Jamie Vardy suýt đột quỵ vì bị chê suy dinh dưỡng
Cẩm Chi

Chia sẻ

Bình luận 0

Chặng marathon dài 9 tháng đằng đẵng sẽ chính thức bắt đầu, khi trận Siêu Cúp Anh giữa Man United và Leicester sẽ diễn ra vào tối mai theo giờ Việt Nam. Ở đó, câu chuyện về Leicester một lần nữa được nhắc đến như điểm nhấn đáng chú ý nhất của bóng đá Anh những năm qua. 

Nhân dịp này, BĐ&CS gửi tới bạn đọc bài phỏng vấn của tờ South Evening Post với Jamie Vardy cách đây tròn 1 năm, để thấy bước chuyển mình vĩ đại trong tư duy của tiền đạo này sau khoảng thời gian ngắn. Giờ này năm ngoái, Vardy vẫn còn nghĩ “được đá cho Leicester là phúc lắm rồi”. 


NHỎ NÊN KHÔNG CÓ VÕ 
- Chào Vardy, nhanh quá nhỉ. Mới hôm nào thấy cậu bê sắt thép trong khu xí nghiệp, giờ đã là cầu thủ Ngoại hạng, có khả năng được HLV Hodgson triệu tập lên tuyển. 
+ Cảm ơn (cười nhạt), anh cứ quá lời. 

- Đâu, là tôi nói thật lòng mà. Mấy năm trước anh là cầu thủ hạng xoàng mà giờ đá ở Premier League, dự bị thôi đã là kinh rồi. Ngọn gió nào đưa anh tới kinh đô bóng đá thế giới. 
+ Để tôi kể anh nghe. 

- Được được kể đi, tôi hồi hộp lắm. 
+ Chuyện là thế này nhé. Từ nhỏ, tôi đã thích bóng đá, và tôi chơi giỏi, xin dám khẳng định là như vậy. 
Tôi hâm mộ Sheffield Wednesday, đỗ bài thi đầu vào học viện lứa tuổi 15. Nhưng ông HLV lại bảo suy dinh dưỡng, bé tí hin thế này thì đá đấm gì. 

- Vậy là họ cho anh về phải không? 
+ Anh tinh ý phết nhỉ. Đúng thế, họ đuổi tôi, làm tôi buồn bực mất nửa năm trời. Bị ai từ chối, chứ bị CLB mình mến mộ từ thuở nhỏ là không tài nào chấp nhận nổi. Tôi bỏ đá bóng suốt 7 tháng liền, cứ nằm ở lì trong phòng.
Tâm trạng buồn đã đành, nhưng tình hình sức khoẻ tôi bỗng tệ hẳn đi. 

Những nỗ lực và tình yêu dành cho bóng đá của Vardy đã được đền đáp xứng đángNhững nỗ lực và tình yêu dành cho bóng đá của Vardy đã được đền đáp xứng đáng

“BỆNH TẬT, TRƯỜNG NGHỀ VÀ LƯƠNG QUÈN”
- Như nào như nào, kể đi!!
+ Chuyện bây giờ mới kể. Hôm biết tin bị đuổi khỏi học viện, tim tôi đau nhói, nửa dưới cơ thể tê liệt hoàn toàn không có cảm giác, lồng ngực chỉ muốn nhảy ra. Ngồi thất thần cả ngày, sớm sau đi khám mới biết là triệu chứng nhẹ của đột quỵ. 

- Sau này, anh mất bao lâu để hồi phục?
+ Mình vận động nhiều nên cũng đỡ, nhưng vừa hết bệnh này đến bệnh kia. Nửa tháng sau, tôi biết mình bị thoát vị đĩa đệm, có khả năng không thể lao động phổ thông chân tay bao giờ nữa. 

- Nhưng rồi anh cũng khỏi phải không? 
+ Ừ, cũng phải 4 tháng. Sau đấy, tôi phải tìm việc kiếm kế mưu sinh. Nhưng bằng cấp không, trình độ không, đành cắn răng đăng ký lớp học nghề chuyên nghiên cứu các sản phẩm dùng sợi các-bon. 

- Anh đá bóng lại từ lúc này nhỉ? 
+ Phải. Vào đây tôi quen một vài anh bạn, rủ đá cho đội Stocksbridge vào Chủ nhật hàng tuần, lương 120 bảng mỗi tháng. Vì nó mà tôi lại bỏ học, khiến ước mơ bằng cấp cả một đời mãi không tài nào phấn đấu được. 

- Lương lậu thế tôi thấy thà đi học còn hơn…
+ Vậy mới là tôi, là Vardy dại khờ. Ham đá bóng nhưng cái bụng trống rỗng, lại đi làm thuê làm mướn cho người ta trong thời gian ban ngày. 6 giờ sáng tới 6 giờ tối hàng ngày, tôi đi làm cửu vạn, bê những kiện hàng cả trăm kg lên vai khuân vào thang máy. 
Có những cái giá sách quá khổ phải 4 anh em cùng khiêng, tay chân mỏi rã rời. Mỗi ngày 100 chuyến như vậy, đổi lại được 40 bảng, vậy mới đủ ăn. 

- Cường độ vậy thì lưng nào chịu nổi???
+ Ừm, nên tôi chỉ làm được hơn năm là nghỉ rồi, khi đĩa đệm có dấu hiệu bị xô lệch hoàn toàn khỏi xương sống. 


- Nếu cho anh làm lại, anh có bao giờ nghĩ đến công việc ấy nữa không? 
+ Tất nhiên rồi, bởi nó cho tôi nhiều bài học có tính thực tiễn cao khi áp vào bóng đá. 

- Là gì? 
+ Chúng tôi là tầng lớp nghèo rớt trong xã hội. Nhưng không ai hèn mọn, tất cả đều kiếm tiền bằng sức lao động chân chính, dùng những đồng tiền ky cóp ấy phục vụ mục đích lớn hơn. Lấy ngắn nuôi dài đó. 

Ngày xưa, tôi chơi thân với chị kế toán trong xí nghiệp. Một tối hai chị em ra đường đi bar, nhưng khổ nỗi chị ấy đẻ ra bị tật tai – mũi – họng, phải đeo tai trợ thính. Đâm ra xuống đường thường bị người khác chú ý. 

Hai hay ba tay thanh niên gì đó lao vào trêu ghẹo, lăng mạ bạn tôi. Tôi chợt nghĩ “À, thế này không ổn, tàn nhưng không phế, nghèo nhưng không hèn, khó nhưng không sợ khổ. Bất kể ai cũng có ước mơ, có mưu cầu chính đáng”. 

Đầu nghĩ, tay phản xạ, tôi tẩn cho bọn chúng một trận ra trò. Lớn đừng nghĩ rằng bắt nạt được bé, như Burnley có thể đánh bại Man United vậy.

Chia sẻ

Bình luận 0