái xe cứu thương muốn đến bệnh viện gần nhất, nhưng bác sĩ nói chúng tôi cần phải đến St Mary. Chúng tôi phải lái xe qua 2 bệnh viện khác để tới đó.

Quyết định đó có lẽ đã cứu mạng tôi. Nếu chúng tôi đến một trong những bệnh viện gần hơn, tôi có lẽ phải trải qua một lần chụp cắt lớp rồi sau đó được chuyển tiếp đến St Mary's và sẽ lãng phí thời gian quý giá.

Tôi được đưa vào máy quét CT và lúc đầu không có phản hồi. Trong vòng vài phút tôi đã được phẫu thuật. Nếu lúc đó tôi ở nơi khác, mọi chuyện có thể đã kết thúc theo một chiều hướng hoàn toàn khác. Tôi được phẫu thuật 61 phút sau khi gặp phải chấn thương.

ĐAU ĐỚN VÀ IM LẶNG
Điều tiếp theo tôi nhớ là khi bị đánh thức. Mọi thứ đều hơi mờ. Tôi nhớ mình cảm thấy rất nhiều đau đớn. Có quá nhiều tiếng ồn khiến họ phải đưa tôi vào phòng riêng - tôi không thể chịu được. Tôi đã phải ngồi trong im lặng hoàn toàn bởi vì bất kì tiếng ồn nào dù nhỏ nhất cũng là quá nhiều. Ngay cả tiếng y tá thì thầm ngoài hành lang cũng như đang hét thẳng vào tai vậy, tôi rất nhạy cảm với tiếng ồn.

Tôi ngủ khoảng 20-22 giờ một ngày. Họ sẽ đánh thức tôi dậy để làm một vài xét nghiệm, kiểm tra huyết áp của tôi và vân vân, nhưng phần lớn thời gian tôi chỉ phải ngủ. Phục hồi từ loại chấn thương đó là công việc khó khăn cho cơ thể. Bạn cần phải tăng tốc.

Tôi biết mình đã có những chiếc kẹp và mảnh kim loại ở trong đầu, mặc dù phải đến khoảng 6 tháng sau đó các bác sĩ mới giải thích chính xác những gì họ đã làm. Đó là vấn đề rất nghiêm trọng, họ đã cố gắng để tránh làm tôi hoang mang. Tôi không chắc liệu mình có thể chịu được tất cả những điều đó không.

Tổng cộng, tôi có 14 tấm kim loại trong hộp sọ của mình, với 28 ốc vít để cố định chúng ở đúng vị trí. Có 45 chiếc kẹp và một vết sẹo 6 inch trên đầu tôi. Giữ những chiếc kẹp này rõ ràng chẳng vui vẻ gì.

Ngay cả bây giờ tôi cũng có thể cảm nhận rõ chúng. Tôi luôn ý thức được điều đó. Nhưng tôi phải học cách để tiếp tục sống. Mỗi khi tôi bị đau đầu, cơn đau sẽ rất dữ dội. Nếu nghiêng người, tôi sẽ cảm thấy một áp lực đè nặng lên đầu mình. Đó không phải là cảm giác tôi có thể quên trong một thời gian rất dài.

Tất cả các dây thần kinh ở phía bên kia mặt của tôi đều bị tổn thương và họ đã phải mở hộp sọ của tôi. Vì vậy suốt một thời gian, khi các dây thần kinh kết nối lại, tôi luôn có cảm giác ngứa ran như bị kim châm.

Cơ mặt kết nối với hàm nên tôi không thể mở miệng. Trong khoảng 10 ngày tôi được bón bằng thìa. Cần khoảng 10 tuần nữa tôi mới có thể mở miệng đúng cách. Lần đầu tiên có thể cầm một ly nước cam, đưa lên miệng và uống nó, đó quả là một điều lớn lao đối với tôi. Vợ tôi thậm chí còn quay lại cảnh này.

