Kasper Schmeichel: Vẫn nảy mầm dưới bóng người cha
Mạnh Tùng (Theo Scandinavian)

Chia sẻ

Bình luận 0

Đan Mạch sẽ gặp Croatia – một đội bóng có hỏa lực rất mạnh. Và hi vọng của “Những chú lính chì” có thể sẽ đặt vào đôi tay của Kasper Schmeichel. Có ông bố nổi tiếng hóa ra không phải là lợi thế của Kasper mà là gánh nặng theo suốt anh những năm tháng tuổi trẻ. Dẫu vậy, “hổ phụ sinh hổ tử”.

Vào một buổi tối tuyệt đẹp Hè năm 1991, Peter Schmeichel đang ngồi trong đại bản doanh của CLB Brondby IF để ăn mừng chức vô địch Đan Mạch lần thứ 5 vừa giành được chiều hôm ấy. Bên ngoài CLB, nhiều fan và tình nguyện viên được mời đến đang tìm đường vào bữa tiệc thì bất ngờ bị một cậu nhóc chặn lại, gương mặt kiên quyết. “Mấy chú là ai, cháu không biết. Chú đi ra đi!” “Bọn chú được mời mà”, nói rồi một người đẩy cậu bé trở lại bên trong. Nhóc con “to gan” ấy là Kasper Schmeichel, vừa tròn 4 tuổi.

Bữa tiệc tiếp tục đến rạng sáng và vài tuần sau, Schmeichel lên đường sang khoác áo M.U. Khoảng chừng 25 năm sau, cậu con trai Kasper nối gót người cha vĩ đại, đứng trên đỉnh cao của Ngoại hạng Anh nhưng không phải khoác áo đội bóng lớn mà chọn trở thành nhân tố trong hành trình cổ tích của Leicester City.

Là một đứa trẻ sinh ra ở vùng ngoại ô Gladsaxe, Peter lớn lên trong một ngôi nhà âm nhạc và một làng quê thanh bình nơi lũ trẻ thích thú đá bóng suốt ngày. Người cha, người thầy âm nhạc của Peter là người Ba Lan nhưng đã di cư đến Đan Mạch khoảng năm 1960.

Có 1 người cha nổi danh làng bóng đá, Kasper sớm quen với cuộc sống của 1 danh thủCó 1 người cha nổi danh làng bóng đá, Kasper sớm quen với cuộc sống của 1 danh thủ

“Cha tôi là đứa trẻ thời chiến, còn ông nội tôi đã hy sinh ngay từ khi chiến tranh mới bắt đầu, và điểu đó ảnh hưởng đến cha tôi nhiều. Ông luôn cảm thấy dù cuộc sống khó khăn đến đâu thì bạn vẫn phải chiến đấu và không bao giờ bỏ cuộc. Đó là bài học đầu tiên của tôi”, Peter nói.

Tinh thần không lùi bước, kết hợp cùng thể chất khỏe mạnh và tài năng độc nhất, chàng trai trẻ Peter nhanh chóng thăng tiến trong sự nghiệp, từ CLB quê nhà Gladsaxe-Hero, rồi Hvidovre IF, trước khi đến CLB Brondby IF cuối năm 1986. Vài tháng sau, Peter lên chức cha – con trai Kasper – lần đầu tiên ở tuổi 22. 

“Lúc đấy tôi còn trẻ nhưng mọi thứ vẫn ổn. Điều quan trọng với một VĐV đỉnh cao là phải xây dựng được thói quen, có một cuộc sống ổn định và yên bình. Cách tốt nhất là nên lập gia đình. Và sẽ thật tuyệt nếu con của mình có thể tận hưởng vinh quang bố nó gặt hái được”.

Vinh quang mà Peter nhắc đến là 5 chức Vô địch nước Anh, một danh hiệu Champions League cùng M.U và cả chức vô địch EURO thần thánh cùng đội tuyển Đan Mạch. Ông bố trẻ Peter là trụ cột trong thời kỳ hoàng kim của M.U, đóng góp nhiều thứ trên sân cỏ nhưng lại ít “nhúng tay” vào niềm đam mê bóng đá của con trai.

“Tôi luôn yêu bóng đá nhưng khi tôi trở về nhà sau buổi tập, tôi không muốn nghĩ nhiều đến bóng đá. Hơn nữa, tôi cần ăn và nghỉ đúng lúc đúng cách và không nên có bất kỳ rủi ro nào (chơi bóng cùng con chẳng may chấn thương, ví dụ). Đồng nghĩa với việc tôi không bao giờ chơi đá bóng trong vườn cùng con trai Kasper”. Tuy nhiên, Peter luôn dõi theo nhất cử nhất động của con trai bên ngoài cửa sổ, đang chơi bóng cùng Alex (con trai hậu vệ Steve Bruce) trong màu áo CLB M.U.

