Người tị nạn Luka Modric khiêm nhường trước vinh quang
Mạnh Tùng (Theo El Pais)

Chia sẻ

Bình luận 0

Kể từ khi đến Madrid vào năm 2012, Luka Modric gần như không có nhiều cuộc phỏng vấn với truyền thông Tây Ban Nha. Cuộc nói chuyện này với tờ EL PAÍS diễn ra chỉ ít ngày ngay trước thềm trận chung kết Champions League tại Kiev. Điều dễ cảm nhận nhất toát lên ở Modric chính là sự khiêm tốn xuất hiện trong mỗi câu nói của anh. 

Tiền vệ của Real Madrid chia sẻ rằng bản thân vốn vô cùng nhút nhát, nhưng cứ mỗi khi bước vào sân anh lại trở thành một con người hoàn toàn khác và đặc biệt luôn có khát khao phải chứng tỏ được điều gì đó về mình. Cùng với đó, anh cũng tiết lộ về những kí ức của những ngày bé thơ tại Croatia chính là nguyên nhân thôi thúc mình không bao giờ được buông thả bản thân.Hãy cùng theo dõi những câu chuyện rất “đời” và rất thật về Luka Modric.

- Ông Miodrag Paunovic, huấn luyện viên đầu tiên của anh tại trường dạy bóng đá ở Zadar (Croatia), cho biết anh là một đứa trẻ nhút nhát, trầm tính và không gây được nhiều sự chú ý. Vậy thì làm thế nào mà chúng ta lại có được một Luka Modric tài năng và thành công của ngày hôm nay?
+ Thực ra thì đến tận bây giờ tôi vẫn điềm đạm và nhút nhát như vậy thôi. Nơi duy nhất mà tôi không cảm thấy mình nhút nhát là ở trên sân bóng. Tôi thực sự rất khác mỗi khi ở đó.

- Nhưng tại sao lại như vậy?
+ Có sự khác biệt đó là bởi bóng đá là thứ mà tôi luôn yêu thích. Ngày qua ngày, trong từng buổi tập và ở mỗi trận đấu. Tôi không thích phải nhận thất bại. Khi thua trận, tôi thấy mọi thứ đều tệ đi và ở đây mọi người đều nói tôi trở nên khó tính hơn nhiều mỗi lúc như vậy.

- Ai đã nói như vậy?
+ Tất cả các đồng đội của tôi.

- Vậy anh nghĩ là thế nào để có được thành công với bóng đá?
+ Tất cả đều cần phải có thời gian, chăm chỉ tập luyện, nỗ lực trong từng trạn đấu và đặc biệt là những yêu cầu đề ra để có thể tồn tại được trong một đội bóng như thế này.

Modric của ngày hôm qua với khói lửa chiến tranh, nghèo đói, chết chóc và bóng đáModric của ngày hôm qua với khói lửa chiến tranh, nghèo đói, chết chóc và bóng đá

- Những “yêu cầu” mà anh nói có nhiều không?
+ Tôi không bao giờ hài lòng với bản thân, luôn muốn mình phải làm được nhiều hơn. Điều đó không phải là dễ dàng, nhưng khi đã quyết tâm làm điều gì thì tôi luôn muốn thực hiện nó theo cách tốt nhất có thể. Bản thân tôi không thích bỏ cuộc giữa chừng. Trong mỗi trận đấu, bạn sẽ luôn phải đối mặt với những tình huống mới. Điều đó giúp bạn trưởng thành dần lên và học hỏi được nhiều điều.

- Từ góc nhìn bên ngoài có thể cảm giác rằng anh luôn có sự cải thiện mình sau hàng năm và điều đó chưa bao giờ dừng lại. Động lực để làm được như thế đế từ đâu vậy?
+ Nó xuất phát từ một phần tính cách, hành động và thái độ chuyên nghiệp của tôi. Tôi luôn tin rằng bản thân mình có điều gì đó cần phải chứng minh được.

- Tại sao lại như vậy? Anh có thể nói kĩ hơn được không?
+ Bởi vì tôi không bao giờ cảm thấy hài lòng. Ở Madrid tôi đã đạt được mọi thứ, nhưng lại luôn muốn có được nhiều hơn. Trong mỗi trận đấu hay mỗi buổi tập tôi không bao giờ cho phép mình được thỏa mãn bởi tôi không bao giờ hài lòng với những gì mình đã làm. Tôi luôn muốn chứng minh rằng mình có thể làm được điều gì đó hơn thế.

Trong bóng đá, nếu bạn tự thỏa mãn với bản thân một chút thì sẽ rất khó để có thể giữ được phong độ và khả năng của mình. Đó là lý do tại sao cho tôi chắc chắn sẽ duy trì tâm thế đó cho đến khi treo giày. Tôi luôn trung thực với bản thân, sẽ là người đầu tiên cảm thấy mình đang có vấn đề và không đủ điều kiện để thi đấu tại đẳng cấp mà đội bóng yêu cầu.