Cách giữ thăng bằng của tôi cũng bị ảnh hưởng nặng nề. Tôi không thể đi theo một đường. Trong một thời gian, mỗi khi di chuyển đầu, tôi lại bắt đầu cảm thấy chóng mặt. Tôi đã đi gặp chuyên gia sau khoảng 12 tuần và cô ấy thực sự đã giúp tôi lấy lại thăng bằng và di chuyển bình thường hơn.

Trong suốt toàn bộ quá trình hồi phục, tôi đi khắp đất nước để gặp các chuyên gia, có xét nghiệm máu, có chụp chiếu, thật sự rất căng thẳng. Một tuần, tôi sẽ gặp một người nào đó và họ nói, "Không, chơi bóng trở lại không phải một ý hay đâu", và một người khác sẽ nói "Vâng, anh sẽ hồi phục hoàn toàn".

NHỮNG THÁCH THỨC KHÔNG NGỪNG
3 tháng đầu tiên sau chấn thương là khoảng thời gian tồi tệ nhất. Đó là lúc mà những thử thách liên tục đến. Đầu tiên là, "Tôi có thể ngồi trên giường được không?". Sau đó là, "Tôi có thể đi lại không?". Đó là một thách thức lớn về mặt cảm xúc, không chỉ đối với tôi mà còn cho gia đình tôi. Vợ của tôi phải ở trong căn nhà không có đèn cũng như TV trong suốt 8 hay 9 tuần, gần như ngồi im với tôi trên ghế sofa suốt cả ngày. Nếu cô ấy cần nghỉ ngơi, mẹ tôi sẽ đến và thay thế cô ấy.

Tất nhiên, tất cả những điều đó rất khó khăn đối với tôi - đặc biệt là khi tôi từng vận động rất nhiều mỗi ngày. Nhưng tôi nghĩ điều đó có lẽ tồi tệ hơn với gia đình mình bởi họ phải thấy tôi trong tình trạng đó còn quá trình hồi phục diễn ra rất lâu.

Khá hài hước, thực tế việc tôi là một cầu thủ bóng đá thật sự đã giúp tôi vượt qua được quá trình này. Tôi thấy đó là một thách thức để vượt qua theo cách mình đã làm trong suốt sự nghiệp. Đó đơn giản chỉ là tiến về về phía trước một bước tại một thời điểm và tìm cách để thực hiện công việc.

Đến cuối tháng 5, tôi đã nghĩ về việc chơi bóng lại một lần nữa. Tôi đến Hull để gặp các đồng đội. Tôi đã đá một quả bóng vào tường - giống như khi còn nhỏ. Đây là lần đầu tiên tôi chạm vào một quả bóng trong suốt 5 tháng.

Quay trở lại sân cỏ một lần nữa có vẻ như là một chặng đường rất dài ở thời điểm đó, nhưng thật tuyệt vời khi mọi thứ bắt đầu trở lại. Tôi đã dành 2 tuần ở Bồ Đào Nha vào tháng Sáu và làm việc với vài chuyên gia thể lực từ Hull. Mỗi ngày tôi sẽ chạy bộ lên xuống và mặc dù thi thoảng vẫn còn chóng mặt, vào cuối kỳ nghỉ đó, tôi đã chạy được khoảng 70 hoặc 80%, có thể xoay sở, đá bóng một lần nữa. Bước đột phá đó thực sự đã cho tôi niềm tin rằng mình có thể trở lại.

Vào giữa tháng 1 năm nay, tôi đã thuyết phục bản thân rằng mình chỉ cần vài tuần nữa để có thể chơi bóng lại cho đội một. Tôi nghĩ rằng mình có thể trở lại đội hình, chơi vài tháng ở Championship, sau đó hi vọng trở lại Premier League mùa Hè này. Đó là nơi mà tâm trí tôi đang hướng về. Nhưng khi đi chụp cắt lớp vào đầu tháng 2, mọi chuyện đã thay đổi.