Peter không hề áp đặt đam mê bóng đá với con trai mà để anh tự do lựa chọn đam mê của mìnhPeter không hề áp đặt đam mê bóng đá với con trai mà để anh tự do lựa chọn đam mê của mình

Khi Kasper theo cha đến sân tập, anh thường chọn đứng phía sau cầu môn và tập bắt những trái bóng sút chệch khung thành. Anh cũng hào hứng đến xem gần như mọi trận đấu trên sân Old Trafford.

‘Tôi là một người yêu bóng đá nhiệt thành nhưng tôi vẫn còn nhiều đam mê khác. Khi bé, tôi nghĩ việc đến chơi với CLB M.U chỉ bình thường như cân đường hộp sữa nhưng khi tôi lớn hơn và bắt đầu chơi bóng ở Ngoại hạng Anh, tôi mới thấy đó là một trải nghiệm có 1 không 2. Tôi cũng được lợi là tiếp xúc với bóng đá đỉnh cao từ sớm, lại có cơ hội hiểu được một VĐV chuyên nghiệp phải sinh hoạt thế nào”, Kasper hào hứng. Tuy vậy, anh vẫn phải chịu nhiều áp lực khi chơi bóng vì cái danh “Con trai của Peter”.

Peter nhận thức con trai mình có tiềm năng nhưng chỉ thật sự bị thuyết phục vì một chuyện trong kỳ nghỉ Giáng sinh 2001. Sau thời gian chơi bóng ở Bồ Đào Nha – nơi Kasper cũng đang đá cho đội trẻ Estoril, Peter ký hợp đồng cuối cùng với Aston Villa, trong khi Kasper theo học tại một trường về thể thao. Cả nhà quây quần bên nhau ở Anh nhưng Peter bị gọi lên tập chuẩn bị cho trận đấu Boxing Day. Ông mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi nên mới đề nghị cậu con trai ra sân tập thay cha.

“Trong suốt buổi tập, tiền đạo số 1 của Aston Villa có cơ hội mặt đối mặt vài lần, Kasper di chuyển và bị dính đòn vào bụng 2 lần. Sau đấy, nhiều đồng đội của tôi đã đến động viên vì những nỗ lực của cậu bé”, Peter nói.

Về đến nhà, Kasper nằm vật ra sofa vì đau đớn ở bụng. Hóa ra cậu bị đau ruột thừa và phải khẩn cấp đến bệnh viện. “Tội nghiệp Kasper, nó bị sút nhiều vào bụng, đau đến như vậy nhưng vẫn chiến đấu kiên cường. Vừa ra viện là đã trêu ghẹo em gái được ngay. Đó là lúc tôi nhận ra con trai mình có sức mạnh tinh thần và sự kiên định mà lớp trẻ hiếm có”, Peter bộc bạch.

Sự nghiệp của Kasper khá lận đận dù anh có khởi đầu tương đối ấn tượng tại Man CitySự nghiệp của Kasper khá lận đận dù anh có khởi đầu tương đối ấn tượng tại Man City

“Người ta nói tôi phải nghỉ 6 tuần nhưng chỉ một tháng là tôi trở lại vòng quay. Đó là khoảng thời gian quan trọng, tôi buộc phải chọn con đường tương lai và tôi chọn bóng đá, như lời HLV khuyên bảo. Điều ông ấy nhấn mạnh là “khả năng học hỏi”. Khi đứng một mình ở đâu đó, hãy luôn thử tưởng tượng mình đang đứng giữa khung thành với khán giả vây quanh. Tôi dùng trí tưởng tượng của mình để tái tạo lại tình huống và những quả cứu thua tôi thấy trong những trận cầu lớn”, Kasper hồi tưởng. Anh muốn là thủ môn hàng đầu.

Kasper từng bước đến với sân khấu lớn hơn, bắt đầu từ đợt thử việc ở CLB của cha trước đây – Brondby IF. Đội trẻ hiện được người đồng đội cũ của Peter là Lars Olsen dẫn dắt.