Người hùng của Modric là Boban, chàng cầu thủ đã chiến đấu bằng chân và tay để bảo vệ danh dự người CroatiaNgười hùng của Modric là Boban, chàng cầu thủ đã chiến đấu bằng chân và tay để bảo vệ danh dự người Croatia

Tôi cũng tin rằng tất cả những điều đã xảy ra với tôi khi còn nhỏ ở Croatia [với Chiến tranh Balkan, nơi Modric mất đi người ông nội và trở thành một người tị nạn, giống như nhiều người khác] buộc tôi không bao giờ được phép tự thỏa mãn với bản thân.

- Vậy thì anh đã cải thiện được những gì về khả năng của mình kể từ khi tới Madrid?
+ Có nhiều thứ thật khó để nói về bản thân mình, hay bảo với mọi người rằng bây giờ tôi đã giỏi hơn về việc này, việc kia. Có thể nói tôi thấy mình có được nhiều kinh nghiệm hơn. Ở đây, tôi học hỏi được nhiều điều khi chơi bóng cùng với những cầu thủ xuất sắc nhất thế giới.

- Dưới góc nhìn của mình, tôi thấy anh đã cải thiện được khá rõ về mặt thể hình mỗi khi tranh chấp bóng.
+ Ồ đúng như vậy đấy. Hồi mới bắt đầu chơi bóng, tôi luôn rất ngại những pha tranh chấp tay đôi

- Bởi một chút sợ hãi nào đó chăng?
+ Không hẳn vậy. Điều đó có lẽ vì phong cách chơi của tôi. Việc tôi cải thiện được nhiều về thể trạng của mình bởi trong 5 năm qua, tôi luôn tích cực rèn luyện thêm ở bên ngoài Valdebebas. Tôi có một huấn luyện viên cá nhân riêng với những bài tập trước và sau mỗi buổi tập với đội. Tôi cũng tự ý thức việc phải chăm sóc bản thân và luôn muốn cải thiện được những hạn chế của mình.

- Anh tự cho là mình còn có nhiều hạn chế?
+ Có chứ. Luôn luôn. Và tôi cũng luôn luôn cố gắng để giảm bớt đi những điều mà mình làm chưa tốt.

- Một câu hỏi thật lòng: Anh có bao nhiêu con mắt mỗi khi trên sân?
+ Dĩ nhiên là hai thôi chứ (bật cười)

- Thôi nào, đừng nói dối. Mọi người cảm thấy có vẻ như nhiều hơn hai đấy.
+ Mọi thứ là một điều gì đó đến rất tự nhiên, giống như đó là bản năng của tôi ở lĩnh vực này vậy. Đấy không phải thứ có thể học hỏi được từ trước về việc đối phương sẽ dùng cách nào để đi bóng, hay cảm giác được đồng đội của mình đang di chuyển ở đâu.

Croatia luôn luôn là mảnh đất thiêng liêng trong tâm hồn của ModricCroatia luôn luôn là mảnh đất thiêng liêng trong tâm hồn của Modric

- Anh có phải là “động cơ” của cả đội bóng này?
+ Thật tuyệt khi được nghe mọi người nói điều đó với mình. Tôi cảm thấy được sự quan trọng của mình ở Madrid và luôn sẵn sàng hỗ trợ mọi người bất cứ điều gì để giúp đội bóng thi đấu tốt và giành được chiến thắng.

+ Vào ngày anh tới Madrid, chính nhiều người trong số chúng tôi cũng tự hỏi với nhau rằng liệu anh có thể chen chân được vào đội hình xuất phát hay không? Anh có bao giờ nghĩ rằng vì sao lại có nhiều nghi ngờ dành cho mình đến vậy?
- Tôi thực ra cũng thấy lo lắng như họ thôi bởi vì lúc đó thực sự tôi chỉ vừa mới đến đây từ nước Anh và cũng chưa biết được nhiều điều về nơi đây. Lối chơi của tôi khi ấy cũng có khác biệt nhất định so với bây giờ. Chắc chắn mọi người đều sẽ nghĩ tôi phù hợp hơn nếu đến Man Utd, Arsenal và Chelsea.

Chỉ có một điều duy nhất tôi không bao giờ nghi ngờ đó là việc tôi sẽ có được thành công tại đây và đấy là lý do vì sao tôi đã làm mọi thứ để có thể đến được Madrid. Không phải là chuyện dễ dàng, nhưng tôi làm điều đó bởi vì tôi biết đó là cơ hội để chứng minh được khả năng của mình. Tôi cần phải có được những bước tiếp để không bị thụt lùi lại phía sau. 6 tháng đầu tiên thực sự khó khăn, nhưng tôi chưa bao giờ nghi ngờ về mong muốn của mình.

