“Nếu có thua, Barca phải tự trách mình chứ không thể đổ lỗi cho Real”
Cẩm Chi

Chia sẻ

Bình luận 0

Bài phỏng vấn này được trích ra từ cuốn sách “Sợ hãi và hận thù” do nhà báo Sid Lowe thực hiện. Ký giả người Tây Ban Nha đã tìm hỏi Carles Rexach một trong số những nhân vật hiếm hoi từng trải qua các trận El Clasico dưới nhiều vai trò khác nhau ở Barca.

Cầu thủ, HLV, GĐTT, thành viên hội đồng quản trị, cố vấn chủ tịch, Carles Rexach đã kinh qua những vị trí khác nhau ở Barca. Ông là người ký hợp đồng với Messi trên... chiếc khăn mùi xoa, đưa cậu bé suy dinh dưỡng tới Tây Ban Nha và mở ra thời đại mới của đế chế Catalan.

Vì thế, Rexach có cái nhìn và hiểu biết về El Clasico - trận bóng hấp dẫn nhất và cũng gây ra nhiều tranh cãi nhất lịch sử bóng đá thế giới - dưới những lăng kính đa màu. Dưới đây là quan điểm của Rexach về mối hận thù giữa hai Barca và Real Madrid. 


BĐ&CS xin trích đăng nhân dịp trận El Clasico thứ 266.

- Tôi đặc biệt chú ý cụm từ “Barca còn hơn cả đội bóng”. Nhưng tóm lại, ý nghĩa thực sự của nó là gì? Barca là gì? Có thể hiểu khái niệm ấy mà không cần quan tâm tới bối cảnh xã hội – chính trị không?

+ Barca là khái niệm mang tính “cảm nhận”. Các thành tố chính trị đã xuất hiện nhiều năm trước và vẫn ở nguyên đó tới bây giờ: Chủ nghĩa Catalan, chủ nghĩa ly khai, chủ nghĩa dân tộc. Những người không quan tâm tới bóng đá cũng tìm tới Barca như một kênh trung gian cung cấp nền tảng kiến thức xã hội Catalan cơ bản. Bóng đá ở đây đi đôi với chính trị. 

Barca vẫn trung thành với phương châm "hơn cả 1 CLB" của mìnhBarca vẫn trung thành với phương châm "hơn cả 1 CLB" của mình

- Có phải bộ nhận diện thương hiệu của Barca dựa vào những điều “đáng lẽ đã xảy ra” chứ không phải những sự kiện “đã xảy ra” đúng không? Ý tôi là người ta soi xét Barca nhờ việc tham chiếu thành công của Real?

+ Đúng thế. “Madrid thế này, Madrid thế kia”, Real khác chúng tôi hoàn toàn. Chúng tôi đã không thể vô địch trong nhiều năm liền. Tôi không có ý là Real không xứng đáng vô địch. Nhưng Barca đã đánh rơi 3/4 danh hiệu ở những trận cuối cùng, phút cuối cùng. Đó là sự thật.

Trong 100 trận đấu, trọng tài thổi 35 quả phạt đền. Real hưởng 30, của Barca là 5. Mọi thứ đã luôn xảy ra như vậy. Trong các trận đối đầu, Barca thường thắng Real. Nhưng mỗi năm chỉ gặp nhau 2 lần, mấy chục còn lại mới mang tính quyết định. Bất lợi luôn nhắm vào chúng tôi. 

- Vậy đặc điểm của Real, theo ông, là thế nào? Đội bóng của Franco chăng?

+ Những quý ông trong ngoặc kép. Madrid từ xa xưa đã là cái rốn của vũ trụ ở Tây Ban Nha. Khi tôi còn nhỏ, phải xem 20 trận của Real đài truyền hình mới phát 1 trận của Barca. Ai cũng là fan của Real cả. May ra được 3 hay 4 đứa trẻ có tình yêu với Barca giống tôi. Khắp cả nước, người dân sẽ ủng hộ đội bóng quê nhà và kế tiếp là Real.

Bây giờ có nhiều fan của Barca tại vì tần suất xuất hiện trên màn ảnh của Barca nhiều hơn.

Sự xuất hiện của nhà độc tài Franco khiến Barca luôn bị lép vế trước RealSự xuất hiện của nhà độc tài Franco khiến Barca luôn bị lép vế trước Real

- Ông có nghĩ sự dịch chuyển trong nhận thức của đám đông là nhờ chế độ dân chủ không?

