“Man United hủy hoại còn Ronaldo nâng bước tôi”
Cẩm Chi

Chia sẻ

Bình luận 5

Đã có lúc, sự nghiệp của Luis Nani tưởng như sẽ bước lên tầm cao mới, khi Man United chìa ra trước mặt anh bản hợp đồng dài hạn. Nhưng vào cái lúc mọi chuyển tưởng như tiến triển tốt đẹp, Nani đâu thể ngờ rằng, ấy là lúc cuộc đời anh bước vào chuỗi bi kịch. Trên A Bola, Nani chia sẻ những góc khuất bên trong “Nhà hát của những giấc mơ”. 

“TÔI HẬN MOYES”
- Như đã bàn, chúng ta sẽ nói về Man United. Thật khó tin một cầu thủ vừa vô địch EURO lại lặn lội, bôn ba tới Fenerbahce tít Thổ Nhĩ Kỳ, rồi tới Tây Ban Nha khoác áo Valencia – đội bóng bất ổn về mặt tài chính. Tôi không tin năng lực anh không đáp ứng được đòi hỏi ở Man United? 

+ Đến bản thân tôi còn chẳng hiểu chuyện gì đã xảy ra. Đó là tháng 9/2013, BLĐ Man United mời tôi ký hợp đồng 4 năm. Nói chính xác, David Moyes – tân HLV trưởng là người trực tiếp liên hệ với tôi. 

- Sau đó thì sao? 

+ Tôi đã nghĩ giờ là thời của mình. Tôi sẵn sàng tỏa sáng. Ngọn lửa chiến đấu đang lên cao vùn vụt. 

- Tiếp theo là?

+ Không rõ ông ta nghĩ gì trong đầu. Như lẽ hiểu thông thường, người ta muốn mình ở lại tức là mình có một vai trò đặc biệt trong kế hoạch sắp tới. Nhưng mùa 2013/14, tôi chỉ có 7 trận đá chính ở Premier League. 

Mà tôi nhớ, tôi chơi đâu có tệ lắm trong những trận được ra sân. Bản hợp đồng kia thật chẳng ra làm sao.

- Cảm giác của anh lúc ấy thế nào?

+ Tôi như mất hồn, lắm khi trầm cảm và tự ti. Chấn thương lại từ đâu ập đến, chẳng được việc gì ra hồn.

Nani vẫn còn hận David Moyes khi ông này không tạo cơ hội cho anh tỏa sáng tại Man UnitedNani vẫn còn hận David Moyes khi ông này không tạo cơ hội cho anh tỏa sáng tại Man United

- Nhưng Moyes chỉ trụ được một mùa. Chả nhẽ Van Gaal không nhận ra năng lực của anh à? 

+ Có, nhưng Van Gaal là HLV bảo thủ. Ông ấy bảo tôi nếu muốn, cứ ở lại. Rồi tập luyện đi và sẽ có cơ hội, nhưng chắc chắn rằng tôi không bao giờ là lựa chọn số 1 trong suy nghĩ của ông ta. Với lại, tư duy chiến thuật của Van Gaal khác người. Phải những ai từng làm việc với ông ta mới nghĩ tới chuyện ra sân thường xuyên. 

- Anh có phản ứng lại không, hay chỉ im ỉm và tự chịu đựng nỗi buồn?

+ Không, tôi nói ngay. Nguyện vọng của tôi là được đá chính trong mọi trận đấu. Vì tôi xứng đáng. Không tin, hỏi Sir Alex. 

- Và anh bị đem cho mượn, sang Sporting? 

+ Phải. Man United hủy hoại đường công danh của tôi.

RONALDO VÀ SIR ALEX  ĐỀU LÀ THẦY 
- Quá khứ chẳng thể đổi thay. Chuyện cũ thôi không nhắc nữa. Hỏi thật, giờ anh có buồn hay chạnh lòng vì chỉ chơi cho một CLB “vừa vừa” như Valencia không? 

+ Tôi bỏ lại tất cả sau lưng. Xưa, tôi sợ định kiến, sợ cảm giác từ đỉnh cao xuống vực thẳm. Giờ thì có việc, có chốn đi làm là mừng rồi. Với cả, tôi đã là nhà vô địch châu Âu. Sao phải buồn? 

- Lại nói đến EURO 2016, giải đấu đó anh chơi tuyệt hay, nói thật đấy. 3 bàn 1 kiến tạo, theo tôi anh là cầu thủ xuất sắc nhất. 

+ Anh nói vậy là bác bỏ công lao của Ronaldo rồi. 

- Công trạng gì ghê gớm vậy? Từ lúc Ronaldo rời sân, cảm giác BĐN chơi mạch lạc hơn hẳn?

+ Đánh giá phiến diện quá. Anh đâu biết khi Ronaldo nhăn mặt rời sân, nhiều cầu thủ trong đội như chùn chân nhụt chí không. Cũng là nhờ Ronaldo, tinh thần mọi người mới lên cao như thế. 

Ronaldo vẫn luôn là thần tượng của NaniRonaldo vẫn luôn là thần tượng của Nani

- “Nhờ” thế nào? 

+ Trước khi rời sân, Ronaldo ghé tai tôi. Anh ấy dặn giờ tôi là đầu tàu, là điểm tựa tinh thần. Tôi phải thay mặt Ronaldo căn dặn các bạn trẻ, các em nhỏ tuổi trên sân. 

Tôi la hét, thúc giục, kích động và đẩy ham muốn cống hiến lên tột cùng. BĐN thắng nhờ tinh thần chiến đấu, ý chí quật cường và lối chơi kỷ luật. Nếu Ronaldo không truyền sức mạnh, sao tôi có thể làm thế được? 

- Đó có phải khoảnh khắc hạnh nhất phúc đời anh? 

+ Chính xác rồi. Còn tuyệt vời hơn vinh dự chơi chung kết Champions Leaugue nữa. 

- Hình như, dưới thời Sir Alex, anh rất được trọng dụng ở những trận cầu đinh thì phải?

+ Đúng một phần. Nguyên tắc của Sir Alex là quay vòng đội hình, nên có lúc nọ lúc kia. Mùa cuối cùng của Sir Alex trước ngày ông nghỉ hưu, tôi cũng chỉ đá chính có 7 trận thôi. Song “7 trận ấy” khác với “7 trận của Moyes”.

- Ai là người có ảnh hưởng lớn nhất tới sự nghiệp của anh? 

+ Sir Alex và Ronaldo. Cả hai đều là “thầy” của tôi. 

Chia sẻ

Bình luận 5