- Nhưng anh có bao giờ cảm thấy không đồng tình với việc mình sẽ phải mất thời gian để học hỏi, rèn luyện thêm ở đây và chờ cơ hội?
+ Thực ra mà nói ở đây bạn sẽ phải học hỏi rất nhiều. Khi mới đến, mọi người đều muốn bạn đi đúng hướng và tôi đã phải trả giá về nhiều thứ. Đó là lý do vì sao tôi nghĩ bản thân mình đã cải thiện được rất nhiều về thể chất, tốc độ và cũng là nguyên nhân khiến tôi chọn con đường phấn đấu mà mình đang đi.

Có một sự thật là những gì được giới truyền thông nói ra không ảnh hưởng gì nhiều tới tôi. Tôi đã suy nghĩ về những gì tôi muốn làm và biết rằng sớm hay muộn thì mọi thứ cũng sẽ ổn thôi. Cảm ơn Chúa vì mọi thứ cuối cùng cũng diễn ra tốt đẹp

Đối tác Toni Kroos ưa thích của Modric tại Real MadricĐối tác Toni Kroos ưa thích của Modric tại Real Madric

- Mọi người nói rằng anh học và tiếp thu mọi thứ rất nhanh. Làm thế nào để anh có thể đưa ra những quyết định xử lý với trái bóng nhanh như vậy?
+ Đó cũng là một điều diễn ra rất tự nhiên. Cảm ơn Chúa vì đã ban cho cho tôi khả năng đó. Và với những gì đã có từ ban đầu, tôi luôn làm việc chăm chỉ để cải thiện, cải thiện và cải thiện chúng. Ngoài ra còn có những điều mà bạn phải biết được rằng mình có khả năng hay là không.

- Có điều gì anh cảm thấy mình không có hay sao?
+ Ayyyyyy đúng là như vậy đấy. Tôi muốn ghi được nhiều bàn thắng hơn, mặc dù tôi không bị ám ảnh bởi điều đó cho lắm, bởi có nhiều thứ còn quan trọng hơn đối với tôi. Nhưng dẫu sao tôi vẫn muốn cải thiện nó trước khi quá muộn vì tôi sắp bước sang tuổi 33 đến nơi rồi (kèm theo là một tràng cười lớn).

- Cảm giác của anh như thế nào khi chơi bên cạnh Toni Kross?
+ Một điều gì đó rất đặc biệt. Ngay từ ngày đầu tiên, chúng tôi đã cảm thấy có một sự liên kết giữa cả hai. Vai trò của chúng tôi trên sân là khác nhau, nhưng cả hai bổ sung cho nhau. Đối với tôi, đó là một trong những điều tuyệt vời nhất trên thế giới. Tôi thích tất cả các trận đấu được chơi cạnh Toni Kross. Tính cách của chúng tôi cũng tương đồng nên tôi nghĩ cả hai đều cảm thấy mọi chuyện diễn ra tốt đẹp.

- Anh có ngưỡng mộ ai từ khi còn là một cậu bé không?
+ Boban, đội trưởng đầu tiên của ĐT Croatia và Francesco Totti. Sở dĩ là Boban bởi vì anh ấy chính là người đeo tấm băng đội trưởng khi Croatia làm những điều phi thường ở một thời điểm nhạy cảm của đất nước. Tôi ấn tượng cá tính và phong cách chơi bóng của anh ấy.

- Nếu được “lấy cắp” điều gì đó từ Kroos và Casemiro, anh sẽ lựa chọn gì?
+ Với Kross đó là sự điềm tĩnh và lạnh lùng những đường chuyền bóng. Thực sự nó rất tuyệt, bởi dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, vẫn khống có sự căng thẳng nào được biểu lộ cả. Tôi cũng có sự điềm tĩnh nhất định, nhưng không thể được như anh ấy. Còn với Casemiro, tôi sẽ lấy đi sức mạnh của cậu ấy.

- Vậy ai là người đã dạy anh nhiều nhất về bóng đá?
+ Đó là cha tôi. Ông ấy đưa tôi đến trường mỗi ngày, cho tôi xem mọi thứ và luôn muốn dành thời gian để chơi bóng với tôi. Ông yêu cầu tôi làm điều này, điều kia và ông nói với tôi những gì tôi có thể làm trong mỗi cuộc thi. Ngoài ra, còn có Tomislav Basic. Ông ấy đã qua đời cách đây vài năm.