+ Chính xác. Nhờ cơ chế bình đẳng mà CĐV “được phép” hâm mộ CLB họ yêu. Cán cân quyền lực đã không còn là 7:1 như ngày xưa. Chuyện gì xảy ra cũng có nguyên cớ của nó cả.

- Những người ủng hộ Barca đều bắt nguồn từ lý do chính trị à?
   
+ Đúng thế.

- Liệu ông có chắc khi đưa ra nhận định ấy không, trong một thể chế dân chủ và Catalan được toàn quyền sử dụng vùng đất của mình?

+ Ừ. Chúng tôi chưa bao giờ đánh mất bản sắc. Luôn có một dự cảm về cuộc chiến nào đó đang âm ỉ diễn ra. Một vài người đòi hỏi quyền lợi sát sườn lớn hơn cho vùng tự trị như quyền tăng thuế, xây sân bay và quản lý ngân sách. 

Catalan là chiếc xe máy cặm cụi làm việc. Chúng tôi chi trả nhiều, nhưng không có quyền đưa ra tiếng nói. Họ xây đường đủ làn cho 4 xe hơi ở Andalusia nhưng lại lấy đi những gì mảnh đất này tiên phong khai phá: Công nghệ, thực phẩm, ý tưởng.... 

Đi máy bay tới New York là một ví dụ. Không hề có đường bay thẳng từ Barcelona sang, buộc phải quá cảnh ở Madrid. Những thứ như thế chỉ càng xát muối vào trái tim đang rỉ máu của chúng tôi. LĐBĐ thì không công nhận đội tuyển Catalan, không chịu công nhận các kết quả thi đấu của đội.

Barca mua Kubala thì Real phải mua được Di Stefano. “Này, anh không thể sở hữu cùng lúc hai người đâu nhé. Một tới Real” - tôi không hề nói thế đâu nhé, mà nó là sự thật.

- Tôi đang thấy những định kiến xã hội đã tạo ra thuyết âm mưu – một đặc trưng của Barca trong các cuộc đấu thể thao với Real. Chẳng thể đổ vấy sự thống trị trên sân cỏ suốt thời gian dài của Real là vì  bất mãn chế độ phải không nào?

+ Lời bào chữa cửa miệng của mọi người là “Chúng ta chẳng thể làm gì khác. Có gì đó sai sai”. Tất nhiên, tôi không bao giờ cổ súy cho cách phản ứng như thế. Vấn đề lớn nhất của Barca khi giải quyết mâu thuẫn với Real là không thể giải quyết triệt để những mâu thuẫn bên trong nội bộ.

Lợi thế của Barca là dễ dàng tập hợp mọi người lại với nhau bất kể màu da hay sắc tộc, điều mà không đảng phái chính trị nào ở Tây Ban Nha làm được. Nhưng hễ khi nào thất bại, chúng tôi lại né tránh sự thật. Nếu Barca thua là vì Barca có vấn đề, chứ không đơn thuần là tác động ngoại cảnh từ phía Real. 

 

Điển hình là trần thắng với tỷ số khó tin 11-1 của Real trước đại kình địchĐiển hình là trần thắng với tỷ số khó tin 11-1 của Real trước đại kình địch

- Những thuyết âm mưu ấy từ đâu mà có? Phải chăng là chiến thắng 11-1 của Real hồi hai đội gặp nhau năm 1943, thời điểm tin đồn tay sai của Franco đã vào phòng thay đồ và đe dọa tính mạng các cầu thủ Barca?

+ Thời đó tôi chưa sinh ra nên không rõ lắm. Cũng chỉ nghe truyền miệng rằng thuộc hạ của Franco bước vào phòng và chỉ thẳng mặt toàn đội: “Muốn thắng à? Thắng đi coi”. Dù sao chuyện đã xảy ra quá lâu nên tôi không muốn đưa ra đánh giá thiếu khách quan nào. 

Sự kiện sau đó là chung kết Cúp châu Âu gặp Benfica năm 1961. Ở bán kết, Barca đã hạ Real. Nhưng Barca không thể vô địch vì quả bóng cứ như bị ma ám, đập cột riết. Rồi là năm 1986 (gặp Steaua) cũng chung kịch bản. Hai trận chung kết và hai thất bại sẽ dẫn tới cảm giác ứ đọng đầy ức chế. Có thể người Catalan hay ngụy biện là vì thế.  

- Ban nãy ông có nhắc tới chi tiết Barca đánh bại Sampdoria trong trận chung kết Cúp C1 năm 1992 ở Wembley. Hình như lúc ấy ông là trợ lý cho Johan Cruyff...