“Peter gọi điện cho tôi và hỏi xem con trai cậu ấy có thể đến thử tập để thể hiện bản thân không. Tôi nói có, mặc dù trong đội đã có 2 thủ môn giỏi rồi. Kasper còn trẻ nhưng rất quyết liệt, tràn đầy năng lượng tích cực”, Olsen nhớ lại. “Thật là khó khăn với một cầu thủ trẻ khi luôn bị so sánh với cha mình – thủ môn hay nhất thế giới vào những năm 1990. Vậy nên tôi luôn cổ vũ cậu ấy tạo dựng sự nghiệp rực rỡ riêng mình.

Kasper không ở Brondby IF lâu – Man City ký với anh một bản hợp đồng trẻ và Kasper bắt đầu một sự nghiệp nghiêm túc. Tuy nhiên hành trình tạo dựng sự nghiệp của Kasper không mấy dễ dàng. Từ 2002-2011, Kasper đã chơi bóng cho 8 CLB khác nhau ở Anh trước khi trở thành thủ môn số 1 của Leicester. Mang họ Schmeichel không phải là lợi thế, mà là bất lợi.

Chỉ đến khi cùng Leicester giành chức vô địch Premier League thần kỳ năm 2016, Kasper mới thực sự được thừa nhậnChỉ đến khi cùng Leicester giành chức vô địch Premier League thần kỳ năm 2016, Kasper mới thực sự được thừa nhận

“Tôi có lẽ sẽ có một sự nghiệp dài hơn ở Ngoại hạng Anh nếu có cái tên khác. Mọi người vẫn nghĩ tôi có nhiều cánh cửa để lựa chọn nhưng thực tế hoàn toàn trái ngược. Tôi giờ 31 tuổi, có 2 con nhưng họ vẫn xem tôi như tài năng trẻ và là con trai của Peter. Tôi có nhiều trở ngại cần vượt qua, kiểu “Làm tốt lắm con, nhưng cha con sẽ bắt được quả bóng đó luôn”.

Ngay cả như vậy, Kasper vẫn không nản lòng và luôn cố hết sức vì biết có một fan trung thành là người bố. Peter vẫn nhớ rõ trận ra mắt của con trai năm 2007, Man City gặp West Ham.

“Tôi rất, rất lo lắng khi thấy cậu con trai đứng trong khung gỗ - nơi mà tôi vẫn thấy áp lực. 10 phút đầu tiên trôi qua và Kasper có 4 hay 5 pha cứu thua và vài lần can thiệp thành công. Tôi tự nghĩ rằng con trai mình có thể làm tốt và tôi nên ngồi đấy tận hưởng trận đấu. Tôi có niềm tin vào khả năng của Kasper, thằng nhóc thật tuyệt”.

Tuy nhiên, không gì tuyệt vời hơn với Peter bằng thời khắc buổi chiều năm 2016, khi Kasper và Leicester City giành chức vô địch Ngoại hạng Anh.

“Tôi đã giành 5 chức vô địch Ngoại hạng Anh, khi ấy tôi cảm giác như mình thêm một lần nữa đứng trên đỉnh vinh quang. Điều đó rất có ý nghĩa với tôi”, Peter nói.

Anh vẫn đang cùng ĐT Đan Mạch mơ viết 1 giấc mơ giống như người cha vĩ đại của mìnhAnh vẫn đang cùng ĐT Đan Mạch mơ viết 1 giấc mơ giống như người cha vĩ đại của mình

Kasper đang có kì World Cup đầu tiên trong sự nghiệp. “Tôi đã kinh qua nhiều thứ trong sự nghiệp nhưng World Cup là một trải nghiệm hoàn toàn khác, là sân khấu lớn nhất với mọi cầu thủ. Khi đội tuyển thi đấu ở World Cup, cả đất nước gần như không thể ngồi yên. Bóng đá mang mọi người đến gần nhau hơn và tôi hi vọng Đan Mạch có thể đạt được điều gì đó đặc biệt như chức vô địch Châu Âu 1992 hoặc đánh bại Nigeria 4-1 để vào tứ kết World Cup France 1998”.

Tinh thần quyết chiến của Kasper không hề suy giảm kể từ chiếc cúp vô địch Ngoại hạng Anh thần kì cùng Leicester City. Khi được hỏi về cơ hội của Đan Mạch trên đất Nga, Kaper đáp lời: “Nếu anh hỏi tôi ba năm trước, tôi sẽ nói rằng chỉ có 4 đội có cơ hội giành chức vô địch. Nhưng kể từ năm 2016, tôi nhận ra rằng mọi thứ đều có thể xảy ra trong bóng đá”.

Và hành trình thần kỳ của Đan Mạch sẽ bắt đầu bằng trận gặp Croatia rạng sáng mai, vòng 16 đội.

Chia sẻ

Bình luận 0