Lê Minh (lược dịch)

Chia sẻ

Bình luận 0

Đầu năm 2015, Koke trổ tài... viết báo khi kể về những hồi ức cũ và những mục tiêu trong năm mới. Xin gửi đến bạn đọc toàn văn bài viết của Koke cho tạp chí Four Four Two.
TINH THẦN ATLETICO
"Chuyến hành quân đến Camp Nou hồi tháng 5/2014 cũng như mọi trận đấu khác, tôi không xem nó như là trận đấu quyết định danh hiệu La Liga. Tôi không phải là người mê tín hay thích trầm trọng hóa vấn đề. Tôi nhập cuộc trận ấy như bao trận khác: nghe nhạc trên xe bus, làm một tách cà phê khoảng 1 giờ trước khi bóng lăn.

Chúng tôi cũng rất tập trung trong phòng thay quần áo. Sự tập trung ấy cũng chính là điểm mạnh của Atletico xuyên suốt hành trình mùa bóng trước, đấy là lý do chúng tôi duy trì được sự cạnh tranh cho đến tận vòng đấu cuối cùng. 

Trận đấu với Barca đã diễn ra hết sức khó khăn. Diego Costa và Arda Turan đều chấn thương ngay trong hiệp 1 và Barca bước vào giờ nghỉ với lợi thế dẫn 1-0 nhờ pha ghi bàn của Alexis Sanchez. Diego và Arda gần như suy sụp và tôi đã phải an ủi họ rất nhiều. 

Trong phòng thay quần áo, Diego Simeone bảo chúng tôi phải tiếp tục chơi bóng theo cách quen thuộc. Ông ấy chưa một lúc nào nghi ngờ chúng tôi, nghi ngờ chiến lược đã vạch ra, dù chỉ một giây. "Cứ đá như thế, bàn thắng sẽ đến", ông ấy cả quyết.

Hiệp 2 vừa bắt đầu, David Villa đã sút bóng bật cột dọc. Rồi đến phút thứ 4, Diego Godin đã ghi bàn gỡ hòa. Trong giây phút đó, chúng tôi biết là mình sẽ thắng. Tinh thần chiến đấu của Atletico được duy trì đến tiếng còi mãn cuộc. Chính các CĐV Barcelona đã đứng cả dậy để vỗ tay chúc mừng chúng tôi, đấy là một ký ức tôi không bao giờ quên. 

LỘT XÁC THÀNH ĐỘI BÓNG KHÁC
Bạn bè và gia đình tôi đã có mặt tại lễ mừng danh hiệu La Liga tại đài phun nước Neptuno sau đó. Được chia sẻ niềm vui với họ trong giây phút ấy là một trong những trải nghiệm đẹp nhất đời tôi. 

Mọi danh hiệu đều quan trọng cả, nhưng nỗ lực mà chúng tôi đã bỏ ra cho chiếc Cúp La Liga khiến cho vinh quang trở nên đặc biệt hơn. Mãi cho đến khi còn 8 vòng đấu là kết thúc mùa bóng, tôi mới dám nghĩ đến việc vô địch. Simeone cấm tất cả chúng tôi nói đến 2 chữ vô địch ấy.

Khi bước vào một giải đấu có đến 38 trận đấu như La Liga, bạn không bao giờ được phép suy nghĩ quá xa. Nhưng sau khi lội ngược dòng để đánh bại Athletic Bilbao 2-1 hồi cuối tháng 3, có nhiều cầu thủ trong đội đã tự tin nghĩ đến ngôi vô địch.

Tôi vẫn chưa nghĩ đội bóng này đã vươn đến đỉnh cao. Nếu đặt ra một giới hạn nào đó, bạn sẽ lập tức đứng lại. Nếu có thể chọn một danh hiệu nào đó trong mùa này, tôi mơ nó sẽ là Champions League. 

Năm kia chúng tôi đã chúng tỏ là bất kỳ điều gì cũng có thể xảy ra nếu bạn đã vượt qua khỏi vòng bảng. Đã chịu thua trận chung kết chỉ trong hiệp phụ thì năm nay... cố hơn một chút nữa thôi mà. Tôi thật sự mơ ước như vậy.

Nhiều người hỏi chúng tôi là thất bại trong trận chung kết ấy một cách tức tưởi như vậy có ảnh hưởng nhiều đến tâm lý không. Và chúng tôi đã có câu trả lời sau khi hạ Real Madrid để giành Siêu Cúp TBN. 

Trận đấu ấy đã quét sạch mọi ký ức buồn của mùa cũ để bước vào những thử thách mới. Chúng tôi luôn nhìn về phía trước chứ không ngoài lại phía sau. Chúng tôi đã giành Europa League 2012. Từ cột mốc ấy, Atletico đã có thêm Cúp Nhà Vua, La Liga và trận chung kết Champions League, tất cả là nhờ phẩm chất nhìn về phía trước.