+ Đó là sự giải phóng với những ai liên quan tới Barca. Mọi người đã chờ đợi giờ phút bùng nổ ấy từ quá lâu. Đội đã vô địch Fairs Cup, UEFA Cup, Cúp các CLB vô địch, nhưng tất cả vẫn cần khoảnh khắc ở Wembley. Vì nó là chiếc cúp duy nhất còn thiếu trong bộ sưu tập. Barca đã thắng 3 trận chung kết liên tiếp. Vì sao? Vì chúng tôi đã giành được tự do! Từ bây giờ, thua hay thắng cũng không quan trọng, vì Barca đã có “một cúp làm vốn”.

- Thế  thôi ư...

+ Hãy xem thống kê của hai đội. Ở giải quốc nội, Real có 25, Barca có 18. Ở đấu trường châu lục, Real có 15 hay 16 gì đấy, Barca có 10. Real vô địch C1 9 lần so với 4 của Barca. Nhưng ngược lại, Barca có 3 danh hiệu UEFA Cup và 3 danh hiệu Cúp các CLB vô địch.

Rõ ràng, Real chỉ nhiều hơn chúng tôi số danh hiệu C1. Vì hiển nhiên là họ tham dự giải đấu ấy nhiều hơn Barca. Bạn không thể vô địch một giải đấu nếu không tham dự nó. Và đừng quên, Barca đã vô địch những giải đấu gồm toàn đối thủ “xương”. Vậy mới là vô địch, thú vị hơn những con số thống kê kia nhiều.

- Nhưng đấu trường châu Âu mang tính biểu tượng cao hơn về sự phồn vinh và thành công của các CLB mà?

+ Barca đâu quan tâm. Trọng tâm của đội luôn là đấu trường quốc nội. Từ thập niên 80 khi tất cả hướng sự chú ý ra khỏi biên giới quốc gia thì Barca chọn cách ngược lại. Mục tiêu của Barca hàng năm là vô địch La Liga và đánh bại Real. 

 

Trong cả giai đoạn đen tối đó, Barca chỉ có được 1 chức vô địch La Liga 1973/74Trong cả giai đoạn đen tối đó, Barca chỉ có được 1 chức vô địch La Liga 1973/74

- Cho tôi hỏi chút. Trong thời đại của mình, ông chỉ 1 lần vô địch La Liga, mùa 1973/74. Tưởng Barca chú trọng vào giải quốc nội cơ mà, sao câu trước câu sau đá nhau vậy?

+ Ngày ấy còn chế độ độc tài. Luôn có rất nhiều vấn đề xoay quanh chuyển động trái bóng. Ở giải VĐQG – một chặng đua đường dài, bọn họ có thời gian xoay sở nên chúng tôi bị cản đường vô địch. Còn ở giải đấu cúp nặng thể thức loại trực tiếp, Real đâu thể phản ứng kịp. Vì thế, Barca đã vô địch tới 5 giải đấu cúp. 

-  Xin ông giải thích thêm về chức vô địch Liga 1973/74? 

+ Barca đã bỏ Real lại quá xa trước khi Real kịp nhận ra vấn đề. Khoảng cách là quá lớn nên họ đành bất lực đứng khoanh tay. Năm đó cũng đánh dấu kỷ nguyên mới của bóng đá ở Catalan: Khoảng trống giữa các tuyến được thu nhỏ, đội biết dâng cao và di chuyển theo nhịp. Một cuộc cách mạng bóng đá đấy. Trước đó, bóng đá là ra sân, hò hét “Chạy lên, lùi về, sang trái, sang phải”. 

- Cruyff chỉ một lần vô địch quốc nội với tư cách cầu thủ. Sau đó, ông ta trở lại làm HLV và chinh phạt gần như tất cả. Tuy nhiên, vấn nạn thuyết âm mưu – cái chúng ta đã nói chuyện ở phần trên – vẫn chưa bị xóa bỏ ở Barca? Sau Cruyff là Bobby Robson, người không bao giờ thoát khỏi cái bóng của Cruyff. 

+ Robson đã không được đối xử tốt. Ông ấy hơi thẳng tính. Có người yêu người ghét, nhưng Robson đã giành được mọi thứ, ngoại trừ La Liga. Luôn luôn có chiến tranh. 

-  Tôi lại không hiểu rồi. Ở Barca xung đột nội bộ rất nhiều, nhưng cớ sao ở Real lại rất ít? 

+ Như tôi đã nói: Barca còn hơn cả một đội bóng. Tập thể ấy mang tính chính trị nhiều hơn và vì thế không tránh khỏi chiến tranh.

Chia sẻ

Bình luận 0