Ngày trước, Tomislav Basic là người luôn tin tưởng tôi, ông là một trong số ít người biết chắc rằng tôi sẽ có thể chơi bóng ở cấp độ như hiện tại. Không chỉ nói với tôi, ông ấy bảo với tất cả mọi người rằng tôi là người giỏi nhất và cuối cùng thì tôi cũng làm được những điều kỳ diệu. Đó là ngươi đã huấn luyện tôi ở Zadar từ năm lên 10 đến khi tôi 13 tuổi. Thực sự tôi rất nhớ Tomislav Basic.

Đêm nay, liệu Modric có giúp Real hoàn tất cú Hattrick Champions LeagueĐêm nay, liệu Modric có giúp Real hoàn tất cú Hattrick Champions League

- Vậy khi còn bé, anh có ước mơ điều gì không?
+ Tôi mong ước mình có thể được đi xa cùng với bóng đá. Trong mắt tôi chỉ có bóng đá mà thôi. Đã có những gợi ý về quần vợt và bóng rổ, nhưng tôi không bao giờ để tâm đến. Vào năm tôi 13 tuổi, Croatia giành hạng ba tại France 98, tôi thực sự đã mơ ước một ngày có thể đặt chân được tới đấu trường World Cup. Và rồi đến bây giờ, tôi đã trở thành đội trưởng của đội tuyển.

Ngoài ra, còn có cả giấc mơ được chơi bóng cho một đội bóng lớn, giờ cũng đã được hoàn thành. Đó chính là lý do vì sao tôi luôn thích thú tận hưởng cuộc sống của mình mỗi ngày. Đó là mục tiêu của tôi và như đã nói, tôi sẽ không bao giờ cảm thấy hài lòng về bất cứ điêu gì. Tôi đặt bản thân mình vào những yêu cầu cao hơn cho đến khi nào cảm thấy không thể tiếp tục chơi bóng được nữa.

- Nhưng nếu như thế anh có cảm thấy mình đang có một gánh nặng thực sự?
+ Không đâu. Tôi thích thú với việc đó đấy chứ. Tất nhiên không phải dễ dàng để làm tốt được mọi thứ mỗi ngày, bởi sẽ luôn có những điều nằm ngoài về tầm kiểm soát. Nhưng tôi sẽ luôn cố gắng tiến lên và duy trì một cuộc sống như vậy.

- Mỗi khi bước vào một trận đấu quan trọng, có điều gì làm anh cảm thấy lo lắng không?
+ Không có điều gì làm tôi phân tâm được cả. Tôi luôn chuẩn bị cho mọi trận đấu theo cùng một cách giống nhau.

- Nghe có phần nào đó mê tín?
+ Điều mê tín duy nhất mà tôi làm là luôn luôn bước chân trái của mình ra trước và cất cây thánh giá nhỏ trên cổ này đi trước khi khởi động. Đó là món quả của bố mẹ tôi vào sinh nhật tuổi thứ 18.

- Vậy còn khi không chơi bóng, anh thường làm gì ở Madrid?
+ Tôi thích đi đến các nhà hàng, tận hưởng thời tiết tốt đẹp của thành phố này, cùng với bạn bè và gia đình tôi. Có thể là cả đi xem những trận đấu bóng rổ hay xem phim ở nhà. Cũng không có gì đặc biệt cho lắm, thậm chí còn có vẻ nhàm chán một chút.

- Nhiều cầu thủ nói rằng anh luôn tự nhìn nhận lại bản thân mình, ngày qua ngày đều như vậy.
+ Thực sự thì đó chính là điều mà tôi vẫn làm. Nhìn lại những gì mình làm được với bóng đá và làm thế nào để tận hưởng nó. Tôi muốn giữ được sợi dây liên kết với thế giới này vào lúc tôi rời bỏ nó. Nhưng để nghĩ xem mình sẽ làm thế nào thì ở thời điểm này tôi chưa có mối quan tâm thực sự về điều đó. Trước mắt hãy cứ xem tôi còn có thể chơi bóng trong bao lâu nữa. Tôi hi vọng có thể là vài năm.

- Nhưng anh có cảm thấy giờ đây đã có một Modric “mới” nào đó không?
+ Tôi nghĩ rằng mỗi cầu thủ đều đặc biệt theo cách thể hiện của riêng bản thân mình. Thi đấu và thể hiện xem khả năng của mình như thế nào. Để hỏi xem có một ai đó có thể gọi là “Iniesta mới” không chẳng hạn, điều đó sẽ rất khó. Sẽ luôn có những cầu thủ giỏi, nhưng để chạm tới được đẳng cấp của ai đó đi trước thực sự không phải dễ.

- Vậy với những cầu thủ hiện nay, anh dành sự ưa thích cho ai?
+ Isco, Iniesta, Kovacic và Kroos.

Chia sẻ

Bình luận 0