Trong năm đầu tiên sau chấn thương, mọi sự tập trung hướng vào hộp sọ của tôi - có những lỗ hổng cần liền lại và những vết nứt xương cần được nối lại. Nhưng lần chụp chiếu cuối cùng tôi thực hiện vào tháng 2 cho thấy có một số vấn đề với não. Chúng tôi đã nói chuyện với một số bác sĩ giải phẫu thần kinh cũng như chuyên gia và họ thông báo sự thật rằng nếu chơi bóng trở lại, chắc chắn sẽ có chuyện xảy ra với tôi.

Họ nói rằng nếu tôi quay trở lại và đánh đầu trong suốt một năm hoặc thậm chí chỉ cần 6 tháng, có khả năng tôi sẽ bị sa sút trí tuệ hoặc mắc bệnh động kinh khi 28 hoặc 29 tuổi. Họ nói việc tôi hồi phục tốt như vậy đã là một phép màu nhưng chơi bóng trở lại có thể sẽ đem lại nhiều tổn thương.

Vào lúc đứng dậy rời khỏi cuộc nói chuyện đó, tôi biết sẽ phải giải nghệ. Tin tức đó thật khủng khiếp nhưng chúng tôi sẽ đón cậu con trai vào tháng 12, và khi tôi nhìn nó, tất cả những gì tôi có thể nghĩ là mình đã may mắn và hạnh phúc đến nhường nào. Nó đã cho tôi một thứ khác để tập trung vào. Cuộc sống của tôi giờ là để chăm sóc và nuôi dưỡng con trai mình.

Bóng đá là thứ tôi vẫn yêu, và may mắn là tôi đủ khỏe để có thể đá được quả bóng. Nhưng rất tiếc, sẽ không an toàn nếu tôi tiếp tục chơi bóng chuyên nghiệp. Tôi nghĩ chắc chắn rằng mình sẽ đạt được rất nhiều trong sự nghiệp, chắc chắn mình sẽ được khoác áo đội tuyển Anh nhiều hơn. Tôi nhìn vào cách mà sự nghiệp của mình thăng tiến và nghĩ có thể đạt tới đỉnh cao vào năm 28, duy trì tới năm 32 tuổi. Khi nhìn lại, tôi có thể nói mình đã hoàn thành tất cả những gì bản thân muốn với tư cách một cầu thủ.

Tôi không ngồi đây than vãn mình không có cơ hội để chơi ở Premier League, hoặc trở thành thủ quân câu lạc bộ thời niên thiếu hay là chơi cho đội tuyển Anh. Nếu bạn hỏi khi 15 tuổi tôi muốn đạt được gì trong bóng đá, thì đó sẽ là 3 điều. Tôi có thể tự hào về những gì mình đã đạt được trong sự nghiệp bóng đá ngắn ngủi của mình - tôi hoàn toàn không hối hận.

Sẽ là rất ngu ngốc nếu bạn đã trải qua một điều gì đó như thế này mà không thay đổi quan điểm của mình về cuộc sống. Khi bạn gần như đã chết đi và có cơ hội thứ hai, bạn sẽ có một cách tiếp cận và cái nhìn khác về mọi thứ mình có.

Đối với tôi, thật khó để nghĩ quá xa về tương lai. Tôi đã bắt đầu làm việc với các cầu thủ trẻ tại Spurs và hướng tới sự nghiệp huấn luyện của mình, cộng với một số hoạt động truyền thông, nhưng trên hết tôi đang tận hưởng cuộc sống. Tôi chỉ muốn có cơ hội làm những việc như đi dự tiệc sinh nhật gia đình vào thứ Bảy, điều trước đây tôi phải bỏ lỡ vì có trận đấu. Về thể chất, giờ tôi có thể làm hầu hết mọi thứ - tôi vẫn có thể chạy, có thể chơi tennis. Tôi thực sự là một chàng trai may mắn.

Còn hơn thế nữa, tôi chỉ hi vọng rằng có thể tìm thấy thứ mình đam mê và có thể cống hiến 100% - như tôi luôn làm với bóng đá.

Chia sẻ

Bình luận 0