Nhưng nếu phải nghĩ lại những điều đã qua, tôi sẽ chọn trận chung kết Cúp Nhà Vua 2013 là một cột mốc đẹp, nó là một trong những ngày đẹp nhất của tôi trên tư cách là một Colchonero. Cho đến trước trận ấy, Atletico chưa từng đánh bại được Real trong suốt 26 trận đấu. Còn địa điểm nào tốt hơn để chấm dứt mạch trận thảm hại ấy là chính sân đối phương?

Sau trận đấu ấy, chúng tôi đã cất bỏ gánh nặng trên vai mình. Sau nhiều năm trời bất lực trong các trận derby, chúng tôi đã bước vào trận chung kết với rất nhiều áp lực. Để rồi sau đó tất cả đều được gỡ bỏ. Sau đêm ấy, Atletico trở thành một đội bóng khác.

TÔI CHỈ LÀ COLCHONERO
Tất cả những chuyển biến tuyệt vời ấy là nhờ vào HLV. Simeone là một kẻ chiến thắng bẩm sinh, mọi người cảm nhận điều ấy ngay từ những ngày đầu ông ấy xuất hiện. 

El Cholo đã biến chúng tôi từ một tập thể của những cầu thủ tài năng thành một tập thể của những nhà vô địch. Ông ấy khiến chúng tôi vào sân với 100% nhiệt huyết như để đền đáp lại những gì mà ông ấy đã mang đến.

Với Simeone, Atletico không còn là Atletico của những ngày tháng cũ. Biệt danh El Pupas (con nhộng) có nghĩa là xui xẻo. Simeone đã giúp chúng tôi rũ bỏ tất cả. 

Tôi vẫn nhớ những ngày còn xem Simeone thi đấu cho Atletico khi còn là một đứa trẻ. Nhưng làm sao tôi nghĩ sẽ có một ngày mình chơi bóng dưới sự dẫn dắt của ông ấy. Ở Atletico, Simeone là một huyền thoại và mãi mãi sẽ là như vậy.

Với Koke, Simeone (phải) là 1 huyền thoại của AtleticoVới Koke, Simeone (phải) là 1 huyền thoại của Atletico
Với Koke, Simeone (phải) là 1 huyền thoại của Atletico

Tôi đã là một Colchonero trong suốt đời mình, như bố tôi và mọi thành viên trong gia đình. Thần tượng của tôi là Juninho, tiền vệ làm bóng một thời của Middlesbrough. Đấy là cầu thủ mà tôi luôn hướng đến, nhỏ con nhưng không sợ bất kỳ ai. 

Khi còn bé, tôi hay chơi bóng với anh trai mình là Borja - từng là cầu thủ của đội trẻ Tây Ban Nha - trên đường phố Vallecas, ngoại ô Madrid. Còn rất nhỏ, nhưng tôi toàn chơi bóng với những người lớn hơn. Tôi nghĩ đấy là thời gian mà mình tích lũy để sau này vào đội trẻ Atletico.

Bây giờ, mọi người đã bảo tôi là biểu tượng của Atletico, nhưng tôi chưa dám nhận. Tôi tự hào vì là thành viên của tập thể này từ khi 8 tuổi, càng vui hơn khi trở thành cầu thủ của một trong những tập thể mạnh nhất lịch sử Atletico. Việc có một thủ quân như Gabi có ý nghĩa quan trọng. Nó khiến tôi cảm thấy rõ ràng hơn mối ràng buộc với Atletico.

Đấy có phải là lý do tôi nói "Không" với Barcelona hồi mùa Hè 2014 không? Tôi thậm chí không nói gì với họ cả. Tôi hạnh phúc ở đây, tôi luôn cảm nhận mình là một phần của tập thể, ngay từ những ngày đầu tiên đến với bóng đá. Đây chưa phải là lúc nghĩ đến chuyện thay đổi vì tôi vẫn còn nhiều mục tiêu ở Atletico.

Mùa bóng này đang trải qua tốt hơn dự kiến. Chúng tôi mất nhiều cầu thủ quan trọng nhưng lại được trang bị những sự thay thế xứng đáng. Sự trở lại của Fernando Torres là một điều hạnh phúc. Chất lượng đội bóng không hề giảm so với các mùa trước.

Những năm trước chúng tôi đã dựa vào phản công là chính, nhưng năm nay chúng tôi chơi chủ động hơn. Chúng tôi kiên nhẫn hơn và cố đẩy nhanh tốc độ lên bóng. Nói như vậy không có nghĩa là Atletico bỏ bài phản công. Ngược lại, với những người như Antoine Griezmann, những pha phản công của chúng tôi còn có phần lợi hại hơn.

Mọi người thường so sánh tôi với Xavi. Nhưng anh ấy là dạng cầu thủ không thể bắt chước được. Nhưng tôi thật sự hy vọng trong tương lai, người ta sẽ nói về Koke với sự tôn trọng như nói về Xavi vậy. Còn mùa này, tôi chỉ mong đạt được những gì tương tự mùa trước, à không, tốt hơn một chút chứ. Không quá tham lam phải không?"

Chia sẻ

Bình luận 0